Chương 25: Nghèo thì càng dễ sai khiến

Có lẽ cuối cùng ông trời cũng chịu thương xót một lần, ca phẫu thuật của Đào Cân cùng quá trình hậu phẫu đều diễn ra suôn sẻ.

Chăm sóc sau mổ vô cùng quan trọng, tuy Tống Thức Nhân đã thuê hộ lý túc trực, nhưng Thiếu Vi vẫn chủ động trình bày tình hình với cô giáo chủ nhiệm Hàn Xán để xin nghỉ từng đợt, tranh thủ thời gian chạy đến bệnh viện. Hộ lý lúc rảnh rỗi nói chuyện phiếm với các bệnh nhân khác, không tránh khỏi nhắc đến chuyện nhà của người mình đang chăm sóc. Người đó kể rằng những lúc Thiếu Vi không có mặt, tinh thần của bà cụ liền sa sút hẳn, cứ nhìn ngang ngó dọc, chẳng khác nào một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cuối cùng thở dài một tiếng, xem như đã tận tình thương hại hết sức.

Thiếu Vi còn tranh thủ gọi điện cho Trần Thụy Đông để xin nghỉ việc. Ban đầu cô định dứt khoát từ chức, nhưng Trần Thụy Đông lại rất tử tế, nghe nói bà ngoại cô nhập viện liền bảo cô đừng lo lắng, cứ yên tâm chăm sóc gia đình, vị trí làm việc sẽ được giữ lại cho cô.

Công việc ở quán bar vốn có thời gian và vị trí thuận lợi, nghỉ hè tới, ban ngày Thiếu Vi còn có thể tranh thủ làm thêm việc khác. Thật lòng mà nói, cô cũng không nỡ rời đi. Hơn nữa, cô luôn thiếu tiền, thiếu tiền, thiếu tiền. Như thể có một sợi dây thừng vô hình luôn siết quanh cổ.

Khi Đào Cân vừa xuất viện, Thiếu Vi lập tức quay lại làm ở quán bar.

Nhiều ngày không gặp, Từ Từ vừa thấy cô liền kinh ngạc: “Ốm đi thấy rõ luôn!”

Cằm của cô bây giờ đã thu hẳn lại, không còn nét tròn trịa của trước kia mà thay bằng vẻ sắc sảo, thanh tú, phối với làn da tái nhợt và đôi mắt đen láy. Giờ đây như thể cô mang trong mình một thế giới riêng mà chẳng ai chạm tới được.

Từ Từ chợt nhớ lại những lời bình luận của Tôn Triết Nguyên ngày trước nào là "hơi thở nữ sinh”, “thuần khiết”, “nhìn mà thương”... Đàn ông lúc nào cũng có thể bịa ra đủ kiểu từ ngữ để phân loại phụ nữ. Từ Từ có hơi ghen tị, cảm giác như chỉ mới nghỉ làm vài ngày, cô gái này đã bước qua một “cánh cửa” nào đó mà người khác bỏ lỡ.

“Dạo này không có em ở đây, nhiều người tìm lắm đó.” Từ Từ nháy mắt, nói: “Lát nữa nhớ đi chào hỏi một vòng cho mọi người cho nhớ mặt. Đừng để khách quên mất em.”

Thiếu Vi gật đầu, lập tức quay vào làm việc.

Ban đầu Từ Từ cứ sợ cô vì xa cách một thời gian sẽ trở lại cái vẻ ngượng ngùng, rụt rè như lúc mới vào nghề, ai dè cô còn thân thiện và chủ động hơn trước, rất biết điều, rất đúng mực.

Giữa ca, lúc nghỉ ngơi, Thiếu Vi tìm được Từ Từ đang uống nước đá sau cánh gà, ngập ngừng nói: “Chị Từ Từ, em có chuyện này muốn nhờ...”

Từ Từ dựa người vào tủ: “Sao vậy?”

“Chị có thể cho em tạm ứng hai tháng lương được không?” Không đợi đối phương trả lời, cô đã vội vàng nói tiếp: “Em nhất định sẽ trả, em không trốn đâu.”

Từ Từ cười khẽ, ánh mắt lướt qua người cô với vẻ khó đoán: “Gặp khó khăn à?”

Thiếu Vi gật đầu: “Bà ngoại em đang nằm viện, còn mấy chuyện khác nữa...”

Gần đây cô tiêu rất nhiều tiền. Tống Thức Nhân tuy đã chi trả toàn bộ viện phí, nhưng những khoản đó đi thẳng vào bệnh viện. Những sinh hoạt phí hàng ngày của hai bà cháu đều do một tay Thiếu Vi xoay xở. Mới mấy hôm trước, cô cắn răng mua hai hộp sữa bột dành cho người già, chủ nhà lại vừa đến đòi tiền thuê phòng, cả điện nước cũng tăng mạnh so với tháng trước, bảo là do trời nóng nên xài nhiều quạt. Bác sĩ dặn đi dặn lại rằng Đào Cân bị thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, không thể tiếp tục ăn uống đạm bạc được nữa, nhất định phải bổ sung thịt, trứng, sữa đầy đủ.

Tống Thức Nhân từng cho người mang vài thứ đến, còn gọi điện hỏi han tình hình. Khi cô nói vẫn ổn, anh ta cũng không nhắc gì đến chuyện chu cấp, như thể đang chờ cô chủ động mở lời.

Ngoài ra, Thiếu Vi vẫn còn giữ một ít tiền tiết kiệm, số tiền ấy cô không dám đυ.ng đến, vì đó là tiền dành để lo dưỡng lão và hậu sự cho bà, cũng như phòng khi đi Sơn Đông tìm lại người thân.

Đã vậy, ban ngày hôm nay, Tư Đồ Vi còn gửi thiệp mời sinh nhật.

Thứ Bảy này là sinh nhật cô ấy.

“Cậu sẽ tới chứ?” Tư Đồ Vi hỏi, vẻ mong đợi.

Thấy Thiếu Vi không bày tỏ gì, Tư Đồ Vi nhấn giọng: “Cậu không tới thì tôi buồn lắm đó.”

Thiếu Vi vừa thấy áy náy, vừa bất an, đành nói: “Chúc cậu sinh nhật vui vẻ nhé, chắc tôi không đi được đâu.”

“Không phải cậu vẫn tới học thêm đó sao?” Tư Đồ Vi cau mày.

Thiếu Vi bị hỏi ngược, đầu óc quay cuồng một lúc rồi mới lắp bắp: “Nhưng hôm đó chắc cậu không học thêm đâu, vậy nên tôi...”

Tư Đồ Vi trợn mắt, ngắt lời: “Ý cậu là gì? Đi học thêm thì có thời gian, còn sinh nhật bạn thì không rảnh sao?”

Cô ấy tỏ rõ vẻ tổn thương, suốt cả buổi trưa sau đó tâm trạng uể oải, chẳng buồn nói thêm câu nào.

Thiếu Vi biết, tiệc sinh nhật của Tư Đồ Vi là sự kiện mà rất nhiều người muốn góp mặt như một kiểu khẳng định bản thân, một thứ vinh quang ngầm. Cô đoán mình chắc là người đầu tiên đủ can đảm từ chối lời mời đó. Nhưng thật sự không còn cách nào khác. Hiện tại, cô không còn là người từng đến dự sinh nhật Khúc Thiên Ca với dáng vẻ tự tin, dễ dàng như thế nữa.

Mà trời mới biết, cô khao khát đến thế nào, mong muốn được tham dự, trân trọng một người bạn như Tư Đồ Vi. Một cô nàng ngây thơ, tốt bụng, và chân thành đến vậy.

...

Nghe Thiếu Vi kể xong, Từ Từ đặt ly nước xuống: “Tiền lương không phải chuyện tôi quyết được. Sao không đi hỏi Trần Thụy Đông?”

Thiếu Vi cảm thấy mình không nên làm phiền Trần Thụy Đông thêm nữa. Anh ấy đã giúp cô một vài lần, chẳng lẽ cứ thế mãi dựa vào mà coi là điều đương nhiên? Hơn nữa, mỗi lần anh ấy mở lời giúp cô, đều bị Tôn Triết Nguyên xem như một điểm yếu để bới móc.

Từ Từ nhìn ra được suy nghĩ trong lòng cô, bèn vỗ nhẹ lên cánh tay cô: “Thôi được rồi, để chị giúp em hỏi giám đốc Tôn thử xem sao.”

“Có gây khó dễ chị không?” Thiếu Vi ngập ngừng.

Từ Từ trầm ngâm một chút rồi khẽ cười: “Chị chỉ có thể nói xin giùm, còn được hay không thì chưa chắc.”

Thiếu Vi không biết Từ Từ đã nói chuyện với Tôn Triết Nguyên như thế nào, chỉ biết bản thân vừa lo lắng vừa chờ mong suốt hai ngày.

...

“Lần trước em nói nó làm việc không ra gì, dạo này lại hay xin nghỉ. Giờ còn muốn tạm ứng lương? Dựa vào đâu chứ?” Tôn Triết Nguyên ngồi trên sofa, vừa nhả khói vừa nhếch môi hỏi.

Từ Từ mở nắp chai rượu, rõ ràng đã chuẩn bị trước mọi lời lẽ: “Vậy tạm ứng trước ba tháng lương?”

Tôn Triết Nguyên cười như không cười: “Có khác gì muối bỏ bể, vậy cũng có cứu được con nhóc đó đâu?”

"Kia vậy phải làm sao? Thế thì cho mượn tạm?”

“Bây giờ mấy khu trong trường đại học không phải đang thịnh hành kiểu vay bằng ảnh nude à?” Tôn Triết Nguyên thản nhiên nói: “Em không giới thiệu thử à?”

Từ Từ nâng chai rượu, rót một dòng đỏ sẫm tràn ra, thấm vào lớp vải dệt màu trắng sữa của ghế sofa trong căn hộ Tôn Triết Nguyên.

Chuyện Tôn Triết Nguyên cho vay nặng lãi, cô ta biết. Trong Đại học Di Khánh có không ít tay làm ăn kiểu này, hầu hết đều là sinh viên làm thêm, bởi gương mặt học sinh càng khiến người khác dễ tin tưởng.

“Giới thiệu rồi.” Từ Từ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt chìm trong sắc đỏ của chất lỏng: “Nhưng con nhóc cảnh giác cao lắm, không muốn dính vào.”

Cô ta nói dối.

Sự thật là Từ Từ đã từng vay theo kiểu đó. Vay lắt nhắt, chạy đầu này đắp đầu kia, xoay đủ kiểu, cuối cùng đành phải cầu cứu cha mẹ. Họ lấy số tiền hai mươi vạn tiền sính lễ định hứa hôn cô ta cho một người đàn ông goá vợ ở thôn bên. Cô ta trốn đi, xài hết tiền, thậm chí còn không dám dùng tên thật để vay nữa.

Chính vì từng dẫm lên con đường đó nên cô ta càng không muốn để Thiếu Vi sa chân. Con gái một khi đi sai một bước là sẽ thương tích đầy mình, cô ta thà vẽ cho Thiếu Vi một ngả rẽ khác, coi như là tích chút phúc đức.

Tôn Triết Nguyên chậm rãi nhả khói, gương mặt mơ hồ sau làn sương xám: “Tôi là ông chủ, không phải làm hội từ thiện.”

Từ Từ thấy anh ta còn chưa nói dứt khoát, vội chen lời: “Vậy anh định sa thải nó sao? Nhà con bé nó nghèo lắm.”

Trước đây nghe vài người trong phòng marketing và ban khác bàn tán về hoàn cảnh Thiếu Vi, cô ta chỉ cho là đồn đại. Cho đến khi lần trước Thiếu Vi sốt, Tống Thức Nhân nhờ cô ta đi thăm, cô ta mới biết thế nào là “trong nhà chỉ có bốn bức tường”. Nếu không phải gần đây cô vừa dùng thẻ tín dụng trả góp để mua túi, chắc cô ta cũng đã quyên góp chút đỉnh cho rồi.

Tôn Triết Nguyên cuối cùng mỉm cười: “Không sa thải. Nghèo thì càng dễ sai khiến.”

Anh ta bảo Từ Từ chọn cho Thiếu Vi một bộ quần áo vào tối mai, trang điểm lên rồi dẫn ra ngoài làm việc.

...

Căn hộ của Từ Từ lúc nào cũng nồng mùi son phấn. Mỗi lần Thiếu Vi đến, tủ đồ của cô ta cứ như vừa phát nổ nào là vải vóc đủ màu sắc chất đống khắp nơi.

Từ Từ loay hoay vẽ lông mày, kẻ mắt, dán mi giả cho cô. Trong lúc trang điểm, nghe cô hỏi:

“Giám đốc Tôn định dẫn em đi làm gì vậy chị?”

“Làm sao chị biết được.” Từ Từ vừa vẽ eyeliner vừa nói, giọng vẫn rất bình thản: “Nhưng em cứ yên tâm, anh ta không dính vào mấy chuyện phạm pháp đâu.”

Trang điểm xong, cô ta đẩy Thiếu Vi ra đứng trước gương toàn thân: “Lột xác rồi đấy!”

Trong gương là một cô gái khoác lên mình chiếc váy trắng dài đơn giản, tóc xõa rũ trên vai, lớp trang điểm nhẹ nhàng nhưng đủ khiến gương mặt bừng sáng. Nhưng Thiếu Vi chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức quay đi. Cô không cảm thấy đó là mình. Làn da như nghẹt thở dưới lớp phấn, ánh mắt nặng nề vì mi giả và kính áp tròng trông giống như bị một con quái vật đẹp đẽ nào đó chiếm giữ.

Theo lời Tôn Triết Nguyên dặn, cô bắt xe đến địa điểm hẹn, được tiếp tân dẫn lên tầng.

Vừa gặp mặt, Thiếu Vi đã vội mở lời: “Giám đốc Tôn, chuyện tiền lương...”

“Giờ không phải lúc bàn chuyện đó.” Tôn Triết Nguyên khoát tay, xâu chuỗi hạt bồ đề trong tay va vào nhau phát ra âm thanh: “Chuyện của em Từ Từ đã nói rồi. Về nguyên tắc là không được, nhưng chuyện gì cũng có thể xem xét. Hôm nay là đi làm, em cứ làm tốt đi đã.”

Nơi này là một hội sở cao cấp, xa hoa đến mức khiến người ta không biết nên nhìn vào đâu. Tôn Triết Nguyên trấn an cô rằng chỉ là tụ họp bạn bè làm ăn, ngoài cô ra còn có vài cô gái trẻ khác, đến đây trò chuyện, làm quen bạn mới.

Vừa bước vào phòng riêng đã thấy không khí náo nhiệt. Vài người đàn ông tụ lại đùa giỡn với Tôn Triết Nguyên: “Hôm nay lại đổi người đi cùng hả? Cô em này mới toanh phải không? Ông bạn đúng là sướиɠ như Tề Hoàn Công!”

Tôn Triết Nguyên cười nhẹ, phất tay: “Đừng nói bậy, là em gái tôi đấy.”

Người khác lại hớn hở chêm vào: “Em gái mà thân đến mức này thì hiểu rồi.”

Thiếu Vi coi như không nghe thấy.

Vì là người mới, lại vì thân phận đi cùng Tôn Triết Nguyên, nên cô bị gọi tên liên tục để nâng ly. Trước đó theo Từ Từ học được vài chiêu ứng phó, nhưng hôm nay không áp dụng nổi. Mấy người đàn ông ở những chỗ thế này chẳng hề biết ngại, từ chối chỉ càng khiến họ nói móc thêm, thà im lặng cười gượng uống một ngụm còn dễ chịu hơn.

Uống được vài vòng khách, có một cô gái đứng lên hát một trích đoạn nhạc kịch. Giọng thanh thoát, tư thế uyển chuyển, tựa như họa mi giữa rừng người, khiến cả phòng vỗ tay rôm rả. Người ngồi cạnh cô ấy thì rạng rỡ ra mặt, rõ ràng rất có sĩ diện. Cô gái kia cũng phấn khích không kém, khoe khoang rằng đã bốc trúng bài hát đầu tiên, cảm thấy như được thể hiện bản thân.

Giữa chốn ồn ào náo nhiệt, cổ họng Thiếu Vi bắt đầu nhói lên, dạ dày quặn thắt, trào ngược từng đợt rất dữ dội. Cô cố gắng nén lại nhưng không nổi, cuối cùng gấp gáp đẩy ghế, hoảng hốt chạy ra ngoài.

Chỉ khi hít được chút không khí bên ngoài, cô mới bật nôn ra toàn bộ những gì vừa nuốt vào bụng, nôn đến trời long đất lở.

Bãi đậu xe ngoài trời, một chiếc Rolls-Royce vừa dừng lại chuẩn bị đón người.

Mùi nước hoa nhẹ nhàng thoảng tới gần.

Một giọng nữ dịu dàng vang lên: “Cô cần giúp không? Khăn giấy nhé? Hay nước?”

Người đó không hề tỏ vẻ ghét bỏ, còn cúi xuống bên cạnh cô. Thiếu Vi ngẩng mặt lên nhìn, trong phút chốc cảm thấy người đối diện có chút quen mắt.

“Cầm lấy đi, cô nôn dữ quá.” Người kia nhét khăn giấy vào tay cô, đặt luôn chai nước cạnh chân cô.

Trong khoảnh khắc ấy, Thiếu Vi chợt nhận ra cô gái kia chính là người từng cùng Trần Ninh Tiêu nói chuyện ở buổi triển lãm nhϊếp ảnh hôm nọ.

Rất xinh đẹp, một gương mặt như búp bê Tây Dương với lớp trang điểm tỉ mỉ, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Trước một người như thế, Trần Ninh Tiêu đã từng đối xử như thế nào? Làm sao anh có thể nhẫn tâm?

Người con gái đó chẳng để tâm đến vẻ sững người của Thiếu Vi, chỉ hơi mỉm cười rồi nói: “Xe tôi đến rồi, cô nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Chiếc Rolls-Royce đen trờ tới, dừng ngay trước sảnh lớn của hội sở. Thiếu Vi đứng im nhìn theo bóng dáng thon gầy của cô gái ấy mở cửa xe bước lên hàng ghế sau.

“Người quen à?” Từ hàng ghế sau vang lên một giọng nam trầm thấp, trong lúc hỏi, tay đã đặt lên đùi trần trắng muốt của cô ta.

“Không quen.” Cô gái trả lời nhẹ tênh.

“Không quen mà còn nhiệt tình thế?” Giọng người đó mang theo ý cười đầy ẩn ý.

Chiếc xe lướt đi, bóng đèn neon phản chiếu nhấp nháy trên cửa kính khi xe rẽ khỏi hội sở rực rỡ ánh sáng.

Hôm đó Thiếu Vi hoàn toàn không uống say. Cô như con thú nhỏ cảnh giác cuộn mình trong góc, luôn trong trạng thái sẵn sàng bật dậy. Duy chỉ có một điều cô biết rõ, trước lúc tiễn cô về, Tôn Triết Nguyên đã đồng ý cho cô tạm ứng tiền lương.

Về đến dưới lầu, cô vô tình chạm mặt Thượng Thanh. Một người ngập mùi rượu, một người mặt mày lấm lem lớp trang điểm, cả hai đứng lặng lẽ nhìn đối diện nhau. Cả hai nhìn vào ánh mắt đối phương đều đọc được một điều gì đó, giật mình và thương hại.

Hành lang tối om, Thiếu Vi cúi đầu, định tra chìa khóa vào ổ, nhưng dừng lại giữa chừng.

“Cho em ở nhờ một đêm được không, chị Thượng Thanh?” Giọng cô run run.

...

Tiếng nước xả bồn cầu dội lên liên tục, xen lẫn tiếng nôn mửa lộn xộn từ nhà vệ sinh vọng ra. Thượng Thanh ngồi tựa vào tường đầu giường, chân co lên, gối mặt lên lớp xi măng lạnh ngắt, không nói lời nào, chỉ yên lặng nghe.

Cô phe phẩy quạt tay, xua đi thứ mùi nồng hỗn hợp giữa rượu, nước hoa và mồ hôi nồng đậm trong căn phòng chật chội.

Một lúc sau, tiếng nôn ngừng lại. Thiếu Vi ngồi bệt trên nền gạch, chiếc cổ trắng nhợt vương những giọt mồ hôi đang từ tóc chảy xuống, cả người run nhẹ.

Cô nhắm mắt, lần tay tìm kiếm, như muốn bấu víu một thứ gì đó gần bên.

...

Lúc ấy, Tư Đồ Vi đang ngồi cạnh Trần Ninh Tiêu làm bài tập, miệng líu lo vừa làm vừa nghe anh gọi điện hội nghị xuyên quốc gia. Đầu dây bên kia là đối tác ở bờ Tây Thái Bình Dương.

Đối với cô ấy thì đây là chuyện náo nhiệt miễn phí để hóng, chứ hiểu thì chẳng hiểu gì. Nếu có nghe hiểu, chắc cô ấy sẽ biết anh trai mình đang bàn về một mô hình phân tích chiến dịch truyền thông phức tạp và đo lường hiệu quả quảng bá.

Lúc chuông điện thoại reo, chính Trần Ninh Tiêu không chịu nổi nên bảo cô ấy bắt máy.

Tư Đồ Vi bĩu môi nghe điện thoại: “Alo? Thiếu Vi hả? Muộn thế này rồi còn gọi cho tôi có việc gì không?”

Vừa nói, giọng cô ấy vừa mang chút hờn dỗi.

“À, cái gì cơ? Thứ bảy rảnh hả? Vậy tốt quá rồi! Cậu tới nha? Tuyệt luôn! Cậu còn chủ động gọi điện cho tôi nữa chứ... Ngủ ngon nha!” Giọng cô ấy vui vẻ dần.

“Ngủ ngon.” Thiếu Vi gượng cười, tiếng khản đặc nhưng bên kia không nghe ra.

Cúp máy xong, Tư Đồ Vi hớn hở hẳn, còn ngân nga một giai điệu khe khẽ.

Trần Ninh Tiêu vừa kết thúc cuộc gọi, giọng trầm thấp hỏi: “Em mời dự sinh nhật à?”

“Chứ còn sao nữa.” Tư Đồ Vi đáp như lẽ tất nhiên.

Anh khựng lại giây lát: “Gây thêm phiền phức cho em ấy thôi.”

“Xì! Anh nói cái quỷ gì đấy?” Cô nghe chẳng hiểu, cũng chẳng buồn để tâm, đứng dậy vươn vai: “Em đi tắm đây, anh cứ ngồi đó mà chờ mẹ về đi.”

Cùng lúc ấy, đúng khoảnh khắc đèn xe rọi vào sân trước nhà họ Tư Đồ, Trần Ninh Tiêu cũng vừa tắt máy tính.

Anh bước ra phòng khách, nơi mẹ ruột, người đã không sống cùng anh từ năm tuổi, trò chuyện đúng ba phút. Sau đó, anh lễ phép chào rồi rời đi.