Chương 24: Em thích anh ta à?

Tư thế hiện tại khiến cô cảm thấy như được anh che chở trong vòng ngực rộng và bờ vai vững chãi.

“Đừng lau.” Trần Ninh Tiêu thấp giọng, bất đắc dĩ nói: “Để tôi mang đi giặt.”

“Ừm.” Thiếu Vi lần này không cố chấp nữa, thu tay lại, vò khăn giấy trong lòng bàn tay thành một cục, rất cẩn thận, chậm rãi ngẩng đầu lên: “Xin lỗi."

Cái “cẩn thận” ấy không phải vì cô sợ anh tức giận, mà là vì sợ đứng gần anh như vậy sẽ khiến anh cảm thấy phiền hay ngại, hoặc là bị cho là đường đột, vượt quá giới hạn.

Trần Ninh Tiêu hơi cau mày: “Đừng sống tốt bụng như thế.”

“Ừm.”

Trên môi dưới của cô vẫn còn một vết đỏ nhạt.

Trần Ninh Tiêu nhìn chằm chằm vào đó vài giây mới hỏi: “Môi sao lại bị trầy?”

Bị anh nhắc, Thiếu Vi theo phản xạ đưa đầu lưỡi liếʍ nhẹ, rồi nhỏ giọng đáp: “Chắc lúc ăn gì đó sơ ý cắn phải.”

Trần Ninh Tiêu dời mắt đi như thể chẳng có gì, đứng dậy, nhét tay vào túi quần.

Chỉ đến khi anh đứng lên, Thiếu Vi mới cảm thấy mình như được thở lại. Cô cũng vội vàng đứng dậy theo, lúc này mới nhận ra ông chủ tiệm trái cây không biết đã quay lại từ bao giờ và đang nhìn họ chằm chằm không chớp mắt.

Ông chủ là người tử tế, thường đem những trái cây hơi dập hoặc bị côn trùng ăn tặng cô và Đào Cân. Thiếu Vi biết ăn mấy thứ này không tốt cho sức khỏe, nhưng lúc đó túng thiếu đến mức chẳng có tư cách kén chọn lòng tốt của người ta. Lui tới riết rồi, cô lại cảm thấy mình nợ ông chủ không ít.

“Hai cháu là bạn học à?” Ông vừa phe phẩy quạt xua muỗi dưới bóng đèn vừa hỏi.

Thiếu Vi ậm ừ cho qua, rồi khẽ kéo vạt áo Trần Ninh Tiêu, lí nhí: “Đi, đi thôi.”

Trần Ninh Tiêu cúi đầu nhìn cô, cảm giác ngón tay cô siết chặt, cứ thế để mặc cô kéo mình đi lên phía trước, trong người thoáng dấy lên một vẻ lười biếng nhàn nhạt.

Thiếu Vi không hề hay biết, chỉ cúi đầu, vội vã kéo anh đi nhanh hơn. Đến khi đứng dưới tòa nhà, cuối cùng cô mới thở phào một hơi thật dài:

“Đến rồi.”

Đó là một khu nhà cũ đã xây dựng hơn mười năm, mỗi khung cửa sổ, mỗi ban công đều được lắp kín bằng song sắt hợp kim màu bạc chống trộm, khiến người ta có cảm giác ngột ngạt. Giữa những song sắt ấy, một nhành hoa tuyết lam của Thượng Thanh len ra ngoài, khẽ vươn đầu.

Ánh mắt Trần Ninh Tiêu chậm rãi lướt xuống, nghiền ngẫm, mang theo hàm ý không cần nói thành lời. Thiếu Vi như bị chạm phải lửa, giật mình rụt tay về, ngón tay khẽ xoắn lại, bối rối như chẳng biết phải đặt vào đâu.

Trần Ninh Tiêu vốn định để cô đi, nhưng thấy phản ứng của cô như vậy lại đổi ý: “Cảm giác thế nào?”

Thiếu Vi lập tức giấu tay ra sau lưng, dưới lớp đồng phục, người đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, đối đáp thẳng thắn:

“Rất cao cấp, giống cái áo sơ mi kia.”

“Áo nào?”

“Cái lần trước anh cho tôi mượn ấy, áo sơ mi sọc trắng đen vàng.”

Trần Ninh Tiêu không nhớ: “Khi nào?”

“Hơn một tháng trước.”

Đã nói đến mức này, không đưa thì không được. Thiếu Vi kéo khóa cặp, lấy chiếc áo sơ mi gấp gọn từ lớp lót bên trong ra: “Trả anh, tôi đã giặt sạch rồi.”

Trần Ninh Tiêu chỉ liếc qua đã nhận ra. Với anh, cái áo này chẳng đáng kể, vậy mà cô lại mang theo suốt cả ngày.

Anh cố tình hỏi, dù biết thừa là không ngẫu nhiên: “Trùng hợp vậy sao? Biết hôm nay chắc chắn sẽ gặp được tôi?”

Thiếu Vi khẽ đáp: “Ừm.” Rồi mặt tự nhiên nói tiếp: “Vì phải đến nhà anh nên tôi muốn thử vận may một chút.”

Trần Ninh Tiêu biết cô đang mạnh miệng, nên cũng chẳng vạch trần, chỉ hờ hững đáp: “Giữ lại đi, biết đâu còn lần sau.”

Thiếu Vi khựng người. Cả vành tai đỏ bừng. Lần sau gì chứ? Lần sau lại làm dơ trong ngày “rụng dâu” à? Nghĩ đến đó, cô rùng mình. Đây đúng là cơn ác mộng thường trực của tuổi dậy thì. Mà với cô, nó còn kinh khủng hơn vì cơ thể yếu, chu kỳ chẳng hề đều đặn.

Không lời tạm biệt dư thừa. Trần Ninh Tiêu đứng im nhìn theo cô vào khu nhà rồi mới xoay người rời đi. Thiếu Vi chạy một mạch lên lầu hai, mở khóa, lao vào trong, chạy tới cửa sổ có song sắt chống trộm. Góc nhìn hạn chế, cô chỉ kịp nhìn bóng lưng anh được hai giây.

Thật ra cô không nên để anh đưa mình về tận nhà. Nếu trước mặt anh cô còn giữ lại chút tự tôn, chút sĩ diện, cô đã ngăn lại rồi.

Nhưng hôm nay, cô cứ thế để mặc mình được anh đưa về tận nơi. Như thể trước mặt anh, chiếc áo bông dày cộm cô mặc cũng trở thành đống bông vụn rối tung trong gió.

...

Còn phải vào bệnh viện thăm Đào Cân, Thiếu Vi rửa mặt qua loa một chút. Không hiểu sao hôm nay Thượng Thanh lại về sớm, đang đứng tựa vào khung cửa trêu cô:

“Ai đấy? Nam minh tinh nào được em dắt về tận nhà thế?”

Thiếu Vi vừa lau mặt vừa đáp: “Chị thấy à?”

“Không thấy mới lạ, có trai đẹp ở gần, đến không khí cũng khác.”

Thiếu Vi mím môi nhịn cười. Đó là cách cô cố gắng đè nén nụ cười của mình, nhưng thường thì hành động ấy chỉ khiến cô cười trông càng rạng rỡ hơn.

“Em thích anh ta à?” Thượng Thanh nhìn cô, vẻ mặt như thể đã nhìn thấu tất cả.

Thiếu Vi đỏ bừng mặt, vội vàng nhỏ giọng phủ nhận: “Không có...”

“Không giấu nổi đâu.”

“Thích không nổi ấy.”

Thượng Thanh đổi chân trụ, vẫn khoanh tay nhìn cô như cũ: “Anh ta có điều kiện hơn em nhiều đúng không?”

“Chắc vậy.” Thiếu Vi ngẫm nghĩ rồi nói: “Cách nhau cỡ... một Thái Bình Dương?”

Thượng Thanh bật cười khúc khích: “Nhìn cái dáng vẻ của em kìa, thích ai còn phải xem có xứng tầm hay không à? Em xài đồ hàng chợ thì chỉ được quyền thích nhân viên siết ốc trong xưởng Foxconn (Một công ty nổi tiếng về linh kiện điện tử). Còn chị dùng iPhone 4 thế nên mới thích anh ngồi văn phòng lương tháng chục triệu? Em ở nhà trọ tự xây, thì cứ an phận mà thích người làm công. Còn người ta ở biệt thự, nên mới đủ tư cách để thích thiếu gia con nhà giàu à?”

Thiếu Vi bị màn pháo liên thanh của cô ấy làm cho sặc một trận, đúng lúc nước còn đọng lại trên lông mi, thấm ngược vào mắt khiến hình bóng Thượng Thanh trước mặt trở nên lờ mờ, nhưng dáng đứng lại uyển chuyển như hiệp nữ.

“Thật sự không có.” Thiếu Vi lấy khăn lau mặt khô ráo, rồi cười ngoan ngoãn: “Không phải thích, chỉ là ngưỡng mộ thôi.”

Kiểu như nhìn thấy ánh đèn xanh nơi hòn đảo của Gates năm nào.

(Trong tiểu thuyết The Great Gatsby của F. Scott Fitzgerald (1925), Gatsby đêm đêm nhìn về phía bên kia vịnh, nơi có ánh đèn xanh trước biệt thự của Daisy người anh yêu)

Cô còn phải đến bệnh viện với Đào Cân, nên cuộc trò chuyện tạm dừng ở đây. Cô nhét bộ đồ bệnh nhân đã giặt sạch vào balo rồi vội vàng xuống lầu.

Trễ mất một lúc, Thiếu Vi phải rẽ ngang qua con đường gần trạm xe buýt. Đoạn đường này không nhiều cửa tiệm, chỉ có hai tiệm net nằm ẩn trong góc. Đường khá tối, cô cắm cúi đi thật nhanh, không cẩn thận va phải người ta. Đối phương phản ứng rất nhanh, đưa tay đỡ lấy, tránh để cô bị đập mũi.

“Xin lỗi xin lỗi.” Cô vội vàng nói, ngẩng đầu lên: “Lương Duyệt?”

“Thiếu Vi?” Lương Duyệt buông tay áo cô ra.

“Sao cậu lại ở đây?”

Cậu ấy chỉ vào biển hiệu sáng đèn ở tầng hai: “Vào net chút.”

Học sinh giỏi cũng vào tiệm net ư? Nhiều học sinh nghiện game quá, đến mức phụ trách đội và chủ nhiệm mỗi tuần đều phải thân chinh đi tiệm net lôi từng đứa về. Lương Duyệt lại là học sinh giỏi ban tự nhiên, hoàn cảnh gia đình không mấy khá giả...

Lương Duyệt nói: “Nơi này cách trường xa.”

“Hả?”

“Ý là không dễ bị bắt gặp.”

“À.” Thiếu Vi lập tức hiểu ra, đúng là vừa nãy cô không nghĩ đến chỗ này.

“Tôi còn phải vào viện với bà ngoại, đi trước nhé.”

“Để tôi chở cậu đi.” Lương Duyệt giơ tay lên, đầu ngón tay vắt một vòng chìa khóa: “Tuyến cậu ngồi phải chờ gần hai mươi phút nữa mới có chuyến đúng không?”

Thiếu Vi nhìn đồng hồ. Còn ba phút nữa mới tới giờ chuyến tiếp theo, rõ ràng không đủ để cô kịp tới nơi.

“Tôi đạp xe nhanh lắm, với lại có đường tắt, đi thôi.”

Thiếu Vi vốn chẳng thân với cậu ấy đến mức này, lại cũng không phải kiểu người dễ nhận giúp đỡ. Cô do dự: “Ngại quá.”

“Xe đậu ngay phía trước.”

Chính là chiếc xe đạp mà cô từng thấy cậu ấy trước quán bar. Ghế sau gắn thêm giá đỡ, loại xe đạp địa hình dùng cả cho đường núi lẫn đường bộ. Thiếu Vi ngồi lên, một tay bám khung sau, một tay nắm lấy giá đỡ yên, dáng vẻ vô cùng cẩn thận, thu mình lại.

Lương Duyệt không nói gì thêm, đợi cô ngồi vững thì đạp đi.

Cơn gió thổi từ ngã ba trước mặt ùa vào, cuốn sạch không khí bức bối trong lối hẹp. Chiếc xe đạp chở theo Thiếu Vi từ bóng tối lao ra đại lộ sáng đèn.

Có lẽ vì đang gấp rút về thời gian, nên khi ôm cua, Lương Duyệt chẳng hề giảm tốc, tay lái xoay liền một vòng gọn ghẽ, thân người ép xuống để phá gió. Thiếu Vi không kịp chuẩn bị, hoảng hốt hét lên, vội bấu chặt lấy vạt áo bên hông cậu ấy.

Dòng xe đang lần lượt dừng lại trước vạch đèn đỏ.

Trần Ninh Tiêu đang nghe Kiều Quân Tinh gọi điện đòi chém đòi gϊếŧ, trong lúc vô thức liếc qua một cái, liền bắt gặp cảnh tượng kia. Giữa biển đèn đỏ của giờ tan tầm thành phố, một chiếc xe đạp, một nam sinh cấp ba, một cô gái nhỏ đang ngồi ghế sau.

“Sẽ không trễ đâu.” Lương Duyệt nghiêng mặt sang, chắc nịch cam đoan.

“Không sao, an toàn là trên hết.” Thiếu Vi cũng ngẩng đầu lên đáp lại, tiện tay buộc tóc đuôi ngựa thấp thấp phía sau gáy.

“Ê, có đang nghe người ta nói chuyện không đấy?” Giọng Kiều Quân Tinh réo qua điện thoại.

Trần Ninh Tiêu hoàn hồn, ánh mắt cũng theo đó thu lại, mặt không cảm xúc “Ừ” một tiếng: “Nghe đây, vừa rồi cậu nói gì đấy?”

Kiều Quân Tinh: “...” Nghe được tiếng không khí chứ cái mẹ gì?

Đèn xanh cho cả hai hướng thẳng và rẽ trái vừa sáng, chiếc xe đạp còn chưa kịp lăn bánh, thì hai người đã nghe thấy tiếng động cơ gầm lên. Trong khoảnh khắc đó, một chiếc xe thể thao màu đen vọt qua như tên bắn, vượt cả đoàn xe như đang bị đóng băng.

Cậu con trai đang ngồi trên xe đạp theo phản xạ siết chặt tay lái, ngón tay bấu cứng.

“Chiếc xe đó chắc mắc lắm nhỉ?” Lương Duyệt hỏi, giọng nghe như thể chẳng có gì to tát.

“Hỏi tôi á?” Thiếu Vi bị hỏi bất ngờ, khựng lại: “Tôi không biết, chắc là mắc đấy... Tôi có rành xe đâu.”

Cô còn chưa kịp nhìn rõ biển số, cũng không biết đó là xe của Trần Ninh Tiêu. Mà kể cả có nhìn ra, cô cũng sẽ cho rằng mình nhìn nhầm thôi. Anh không giống kiểu người thích lái xe thể thao ra đường để khoe mẽ như vậy.

Tới bệnh viện, Lương Duyệt không quay về ngay mà đi cùng cô lên lầu vào thăm Đào Cân một chút. Cậu ấy rất lịch sự, không đến tay không mà mua một ít trái cây loại tốt ở tiệm dưới lầu. Tuy Thiếu Vi có khuyên nhỏ:

“Chỗ này đắt lắm, cậu không cần khách sáo vậy đâu,”

Thế nhưng Lương Duyệt vẫn nhất quyết không chịu để tay không tới.

Sau khi cậu ấy rời đi, Đào Cân cười tủm tỉm: “Đây là bạn học đầu tiên đến thăm bà đấy. Vi Vi nhà mình cũng có bạn bè rồi cơ à.”

Thiếu Vi đang trải giường gấp ngủ tạm đêm nay, nghe đến đó thì khựng tay lại một thoáng.

Bạn học đầu tiên tới thăm bà... Vậy có nghĩa là, Lương Duyệt là bạn cô? Nghĩ kỹ lại, cô cũng chẳng làm gì đặc biệt, chỉ là vài lần ngẫu nhiên nhận lấy sự tốt bụng của cậu ấy mà thôi.

Nhưng mà, cảm giác “có bạn” vẫn khiến lòng người ấm lên. Hơn nữa, Lương Duyệt cũng giống cô, đều không giàu có, cùng nhau dựa vào một tình bạn như thế, chắc chắn sẽ không khiến ai cảm thấy nặng nề hay phải cố gắng quá sức.

Người chăm sóc nói chuyện xong với Thiếu Vi thì cũng chuẩn bị về nhà. Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, điện thoại của người đó lập tức đổ chuông, là cuộc gọi từ chủ thuê.

“Hôm nay tình hình bà cụ rất ổn, cô bé học sinh đến muộn một chút, đi cùng với một bạn nam.”

Tống Thức Nhân đang rải thức ăn cho cá dưới suối, vừa nghe xong liền nhàn nhạt đáp: “Vậy thì muộn thật rồi.”

Người đó chẳng hiểu anh ta có ý gì, nên cũng không dám đoán mò mà đáp lại.

...

Ca mổ của Đào Cân được sắp vào thứ ba tuần sau. Chủ nhật hôm đó, Thiếu Vi ở viện cả ngày để chăm bà. Đến trưa, Tống Thức Nhân bất ngờ xuất hiện, gọi cô, anh ta và chuyên gia phẫu thuật chính đi ăn một bữa cơm.

Bữa cơm này không quá long trọng, Thiếu Vi nhanh chóng nhận ra Tống Thức Nhân và vị chuyên gia kia có quan hệ khá thân tình, không cần khách sáo hay phải giữ những lễ nghi xã giao kiểu cách. Đối mặt với chuyên gia, Tống Thức Nhân giới thiệu cô là con gái một người bạn cũ, chỉ tiếc bạn cũ mất sớm, nên đành phải thay mặt quan tâm chăm sóc. Thiếu Vi ngày nào cũng mặc đồng phục học sinh, trông đơn giản đến mức khiến người khác chẳng nghĩ thêm điều gì.

Ăn cơm xong, Thiếu Vi bất ngờ nói: “Bố tôi chưa mất. Anh đừng nói ông ấy đi sớm được không?”

Tống Thức Nhân nhìn cô, vẻ thú vị hiện rõ trong mắt: “Xin lỗi, vì chưa từng nghe em nhắc đến bố mẹ. Thấy em sống với bà ngoại, tôi đinh ninh là như vậy. Họ đang ở đâu? Có thể kể không? Nếu được thì tôi muốn gặp một lần.”

Thiếu Vi ngập ngừng một lát: “Ở Sơn Đông.”

“Đi làm ăn xa?”

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía dãy nhà chính của bệnh viện. Thang máy từ tầng hầm đi lên, bên trong đã có khá đông người. Thiếu Vi và Tống Thức Nhân đứng gần cửa thang, cô tiện tay bấm nút đóng cửa. Ngay lúc cánh cửa gần như khép lại, một bàn tay vươn vào ngăn lại, tiếp theo là một nam sinh mặc đồng phục học sinh cao gầy bước vào.

Cô và cậu ấy chạm mắt nhau. Hai giây sau, Thiếu Vi bình tĩnh cất tiếng: “Lương Duyệt.”

Ánh mắt Lương Duyệt dừng lại trên người cô và Tống Thức Nhân thêm hai giây nữa, rồi khẽ gật đầu, quay mặt lại hướng cửa thang máy, đứng ngay bên cạnh Thiếu Vi.

Thang máy dừng tầng, ba người lần lượt bước ra. Tống Thức Nhân hỏi: “Bạn học à?”

Thiếu Vi không tỏ rõ cảm xúc: “Đây là Lương Duyệt, bạn học cấp ba của em. Đây là chú Tống.”

Lương Duyệt lễ phép chào một tiếng, sau đó quay sang Thiếu Vi giải thích: “Vừa hay đi ngang qua đây, tiện ghé thăm bà ngoại.”

Cậu ấy vốn không phải người khéo ăn nói, nên sau đó cũng chẳng nói thêm gì nhiều. Chỉ lặng lẽ ngồi nghe Tống Thức Nhân trò chuyện cùng Đào Cân, dặn dò các lưu ý sau phẫu thuật, còn nhấn mạnh có anh ta sẽ lo cho Thiếu Vi, chắc chắn việc học sẽ không bị ảnh hưởng.

Lương Duyệt dùng dao gọt trái cây rất thuần thục, gọt quả táo một mạch mượt mà từ đầu đến cuối. Khi cậu ấy đang làm việc đó, Thiếu Vi ngồi cạnh cửa sổ, ánh mắt xuyên qua tấm kính trong suốt, dừng lại ở bầu trời mù sương và những tán cây hương chương phía xa. Ánh nhìn lặng lẽ, trống rỗng.

Sau khi cắt táo thành miếng nhỏ, Lương Duyệt đặt bát trái cây ngay ngắn lên đùi cô, rồi đứng dậy nói lời tạm biệt.

Thiếu Vi liếc nhìn Tống Thức Nhân, chờ anh ta gật đầu cho phép, mới nói với Lương Duyệt: “Để tôi tiễn cậu xuống dưới.”

Trên đường đi, cả hai đều không nói lời nào. Thiếu Vi lưỡng lự, không biết có nên giải thích gì đó không, để tránh cậu ấy hiểu lầm. Nhưng nghĩ đến đây, cô lại tự bật cười. Giải thích để làm gì chứ? Với cả, hiểu lầm thì đã sao?

Lương Duyệt lại là người chủ động mở lời: “Người thân của cậu à?”

“Cậu nghĩ tôi có người thân giàu có vậy sao?”

“Vậy chắc là mạnh thường quân trong xã hội gì đấy.” Cậu ấy dùng đúng giọng điệu của phát thanh viên tin tức để trả lời.

Thiếu Vi khẽ cười, nụ cười ấy không hoàn toàn là vui vẻ: “Dù sao cũng nhờ anh ấy giúp đỡ nhiều.”

“Cậu phải biết bảo vệ bản thân.” Giọng Lương Duyệt vẫn bình thản: “Đừng để bị đυ.ng chạm. Ngoài miệng của thiên hạ lúc nào cũng có chuyện để nói.”

Cô lặng lẽ nhìn theo bóng cậu ấy đạp xe đi xa, quay lại phòng bệnh thì Tống Thức Nhân cũng đang chuẩn bị rời đi. Thiếu Vi đành tiễn anh ta thêm một đoạn.

“Cậu nhóc kia thích em à?” Tống Thức Nhân hỏi, không kèm theo biểu cảm gì.

Thiếu Vi giật mình: “Không đâu, bọn tôi tiếp xúc rất ít.”

Anh ta cười nhẹ: “Em không giống kiểu người yêu sớm. Em có chừng mực, biết khi nào nên làm gì.”

Thiếu Vi không hiểu bản thân làm gì để được anh ta khen như thế, hoặc cũng có thể đó chỉ là một lời nhắc nhở, một cách cảnh cáo khéo.

Tài xế đã lái xe tới. Tống Thức Nhân đứng cạnh cửa, mãi vẫn chưa vào xe, chỉ nhìn cô với sắc mặt nhợt nhạt, ăn mặc đơn giản rồi nói:

“Chuyện tôi giúp em lần này, đừng nghĩ nhiều quá.”

Cô còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã vào xe, không nói gì thêm.

Thiếu Vi chợt nhớ lần đầu gặp anh ta là ở quán bar. Khi đó, anh ta nhắc cô không nên uống nước người khác đưa. Sau đó, anh ta tùy ý cho cô một cơ hội trải nghiệm, rồi lại âm thầm giúp cô khỏi chuyện bị dọa đuổi học. Kỳ thực, cô không tiếp xúc với anh ta nhiều, nhưng lần nào cũng thấy anh ta ăn mặc chỉn chu, thần thái đoan chính, đôi mắt luôn ẩn giấu ý cười khiến người đối diện dễ sinh lòng tin.

Người như vậy, chỉ vì đã từng cho cô vay tiền, giúp đỡ cô, mà cô liền nghĩ anh ta có ý đồ? Như vậy có phải là quá coi thường anh ta không? Là cô hẹp hòi, nhỏ nhen chăng?

Huống hồ anh ta chưa từng có hành động hay lời nói nào vượt giới hạn. Mà cô cũng chỉ là một học sinh cấp ba, không có nhan sắc, càng chẳng có gì gọi là quyến rũ.

Có lẽ... là cô đã nghĩ quá nhiều thật rồi.