Sáng hôm sau đến trường, Thiếu Vi cứ thấp thỏm trong lòng, lo lắng trên người mình vẫn còn vương mùi rượu.
Cô dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho Đào Cân, sau đó vội vã dội nước lạnh rửa mặt, tóc còn ướt đã hấp tấp ra khỏi nhà. Cuối cùng vẫn không kịp giờ vào cổng, bị chính thầy giám thị mà cô hay gặp chặn lại ngay trước cổng trường. Tối qua uống quá say, đến mức sáng nay làm bài kiểm tra toán cũng bỏ trắng, đến tiết Anh văn bị gọi lên trả bài cũng ú ớ không đáp được, cả buổi sáng cứ thế bị phạt đứng triền miên.
Trong văn phòng giáo viên, cô giáo dạy tiếng Anh vừa kết thúc tiết, bước vào ném giáo án lên bàn, trông như đang bực lắm, nói: “Bây giờ học sinh định làm gì thế này? Môn chính mà cũng thờ ơ đến vậy! Còn cái bạn Thiếu Vi kia, thi tiếng Anh điểm còn kém cỏi đến mức không thể tưởng tượng được! Bản thân mình mà cũng không tự biết quan tâm thì thôi, còn mong gì giáo viên chúng tôi quan tâm thay nữa?”
Trước giờ nghỉ trưa, chủ nhiệm Hàn Xán đành gọi Thiếu Vi lên văn phòng.
“Em đang làm gì vậy? Đi học trễ, không nộp bài, bị kiểm tra miệng cũng không thuộc bài. Thi cử thì môn nào cũng tệ!” Hàn Xán vừa nói vừa đếm trên đầu ngón tay: “Căn cứ vào thành tích hiện tại, đừng nói là đỗ Sư phạm Di Khánh, ngay cả chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp cũng chưa chắc đủ điều kiện! Cứ tiếp tục như thế này, e rằng trường Sư phạm cũng không có cửa mất!”
Thiếu Vi cúi đầu im lặng, để mặc cho chủ nhiệm mắng.
Hàn Xán lắc đầu, giọng trầm xuống: “Cô thật sự rất thất vọng. Một người nếu đã tự buông bỏ mình, thì chẳng ai có thể kéo em dậy được đâu.”
Nghe tới đây, sắc mặt Thiếu Vi như đông cứng lại. Cô ngước mắt lên, chậm rãi mở miệng: “Em... không có... buông bỏ bản thân.”
Hàn Xán khựng lại, đốt ngón tay gõ nhẹ lên bàn, rồi im lặng không nói thêm gì nữa.
Cô ấy từng nộp hồ sơ xác minh hoàn cảnh của Thiếu Vi. Trường cấp ba số 12 mỗi năm có chỉ tiêu xét tuyển học sinh nghèo, chủ yếu dành cho con em vùng quê hoặc dân tộc thiểu số. Hàn Xán từng gặp không ít học sinh gia cảnh cực kỳ khó khăn, có em sống trong căn nhà không còn nổi bốn bức tường vách, cha mẹ bệnh tật, thân thể tàn phế nhưng Thiếu Vi thì không giống vậy. Hộ khẩu cô ở trong thị trấn, ba mẹ đều còn tên trong sổ hộ khẩu, bà ngoại sống ở quê vẫn có nhà và ruộng. Luôn có những người còn khó khăn hơn cô, và họ đang tranh nhau từng suất hỗ trợ.
Cô ấy biết, bản thân cứ thúc ép Thiếu Vi học cũng chẳng khác gì ép người ta ăn thịt vụn. Nhưng nếu không học, cô còn có thể làm gì? Không học, liệu có tránh được con đường của những cô gái lang thang, yêu sớm, phá thai, bị lừa dắt vào nhà nghỉ, hay làm nhân viên massage?
Cuối cùng, Hàn Xán nhìn thẳng vào mắt cô: “Cô tin, việc em có thể đứng ở văn phòng này, đã là một chặng đường rất dài và rất gian nan rồi. Gắng lên chút nữa nhé.”
Thiếu Vi khẽ cười, gật đầu thật nhẹ.
Ra khỏi văn phòng, cô cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Không hiểu sao tay phải lại nhức nhối lạ thường, cảm giác sưng rát âm ỉ, những mạch máu xanh nhạt hằn lên trên lớp da trắng bệch, như đang nhắc nhở điều gì đó.
Phải rồi, cô đã vượt qua rất nhiều thứ, rất nhiều chặng đường dài gian nan mới có thể đứng ở đây, giữa dãy phòng học này. Vậy nên cô không được gục ngã. Cô đã cố gắng đến mức này rồi.
...
Về sau, Thiếu Vi còn đi theo Tôn Triết Nguyên dự vài buổi tiệc, lần nào cũng có rượu. Nhưng ngoài chuyện uống rượu, anh ta không làm gì vượt giới hạn với cô. Không chạm tay, không chạm người. Thiếu Vi cũng không biết rằng, Tôn Triết Nguyên đang “triển lãm” cô. Vì trong mắt anh ta, cô là một cô gái có góc nhìn đặc biệt, là người mà anh ta thấy cần được bảo vệ.
Mỗi lần uống rượu xong, Thiếu Vi lại về tá túc ở nhà Thượng Thanh. Có một lần, đang ở phòng bên nghe thấy bà ngoại ho sặc sụa, cô muốn đứng dậy rót nước nhưng lại chần chừ, vì sợ mùi rượu trên người sẽ khiến bà lo lắng. Cuối cùng, vẫn là Thượng Thanh lấy chìa khóa sang giúp.
Cô xỏ dép lê, mở cửa phòng bà ngoại, cẩn thận thêm nước vào cốc, điều chỉnh lại góc chăn.
“Bà ơi.” Cô nói nhỏ, giọng có phần cười đùa nhưng mắt lại dịu dàng: “Con gái của bà không ra gì, khổ sở đều để cháu bà gánh hết.”
Xong xuôi, cô không về phòng ngay, mà ra ngoài đứng trước ban công ngẩng đầu nhìn trời.
Trăng đêm ấy tròn lắm, to và sáng, lấm tấm ánh vàng lặng lẽ phủ xuống con hẻm nhỏ phía dưới.
Thượng Thanh nhìn cô, cười khẽ một tiếng. Nghèo cũng thật nghèo đến thảm. Dưới ánh trăng sáng lặng lẽ, một cô gái bé nhỏ cuộn tròn như kẻ vô gia cư ngủ gầm cầu.
...
Sau lần thứ năm ngủ nhờ nhà Thượng Thanh, cô ấy kéo Thiếu Vi đến chợ việc làm.
Dù bây giờ người ta đã có thể tra cứu thông tin tuyển dụng online, nhưng chợ việc làm trực tiếp vẫn là một cửa ngõ quan trọng, nơi các công ty truyền thống hoặc tiệm buôn nhỏ vẫn tìm nhân viên. Thượng Thanh đẩy Thiếu Vi vào cổng:
“Muốn kiếm tiền đúng không? Vào đi. Chị không tin em chỉ làm được cái việc em đang làm bây giờ.”
Thiếu Vi nhíu mày: “Em chỉ uống chút rượu thôi, không phải như chị nghĩ đâu.”
Thượng Thanh bật cười khẩy, đúng kiểu giọng điệu khinh thường: “Loại việc làm như em chị thấy nhiều rồi.”
Người tìm việc quá đông, lối vào chợ chen chúc đến mức dòng người xô đẩy lộn xộn, Thiếu Vi bị ép chen vào giữa, không cách nào quay đầu.
“Thế còn chị thì sao?” Cô quay lại hỏi.
“Chị á?” Thượng Thanh cười lớn: “Trung học còn chưa tốt nghiệp xong, vào làm gì cho mất mặt.”
Cô ấy đứng nhìn Thiếu Vi bị đẩy vào dòng người, rồi móc ra một hộp thuốc lá từ túi, lùi ra phía sau bậc tam cấp, né gió để châm lửa.
...
“Thiếu Vi?”
Không ngờ ở đây cũng có người gọi tên cô. Thiếu Vi quay trái quay phải tìm nơi phát ra giọng nói, kết quả là bị Kiều Quân Tinh vỗ vai một cái.
Anh ta đang thực tập tại công ty của chú mình trong kỳ nghỉ hè, trùng hợp hôm nay công ty tổ chức tuyển dụng cho một vị trí mới nên anh ta tranh thủ tới xem.
Hai bên cùng hỏi tại sao người kia lại ở đây.
Kiều Quân Tinh giải thích xong, Thiếu Vi cũng thành thật: “Tôi tới tìm việc.”
“Cô có mang theo CV không? Đưa đây tôi giúp đẩy lên trên.”
Nhưng Thiếu Vi chẳng cầm gì trong tay ngoài chiếc cặp mỏng chứa vài quyển sách giáo khoa, đành xấu hổ cười trừ.
“Vậy cô cứ đi vòng xem thử đi, trưa gặp nhau ăn một bữa.” Kiều Quân Tinh vừa đi về phía gian tuyển dụng của doanh nghiệp, vừa quay đầu lại vẫy tay: "Đừng đi đấy!", rồi giơ tay ra hiệu gọi điện thoại.
Thiếu Vi đi dạo quanh một vòng, trắng tay không thu hoạch được gì, đành lặng lẽ quay lại. Gót chân còn chưa đứng vững ở chỗ hẹn với Thượng Thanh thì đã ngồi tạm xuống một bàn ăn trước cửa hàng tiện lợi ngoài trời, lôi sách ra làm bài tập.
...
Cuối cùng cũng nhịn được đến trưa, Kiều Quân Tinh và Khúc Thiên Ca xuất hiện, hai người buổi chiều có hẹn đến nhà Trần Ninh Tiêu chơi thử trò Nintendo mới ra.
Khúc Thiên Ca gọi một phần lẩu Oden. Kiều Quân Tinh nhìn cô nàng ăn ngon lành cũng phát thèm, quay sang hỏi Thiếu Vi có muốn ăn không. Thiếu Vi lắc đầu, bảo mình ăn rồi, chỉ ngồi xem hai người ăn. Thực ra cô đã đói lả, bụng réo lên khe khẽ, may mà xung quanh ồn ào nên không ai để ý.
Khúc Thiên Ca hỏi: “Công việc trước của cô chẳng phải làm rất tốt à? Sao đột nhiên lại tính nghỉ?”
“Cũng chỉ là xem thử có cơ hội nào tốt hơn không thôi.”
Thiếu Vi đã quen nói nước đôi, rồi lại bổ sung một câu: “Cô đừng nói gì với Trần Thụy Đông nhé.”
Khúc Thiên Ca cười khẽ một tiếng: “Yên tâm, tôi là đứa ghét nhất mấy người hay lắm chuyện.”
“Thế cô muốn tìm việc kiểu gì? Sáng giờ có thấy gì vừa ý không?” Kiều Quân Tinh hỏi tiếp, giọng khá quan tâm.
“Nói thật thì... hơi khó.”
Thiếu Vi bắt đầu nhẩm đếm đầu ngón tay theo yêu cầu đặt ra.
Chỉ có thể làm ca tối sau 9 giờ, không được muộn quá 12 giờ. Địa điểm không được xa trường học quá. Quán bar thì ồn ào quá, tốt nhất là chỗ nào yên tĩnh hơn một chút. Quan trọng nhất là phải chấp nhận thân phận học sinh cấp ba của cô.
Dù đã đủ 16 tuổi, theo luật thì có thể đi làm. Nhưng nhiều nơi vẫn không dám nhận vì sợ rắc rối. Lỡ đâu bị phát hiện là giấu cha mẹ, hay cha mẹ quay lại tố ngược với Sở lao động thì phiền toái lắm. Huống chi, con gái mới 16 tuổi đã đi làm thêm, người ta nhìn vào cũng khó tránh suy nghĩ lung tung. Như kiểu vừa ra khỏi trại giáo dưỡng, hay có quá khứ ăn cắp vặt gì đó...
Cô nghĩ đến đây cũng thấy chính mình buồn cười. Đây là đang tìm việc hay đang cầu nguyện ông trời phù hộ?
Kiều Quân Tinh vừa nhai bò viên vừa nghe, càng nghe động tác nhai nuốt càng chậm lại, lông mày nhíu dần, đôi mắt cũng mở to ra theo từng lời cô nói.
Thiếu Vi khẽ cười tự giễu: “Thôi, chắc chẳng bao giờ tìm được đâu.”
“Sao lại không thể?!” Kiều Quân Tinh “ực” một cái nuốt trọn viên bò viên, rồi đập tay xuống đùi:
“Cô nói xem có trùng hợp không! Bên Trần Ninh Tiêu đúng là đang có một cô hội như thế! Nói không quá đáng chứ, y như sinh ra là để đo ni đóng giày cho cô luôn!”
Nói xong, chính Kiều Quân Tinh lại khựng một chút, trong lòng chột dạ. Có phải anh ta vừa nói hơi quá trớn, nghe cứ như “đo ni đóng giày” thật không?
Đột nhiên nghe thấy tên Trần Ninh Tiêu, tim Thiếu Vi như nhảy dựng lên.
“Chỗ Trần Ninh Tiêu có cơ hội gì thế?” Khúc Thiên Ca dùng chiếc thẻ chọc chọc vào ống giấy, giọng thản nhiên như thể chẳng để tâm, nhưng ánh mắt lại long lanh dưới ánh nắng, lớp trang điểm tinh xảo càng khiến vẻ ngoài rực rỡ hơn hẳn.
Kiều Quân Tinh đúng kiểu người miệng nhanh hơn não: “Trước đây Trần Ninh Tiêu nhờ Tưởng Phàm tìm giúp một công việc ở cửa hàng tiện lợi, người ta đã lo xong xuôi rồi thì cậu ta lại đổi ý, bảo không muốn nữa.”
Rồi quay sang Thiếu Vi: “Cô hỏi thử xem, biết đâu chỗ đó vẫn còn trống.”
Thiếu Vi hiểu rồi, nhưng chỉ khẽ gật đầu, không quá nhiệt tình. Cơ hội đó là người khác được tìm hộ, cô nào dám mặt dày làm tu hú chiếm tổ mà chen chân vào?
Ngược lại, Khúc Thiên Ca lại tỏ ra quan tâm hơn: “Tìm việc cho ai vậy?”
Kiều Quân Tinh ho khẽ hai tiếng: “Cậu đoán đi.”
Khúc Thiên Ca đá một cú dưới gầm bàn, mặt vẫn tỉnh bơ: “Chắc không phải La Khải Tình đấy chứ?”
La Khải Tình. Cái tên này nghe quen quen, nhưng nhất thời Thiếu Vi không nhớ ra là ai.
“La Khải Tình ưu tú thế cơ mà, sao lại phải làm thêm ở cửa hàng tiện lợi?”
Khúc Thiên Ca chỉ hừ nhẹ một tiếng, cụp mắt xuống, không nói gì thêm.
Thấy cô nàng có vẻ hơi giận, Kiều Quân Tinh vội vàng chữa cháy: “Thôi thôi, tôi thật sự không biết. Có khi là tìm cho nam cũng nên, con gái ai lại đi làm ca đêm chứ?”
Nói rồi, ánh mắt liếc sang người con gái đang ngồi ngay cạnh, Kiều Quân Tinh vội lúng túng quay lại nói với Thiếu Vi:
“Cô thì khác, tình huống đặc biệt mà.”
Thiếu Vi bật cười khẽ một tiếng, cảm thấy anh ta cũng dễ thương thật.
Không biết có phải do bóng cây ngô đồng mùa hạ đổ bóng xuống hay không, Kiều Quân Tinh chợt thấy nụ cười của cô thật sự rất đẹp, buột miệng nói:
“Ơ kìa, tự dưng tôi thấy cô lớn lên trông cũng xinh ghê.”
Thiếu Vi hơi sững lại, theo phản xạ liếc nhìn sắc mặt Khúc Thiên Ca. Khúc Thiên Ca khoanh tay ngả người ra sau chiếc ghế nhựa, cười đầy tự đắc:
“Tôi đã bảo rồi mà.”
Thiếu Vi hơi ngượng, lấy tay vén vội mái tóc trước trán: “Chắc tại tóc dài hơn thôi.”
Tâm trạng Khúc Thiên Ca đang tốt, chỉ chỉ tay: “Cô mà chịu vứt mấy bộ đồ cũ kỹ kia đi, thay vào đồ khác là còn xinh hơn nữa.”
Thiếu Vi mím môi, cười khẽ, tỏ vẻ nghe theo.
Khúc Thiên Ca nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên mép bàn, giọng lười nhác: “Hay là để tôi giới thiệu cho cô một anh bạn trai nhé? Để người ta nuôi cô luôn.”
Kiều Quân Tinh lập tức phản đối: “Cậu đừng có hại người ta!”
Khúc Thiên Ca liền hỏi ngược: “Cậu nói thế là sao? Tôi hỏi cậu, cậu có bạn gái, mấy khoản ăn uống, mua sắm có phải toàn bao không? Ngày lễ ngày Tết còn lì xì nữa?”
Kiều Quân Tinh ngơ ra: “Ừ thì... đúng vậy.”
“Vậy chẳng phải là thật lòng thích người ta sao?”
“Ừ đúng.”
“Thế thì có gì mà hại? Chỉ cần tìm một anh bạn trai tử tế, có điều kiện chút, nuôi cô nàng thì sao chứ? Cũng có phải ông chú đâu!”
Khúc Thiên Ca trừng mắt, trong màn tranh luận kịch liệt liền thắng thế, thân thể cũng ngả ra sau đầy đắc ý.
Nhưng hai chữ “ông chú” như chạm trúng dây thần kinh nào đó trong lòng Thiếu Vi. Ngón tay cô run nhẹ, khẽ hỏi: “Ông già… thì khác nhau lắm sao?”“Đương nhiên khác chứ.”
“Khác chứ!"
Khúc Thiên Ca làm vẻ mặt chán chẳng buồn tranh luận: “Ông chú là loại bỏ tiền ra mua bán thôi!”
Thiếu Vi mím môi, định nói lại thôi.
Kiều Quân Tinh đá nhẹ vào chân Khúc Thiên Ca, nghiêm mặt: “Cậu đừng có làm mấy trò đó trước mặt Trần Ninh Tiêu nữa. Cậu biết rõ cậu ta ghét kiểu đó mà.”
Khúc Thiên Ca ban đầu còn định nói thêm gì đó, nhưng bị nhắc một câu liền ngậm miệng, cầm lon Coca lên uống hai ngụm rồi đứng dậy:
“Được rồi, đại thiếu gia chắc cũng nên dậy đi thôi.”
Hai người còn lại cũng từ từ đứng lên. Thiếu Vi vừa ôm cặp sách định chào tạm biệt, Kiều Quân Tinh lại vỗ trán: “Chờ đã, sao cô không đi cùng bọn tôi luôn, tiện đường gặp Trần Ninh Tiêu luôn?”
...
Căn hộ ở Hối Việt Phủ vốn chỉ là một khu chung cư cao cấp trong khu vực, nhưng bên kia hai con phố mới thực sự là nơi có giá nhà đắt đỏ nhất thành phố. Dẫu ai cũng nói mua nhà ở đây là vung tiền như rác, nhưng mỗi khi xe cẩu đi qua, người ta vẫn không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn.
Ba người họ làm thủ tục đăng ký ở sảnh rồi lên thang máy, nhấn chuông tầng cao nhất.
Trần Ninh Tiêu ra mở cửa, đầu tóc còn ướt rối. Anh mặc đồ ở nhà, tay chống vào khung cửa, rõ ràng là vừa mới ngủ dậy. Nhìn thấy Thiếu Vi, ánh mắt uể oải của anh hơi khựng lại, rồi hờ hững ngước lên, cằm hơi nghiêng như thể đang đợi người khác giải thích.
Thiếu Vi bị ánh mắt đó nhìn một cái liền thấy đầu óc trống rỗng, ánh mắt theo bản năng lảng sang phía Kiều Quân Tinh.
Kiều Quân Tinh nói: “Tôi đưa cô ấy tới.”
Trần Ninh Tiêu nheo mắt, như thể chợt nhớ ra chuyện gì, liếc nhìn Thiếu Vi một cái rồi xoay người bước vào, giọng nhạt nhẽo: “Tự tìm dép đi.”
Kiều Quân Tinh chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, quay sang Khúc Thiên Ca hỏi nhỏ: “Cậu ta bị gì thế?”
Khúc Thiên Ca nhún vai: “Dậy sớm nên cáu.”
Thiếu Vi lần đầu tới nhà, lóng ngóng đến mức không biết nên đặt chân xuống đâu, tay vẫn ôm chặt cặp sách không biết nên để chỗ nào. Kiều Quân Tinh thì đã quen, đi thẳng đến bàn trà dẹp đống đĩa game lung tung, vừa làm vừa hỏi:
“Lần trước cậu bảo Tưởng Phàm tìm cho cậu công việc ở cửa hàng tiện lợi, chỗ đó còn trống không?”
Trần Ninh Tiêu liếc Thiếu Vi một cái, bưng ly nước, giọng nhàn nhạt: “Cô tới vì chuyện này?”
Câu này rõ ràng là hỏi Thiếu Vi, nhưng Kiều Quân Tinh vẫn mải nhìn chằm chằm vào đống trò chơi, chẳng buồn để ý, liền đáp:
“Chứ không thì vì cái gì?”
“Tưởng các cậu đã tính toán xong rồi.”
Kiều Quân Tinh sững người. Thiếu Vi thì đơ cả mặt. Người duy nhất còn đủ tỉnh táo là Khúc Thiên Ca, nhưng vừa uống một ngụm nước ngọt đã suýt sặc.
Người khơi mào chuyện này thì mặt mày vẫn tỉnh bơ: “Nói vậy không đúng à?”
Thiếu Vi cuối cùng cũng hoàn hồn lại, mặt đỏ từ đỉnh đầu xuống tận cổ chân, cả người như đang bốc hơi: “Không phải... không phải như vậy...”
Trần Ninh Tiêu gật đầu, nhìn cô nói một câu không đầu không đuôi: “Đừng chọn con đường dễ nhất.”
Câu này chẳng ai hiểu rõ là ám chỉ điều gì. Mấy người trong phòng ngẩn ra, Kiều Quân Tinh còn bực mình: “Là Thiếu Vi muốn đổi việc, tôi chỉ tiện miệng nhắc thôi mà!”
Trần Ninh Tiêu quay lại nhìn Thiếu Vi, ra hiệu bằng cằm: “Cô nói đi.”
Thiếu Vi đứng giữa phòng khách, ôm cặp chặt đến mức gần như không thở nổi: “Tôi chỉ... chỉ là muốn xem thử... có công việc nào phù hợp hơn không thôi. Không muốn làm phiền anh...”
Trên mặt cô lộ rõ vẻ ngại ngùng.
“Phiền gì mà phiền. Cậu ta còn chẳng phải đã có sẵn rồi sao.” Kiều Quân Tinh lập tức trấn an.
Trần Ninh Tiêu liếc anh ta một cái: “Cậu giỏi thật, mượn hoa hiến Phật.”
Khúc Thiên Ca lúc này cũng đã chọn xong một chai rượu từ quầy, tiện thể chen vào một câu: “Rốt cuộc cậu tìm việc đó cho ai vậy hả?”
Trần Ninh Tiêu chẳng buồn quay đầu lại: “Quen biết.”
Khúc Thiên Ca: “...”
Được rồi, nói thế cũng như không. Rõ ràng đang che giấu.
Kiều Quân Tinh bắt đầu lo lắng: “Nhưng mà chuyện đó cũng trôi qua lâu rồi, chỗ Tưởng Phàm liệu có còn tuyển người không?”
Anh ta lúc này mới thấy mình hơi bất cẩn. Nghĩ kỹ lại, việc này vốn là nhờ Tưởng Phàm giúp tìm người, nếu là vì người đó thì Trần Ninh Tiêu mới chịu mở miệng. Còn nếu vì Thiếu Vi, chưa chắc anh đã chịu nói ra lời. Vậy nên, hành động sốt sắng lúc nãy chẳng khác gì ép Trần Ninh Tiêu lên thớt.
Nghĩ đến đây, da đầu Kiều Quân Tinh bắt đầu căng lên, vội chữa lại: “Hay là cậu tranh thủ hỏi thử Tưởng Phàm xem, nếu thật sự không còn thì thôi, Vi Vi cũng không trách đâu. Đúng không?”
Thiếu Vi vội vàng gật đầu lia lịa. So với bất kỳ ai khác, cô càng không muốn làm phiền Trần Ninh Tiêu.
Trần Ninh Tiêu đưa mắt nhìn cô, ánh mắt trong vắt nhưng không lộ ra chút cảm xúc nào. Anh đặt ly nước xuống bàn rồi nói: “Các cậu cứ chơi trước, tôi có chút việc.”
Cửa ban công mở ra, ánh nắng phản chiếu lên bóng dáng anh đang đứng gọi điện thoại qua lớp kính.
Bên kia, Tưởng Phàm đang say sưa “cày game” trong phòng ngủ thì nhận được điện thoại, vừa thấy người gọi liền tắt mic, giảm âm lượng rồi nhanh chóng nghe máy: “Alo? Anh trai?”
Nghe xong mấy câu, từ cau mày chuyển sang thoải mái, cười cười đáp: “Không thành vấn đề, lúc nào cũng được.”
Khi Trần Ninh Tiêu quay trở lại, Thiếu Vi đang giằng co với Kiều Quân Tinh. Một người muốn về, một người ra sức giữ lại.
“Đừng đi mà, ở lại chơi game với bọn tôi đi.”
“Không được, tôi không biết chơi.”
“Thế tôi kể cô nghe này, dì giúp việc nhà Trần Ninh Tiêu nấu ăn ngon lắm đấy!”
“Nhưng tối nay tôi còn phải...”
Tự học buổi tối.
Khúc Thiên Ca nghe đến phiền, lạnh lùng chen vào: “Cô cứ mặc kệ cậu ta đi, trẻ con ấy mà, lúc nào cũng muốn giữ người bên mình.”
Câu nói của cô ấy dứt khoát, nói ra giữa đám bạn chẳng khác nào có sức nặng đặc biệt. Thiếu Vi quả nhiên không nói gì nữa, quay đầu lại liền bắt gặp Trần Ninh Tiêu đã ngồi ở bàn ăn, hai tay khoanh lại, ánh mắt không rõ đã nhìn cảnh này bao lâu.
Thiếu Vi lắp bắp: “Trần... Trần Ninh Tiêu, tôi có thể dùng nhà vệ sinh của anh một chút không?”
Ánh mắt van xin, gần như là cầu cứu.
Khóe môi Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch lên, nhìn cô hai giây rồi mới ung dung đứng dậy: “Tôi dẫn cô đi.”
Thiếu Vi thở phào một hơi dài, ôm cặp sách, ngoan ngoãn theo sau.
“Không bỏ cặp sách xuống à?” Trần Ninh Tiêu hỏi, giọng nói trầm thấp vừa đủ cho một mình cô nghe thấy.
Thiếu Vi lắc đầu nhẹ.
Hai người đi qua hành lang, Trần Ninh Tiêu mở cánh cửa gỗ màu đen: “Chỗ này.”
Mùi hương nhè nhẹ của nước hoa thoảng ra từ bồn rửa tay bằng sứ sáng bóng. Sàn nhà sạch bóng đến mức khiến cô ngại ngần không nỡ đặt chân lên.
Trần Ninh Tiêu vừa định quay người đi thì bất ngờ bị cô kéo nhẹ góc áo.
“Anh có thể...” Cô ngập ngừng.
“Hửm?”
“Tìm cho tôi một chỗ ngồi yên tĩnh một chút được không...” Giọng cô nhỏ đến mức như tiếng muỗi vo ve: “Tôi còn chưa làm xong bài tập...”
Trần Ninh Tiêu: “...”
Đúng là một học sinh ngoan kiểu mẫu.