Tư Đồ Vi trở lại bàn thì không thấy người đâu liền “Ủa?” một tiếng, hỏi: “Cậu ấy đâu rồi?”
Tư Đồ Tĩnh đáp: “Trong nhà vệ sinh.”
Trần Ninh Tiêu liếc qua bàn trà, hỏi: “Vừa nãy có khách sao?”
Trên bàn trà, phần vỏ hạt dưa rất thú vị. Một nửa rơi rải rác như hoa rơi, một nửa thì xếp ngay ngắn thành hàng thành lối. Chỉ nhìn cách ăn đã biết người đó là kiểu có giáo dưỡng, thậm chí còn là người cực kỳ cẩn thận và quy củ.
Tư Đồ Vi rung đùi đắc ý: “Mẹ sắp muộn làm, anh còn có tâm trạng để quan tâm khách nhà em à?”
Cũng đúng. Trần Ninh Tiêu chọn giờ này tới đây vốn là để gặp Tư Đồ Tĩnh. Anh bật cười bất đắc dĩ, quay sang bà: “Con đưa mẹ đi.”
Trông tâm trạng Tư Đồ Tĩnh có vẻ khá tốt, cầm túi xách bạch kim lên rồi nói: “Đi thôi.”
Nhà vệ sinh cách khu tiếp khách một đoạn, ngăn giữa là cánh cửa gỗ khá dày. Thiếu Vi đứng bên trong, cố gắng lắng tai nghe tiếng Trần Ninh Tiêu bên ngoài.
Giọng anh theo tiếng bước chân dần xa: “Dạo này con bận làm dự án, ngoài workshop với lớp học ra thì chẳng mấy khi đi đâu.”
Anh mở một quán cà phê workshop ngay trong khuôn viên trường đại học, hoạt động không lời lãi gì, chỉ là muốn có một không gian để tự do làm việc và trao đổi. Về sau, trong làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên Internet, những người bạn cũ ở Đại học Di Khánh khi nhắc lại, ai nấy cũng nhớ đến quán workshop này và người đầu tiên đã đầu tư cho họ từ ngày đầu tiên.
Không bao lâu sau, thế giới quanh cô im lặng đến mức chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của chính mình.
Thiếu Vi quay người lại, đột nhiên cảm thấy mất hết sức lực. Cô cố gắng điều chỉnh hơi thở, ánh mắt dao động một lúc lâu mới ổn định lại.
Tại sao lại phải tránh mặt anh? Sợ phải nhìn thấy anh sao? Rõ ràng chỉ là đổi sang làm marketing, rồi vì thiếu tiền mà đi vay người ta.
Tiếng gõ cửa vang lên. Tư Đồ Vi ở ngoài gọi: “Cậu ổn chưa đấy?”
Thiếu Vi bước nhanh tới bồn rửa tay, mở vòi nước giả vờ rửa mặt, rồi đáp: “Ổn rồi.”
Tay vẫn còn ướt, nước nhỏ tong tong khi cô đẩy cửa bước ra. Thấy Tư Đồ Vi đang nhíu mày nhìn mình, cô vội vàng lau tay vào ống quần đồng phục, vừa lau vừa ngượng ngùng cười cười.
“Nãy anh trai tôi đến.” Tư Đồ Vi nói.
“Ừm.”
“Không còn sớm nữa, mình lên lớp đi?”
“Ừm.”
“Cậu cũng lạ thật, ăn có chút đồ thôi mà tiêu chảy đến mức mặt mày trắng bệch cả ra.”
Thiếu Vi đang thất thần, hoàn toàn không nhận ra bên kia bục gạch đá cẩm thạch vừa xuất hiện một bóng người cao lớn. Người mà cô mong mỏi, vừa sợ vừa mong, cuối cùng cũng quay lại.
Chợt nghe một giọng bất cần vang lên: “Ai bị tiêu chảy?”
Thiếu Vi như con mèo bị đông cứng, giật bắn cả người, lập tức ngẩng đầu, lắp bắp phủ nhận: “Không phải tôi.”
Tư Đồ Vi cười khẩy: “Không phải cậu, chẳng lẽ là tôi à?”
Trần Ninh Tiêu nhìn cô gái đang đỏ mặt đến tận mang tai, quay sang người giúp việc: “Lấy ít thuốc đi.”
Thiếu Vi vội vàng xua tay, nói không cần, nhưng người giúp việc đã đi rồi. Trong lòng cô rối như tơ vò, vị tanh của máu lan trong miệng khiến cô nhận ra mình đã cắn nát môi.
Trần Ninh Tiêu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, mắt liếc qua chiếc đồng hồ cổ đặt trong phòng khách, hỏi: “Giờ này rồi sao còn ở đây?”
Chưa kịp để Thiếu Vi trả lời, Tư Đồ Vi đã nhanh nhảu kể hết mọi chuyện. Trong lúc cô ấy thao thao bất tuyệt, ánh mắt Trần Ninh Tiêu lại luôn dừng ở người con gái bên cạnh không nói một lời nào từ đầu đến giờ. Cuối cùng, như thể lơ đãng hỏi:
“Bắt đầu học từ mấy giờ?”
Tư Đồ Vi đáp: “Vẫn luôn như trước mà.”
Giảng viên đến gọi, Tư Đồ Vi tiếc rẻ nói: “Anh đi thật à?”
“Ừ.” Trần Ninh Tiêu gật đầu.
Thiếu Vi đi theo sau Tư Đồ Vi lên lầu, trước khi rẽ hướng khác liền nhẹ nhàng gật đầu chào Trần Ninh Tiêu, ánh mắt hơi nghiêng, coi như đã hiểu chuyện.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, Tư Đồ Vi lại quay sang trấn an bạn: “Cậu không cần mỗi lần gặp anh tớ lại tỏ ra căng thẳng như thế chứ. Dù gì cũng gặp nhiều lần rồi còn gì.”
Thiếu Vi cười nhẹ: “Ừ, tôi hơi sợ anh ấy.”
“Lần trước ở bệnh viện, thấy hai người phối hợp ăn ý lắm mà.” Tư Đồ Vi bỗng lật lại chuyện cũ.
“Cậu nhìn nhầm rồi.”
“Anh ấy bình thường không ở đây đâu.” Tư Đồ Vi bắt đầu buôn chuyện linh tinh. Cô ấy thừa biết không phải ai cũng hiểu nổi "hệ sinh thái" của gia đình mình.
Thiếu Vi hỏi: “Anh ấy ở ký túc à?”
“Không phải.” Tư Đồ Vi cười: “Anh ấy làm sao chịu nổi ký túc xá chứ? Ở ngoài thuê căn hộ riêng. Mẹ tôi nói, từ đó đến đây cũng không xa lắm đâu.”
Thiếu Vi chỉ dửng dưng phụ họa Tư Đồ Vi đôi câu, nhưng trong lòng lại vô cùng, vô cùng muốn quay đầu nhìn anh thêm một lần nữa.
Qua hành lang, cơ thể cô khẽ nghiêng về phía lan can. Nhân lúc Tư Đồ Vi quay lưng bước đi, cô lặng lẽ ngoái đầu, đứng từ trên nhìn xuống Trần Ninh Tiêu.
Lần sau gặp lại không biết là khi nào, cô giống như người đang đứng giữa cánh đồng hoang, chờ một vì sao băng.
...
Tiết học bắt đầu đúng 8 giờ rưỡi. Khi cả nhóm xuống lầu, vừa trông thấy Trần Ninh Tiêu đang nằm nghiêng trên sofa, hai chân bắt chéo, tay đỡ trán, mọi người lập tức khựng lại, liếc nhìn nhau.
Dưới đầu anh là một chiếc gối nhỏ, tóc đen rũ xuống hai bên mặt, mắt nhắm hờ. Hàng mi dài đến mức khiến người ta ganh tị, dù nhắm hay mở cũng đều có đường nét hoàn mỹ, như thể được họa sĩ khắc họa tỉ mỉ chỉ bằng một nét bút. Chiếc áo sơ mi anh mặc có chút nếp gấp, chẳng rõ làm bằng chất liệu gì mà nó vẫn mềm mại, nhưng dưới ánh đèn sáng vẫn ánh lên thứ sắc đen trầm lặng, mượt mà, không mang chút thô ráp nào.
Người giúp việc giải thích: “Cậu chủ nói là sắp đi rồi...”
Tư Đồ Vi nhẹ giọng nói: “Anh ấy mệt quá.”
Dù vậy, cô ấy cũng không rõ rốt cuộc anh mình đang bận cái gì.
Đến khi tiễn thầy giáo dạy kèm ra về rồi quay lại, Trần Ninh Tiêu đã tỉnh dậy, vừa vặn chạm mặt mọi người ở trong sân.
Sân vườn dùng hệ thống đèn trang trí làm điểm nhấn, không quá sáng, chỉ có ánh sáng vàng ấm rải rác len lỏi từ hai bên bậc đá như những con đom đóm. Nhìn từ góc đó, Thiếu Vi chỉ lờ mờ thấy được vóc dáng anh và đường nét gương mặt một cách nhạt nhòa, thế mà lại cảm thấy đôi mắt ấy có phần sâu hơn thường ngày, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trần Ninh Tiêu cầm bao thuốc trong tay, hỏi Thiếu Vi: “Cô về bằng gì?”
Tư Đồ Vi đáp nhanh: “Đã gọi tài xế rồi.”
Nghe vậy, Trần Ninh Tiêu ngậm điếu thuốc vào miệng, hàm hồ nói: “Để anh đưa.”
Nói rồi, anh xoay người bước đi, vừa đi vừa bật lửa châm thuốc. Bình thường anh rất ít khi có dáng vẻ lười biếng, kiêu ngạo như vậy, Thiếu Vi đoán chắc anh vừa mới tỉnh dậy nên có chút... khó ở.
Tư Đồ Vi vẫn đứng đó nhìn theo, đến tận khi xe chạy ra khỏi cổng lớn, trong lòng vẫn thấy là lạ, mà cái lạ đó là gì thì cô ấy lại chẳng nói nên lời.
Sau khi tắm rửa xong, cô ấy nhận được cuộc gọi của Khúc Thiên Ca. Tư Đồ Vi vẫn quen gọi cô nàng là “chị Ca”, từ nhỏ đã thường xuyên nhận được quà vặt Khúc Thiên Ca gửi.
Khúc Thiên Ca hỏi: “Anh em vẫn còn ở nhà hả?”
Tư Đồ Vi đáp: “Mới vừa đi ạ.”
“Lại cho tụi chị leo cây nữa rồi.” Khúc Thiên Ca làu bàu.
Bên cạnh, Kiều Quân Tinh chen vào một câu: “Cậu ấy định giờ mới tới hả?”
Tư Đồ Vi nói: “Ảnh đưa bạn học em về, chắc xong rồi sẽ qua.”
Khúc Thiên Ca ngạc nhiên: “Bạn học nào?”
“Một bạn học thêm cùng lớp với em.” Tư Đồ Vi đáp: “Chị không biết đâu.”
Rồi cô ấy giải thích thêm thay cho anh: “Dạo này ảnh chắc mệt quá, vốn tính đi liền, mà ngủ quên luôn trên sofa.”
Khúc Thiên Ca cười: “Thôi kệ, dù sao ai mà quản nổi cậu ta.”
Chiếc Audi RS7 chạy ở tốc độ vừa phải, ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ lướt nhanh như những vệt sáng, phản chiếu trong đáy mắt đen sâu thẳm của Trần Ninh Tiêu.
“Tôi không tiễn cô lên tận nhà. Cô tính về nhà trước rồi mới ra quán bar, hay là đã nói cho bọn họ rồi?”
Lúc này Thiếu Vi mới nhận ra, việc anh chủ động đưa cô về là để giúp cô giấu chuyện đi làm ở quán bar.
“Hôm nay tôi xin nghỉ.”
“Thế còn sau này?” Trần Ninh Tiêu hỏi thẳng vào trọng tâm.
“Sau này tính sau...” Thiếu Vi mím môi, cười nhẹ mà không trả lời thẳng.
Tống Thức Nhân đã giúp cô, nhưng có tiếp tục cho cô đi làm ở quán bar hay không thì còn chưa biết. Mọi chuyện vẫn chưa chắc chắn.
Trần Ninh Tiêu xoay vô lăng, quành xe rẽ khỏi hướng đi đến quán bar, tốc độ cũng chậm lại.
Hai người im lặng một lúc lâu.
“Vừa nãy trốn tôi à?”
“Không có.” Thiếu Vi chối ngay, mặt đỏ ửng, lí nhí như muỗi kêu: “Bị tiêu chảy thật...”
Trần Ninh Tiêu liếc nhìn cô một cái, giọng vẫn lãnh đạm: “Gần đây có chuyện gì xảy ra à?”
Tim Thiếu Vi đập thình thịch, không đoán ra được anh đang dò hỏi từ hướng nào: “Tự dưng anh hỏi vậy là sao?”
Trần Ninh Tiêu trầm ngâm một chút, rồi thẳng thắn nói: “Cô càng lúc càng hay thất thần.”
Nói là thất thần thì không bằng nói là đang mang nặng tâm sự. Ánh mắt cô chẳng dừng lại ở ai quá lâu, như thể vẫn còn đang lạc giữa cơn giông trong rừng sâu, hay lềnh bềnh giữa một đại dương mênh mông.
Sống mũi cay xè, thứ cảm xúc ấy chẳng báo trước cũng chẳng tuân theo quy luật gì, cứ thế xộc thẳng lên khóe mắt. Nhưng Thiếu Vi không nói gì, chỉ lặng lẽ cong môi cười nhẹ:
“Không, không có gì đâu.”
Trần Ninh Tiêu chậm rãi nói: “Nghe Kiều Quân Tinh bảo, dạo này đến quán bar hai lần đều không thấy cô.”
Vì chuyện của Đào Cân mà cô còn chẳng buồn tới trường, huống chi là quán bar? Thiếu Vi nói dối cho qua chuyện:
“Dạo này bài vở nhiều quá.”
“Thế thì càng nên tập trung học hành.” Anh nói.
Thiếu Vi mỉm cười, bên má hiện ra lúm đồng tiền: “Anh có phải nghĩ tôi là cái kiểu con em hư hỏng, ăn chơi lêu lổng không?”
Trần Ninh Tiêu liếc cô một cái: “Cô nàng hư hỏng cũng không đến mức thấp bé như cô đâu.”
Rồi anh lại nói thêm: “Cho dù cô có thật sự như vậy, tôi cũng sẽ không xen vào.”
“Vì sao?”
“Mỗi người đều có quyền tự quyết cuộc sống của mình, chẳng liên quan gì đến người khác.”
“Lạnh nhạt thật đấy.” Thiếu Vi lẩm bẩm.
Trần Ninh Tiêu nghe thấy, khẽ nhíu mày rồi cười một tiếng: “Cô vừa nói gì cơ?”
“Tôi nói...” Cô ngập ngừng, siết tay lại: “Nghe thì có vẻ khoan dung, lý trí, nhưng mà thật ra rất lạnh nhạt. Là cái kiểu đứng ngoài nhìn người khác sống sao cũng được.”
Xe dừng lại chờ đèn đỏ. Đèn giao thông tít trên cao, bóng người rải rác đi trên vạch sang đường phía trước.
Ngón tay Trần Ninh Tiêu gõ nhè nhẹ lên vô lăng, khóe môi khẽ cong: “Tiến bộ rồi, biết chỉ trích tôi cơ đấy.”
Anh chậm rãi nói: “Vậy theo cô, thế nào mới là cách làm có tình người? Là tôi nên ném cho cô một cục tiền, mua lại thời gian của cô, rồi bao nuôi cô à?”
Hai từ “bao nuôi” khiến từng sợi lông tơ trên người Thiếu Vi dựng hết cả lên, mặt nóng bừng, một làn hơi nóng từ da lan khắp người:
“Không, tôi không có ý đó!”
Trần Ninh Tiêu ngoái đầu nhìn cô. Đôi mắt đen sâu không thấy ánh sáng, chỉ có một đường cong nhạt trên khóe miệng:
“Tôi cũng không có ý đó.”
Đèn xanh bật lên, bọn họ không nhắc lại chuyện ấy nữa. Một lúc lâu sau, Thiếu Vi nhẹ nhàng lên tiếng: “Vậy... có phải là, dù sau này tôi có lựa chọn gì, sống cuộc đời ra sao, anh cũng sẽ không trách, không giận gì cả?”
Trần Ninh Tiêu không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Ai khiến cô để tâm đến cảm xúc của tôi đến vậy?”
Câu hỏi đó không hỏi lý do, mà hỏi nguồn cơn.
Là vì ai sai khiến?
Là chính trái tim mình.
Thiếu Vi cắn vào miệng vết thương vừa mới khép ở môi, cảm nhận cái đau tê tái như một loại nghiện ngập kỳ quái.
“Không ai cả. Tự tôi thôi.”
Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch môi: “Vậy cô nghĩ, giữa chúng ta là quan hệ gì?”
“Là quen biết...”
Trần Ninh Tiêu bình thản nói: “Với mức độ giao tình giữa chúng ta, việc cô quá để ý cảm xúc của tôi chỉ khiến tôi cảm thấy phiền. Tôi không mong cô phải suy đoán, lại càng không muốn cô vì tâm trạng của tôi mà thay đổi hay nhân nhượng bất cứ điều gì. Hơn nữa...”
Anh nghiêng đầu, giọng dứt khoát:
“Tôi không có bất kỳ đánh giá nào về cô cả.”
Thiếu Vi nuốt khan một ngụm nước bọt, ánh mắt lặng lẽ dừng lại nơi sống mũi cao thẳng của Trần Ninh Tiêu, được ánh đèn màu ngoài cửa sổ loang loáng phản chiếu lên. Nghe xong nửa câu sau của anh:
“Cho nên, dù cô có quyết định thế nào, tôi cũng không thấy giận, cũng không lấy làm vui.”
Trong xe, bầu không khí rơi vào im lặng kéo dài.
“Tôi hiểu rồi.” Thiếu Vi khẽ gật đầu, cảm giác như tự rước lấy nhục, nghẹn đắng cả lòng: “Anh nói đúng.”
Một người kiêu ngạo như anh, người khác để tâm đến anh thôi cũng phải được anh cho phép trước.
Anh không bao giờ chấp nhận kiểu quan hệ mà người khác tự ý quyết định một chiều. Sau này, điều đó đã như một lời chú nguyền khắc sâu vào lòng cả hai.
Là cô tự ràng buộc mình.
(Bản gốc có ghi Khẩn Cô chú có nguồn gốc từ Tây Du Ký. Tôn Ngộ Không vốn là khỉ đá sinh ra từ trời đất, tính tình tự do phóng túng, “tâm viên ý mã” (lòng khỉ ý ngựa, khó kìm hãm). Vòng kim cô và chú “khẩn cô” là sự trói buộc, ép buộc hắn phải nghe theo Đường Tăng, không thể buông thả bản tính hoang dã)...
Trần Ninh Tiêu không quen đường trong khu xóm nhỏ này, phải bật bản đồ dẫn đường. Tuy nhiên, lối rẽ cụ thể lại là một con đường mà trước giờ Thiếu Vi chưa từng nhắc đến với Tống Thức Nhân hay tài xế nhà Tư Đồ. Cô không nói gì, cứ để mặc anh tự tìm đường đi, tiến gần dần về đúng ngõ nhà cô.
“Xe chỉ chạy được tới đây thôi à?”
“Ừm.”
“Vậy xuống đi.” Trần Ninh Tiêu nói rồi tháo dây an toàn: “Tôi đưa cô vào.”
“Đường khó đi lắm.”
Trần Ninh Tiêu liếc nhìn cô, khóe môi cong nhẹ một cách bất cần: “Cô nghĩ tôi là gì?”
Là ngôi sao. Thiếu Vi thầm đáp trong lòng.
Con sông nhỏ trong xóm chẳng hơn gì một mương nước bẩn, khô cạn, ánh đèn đường lờ mờ chiếu lên lớp bùn lẫn rác rưởi nổi lềnh bềnh. Bên cạnh còn treo bảng “Dự án cải tạo đường sông” chưa biết bao giờ mới khởi công.
Đường trong xóm là đường xi măng lởm chởm, đầy ổ gà, mặt đường luôn có những vệt nước ẩm ướt không rõ từ đâu, có thể là nước mưa, mà cũng có thể là nướ© ŧıểυ chó mèo.
Xóm không có dải cây xanh, chỉ có vài nhà đặt chậu hoa giấy hay cây dẻ ngựa trước cửa, xem như ban tặng một chút mỹ cảm cho người qua lại.
Trời vẫn chưa khuya, quán ăn hai bên đường náo nhiệt đủ kiểu nào là nướng BBQ, lẩu, xiên que, quán cháo đêm, tiệm bún phở. Thậm chí trước cửa hàng tiện lợi còn có người ngồi xổm uống bia, vừa nhậu vừa buôn chuyện, tàn thuốc vương đầy đất.
Ngõ Cùng Đức chỉ cần rẽ ngay từ ngã tư phía trước.
Thiếu Vi đi sóng vai bên Trần Ninh Tiêu, lặng lẽ bước qua những ánh mắt tò mò đang dõi theo từ mọi hướng.
Chủ tiệm phở ở đầu ngõ gọi cô: “Về rồi à?”
“Dạ.”
“Bạn học hả?”
“Vâng.”
Bà chủ tiệm phở nhìn Trần Ninh Tiêu thêm vài giây, rồi túm lấy cái tạp dề lau tay: “Vào ăn bát phở không?”
Trần Ninh Tiêu khẽ cúi đầu, nghiêng mặt hỏi Thiếu Vi: “Cô đói à?”
Thiếu Vi lắc đầu, bước nhanh lên trước. Đợi đến khi rẽ vào ngõ nhỏ mới ngẩng đầu nói: “Ăn xong là tiêu chảy thật đấy.”
Trần Ninh Tiêu bật cười, thấy ở cô có một kiểu lạnh lùng mà thú vị.
Bên đường có xe trái cây nhỏ vẫn còn mở. Trên xe là những quả trái cây dập nửa hư nửa tươi. Một quả vải bị ai đó giẫm nát, nước vải loang ra, bắn lên giày và ống quần Trần Ninh Tiêu.
Thiếu Vi hoảng hốt, không nghĩ ngợi gì liền ngồi thụp xuống, lục trong túi lấy khăn giấy ra.
“Không cần...”
Hai chữ “như vậy” còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng Trần Ninh Tiêu đã bị anh nuốt ngược trở lại. Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Đèn đường đã cũ từ lâu, bị cơ quan giao thông và ủy ban xóm bỏ mặc không sửa. Ánh đèn lạnh lẽo, mờ trắng như sương, phủ lên người cô gái đang ngồi xổm trước mặt anh một lớp quầng sáng nhợt nhạt.
Bộ đồng phục hè màu trắng và xanh nhạt trên người cô làm nổi bật dáng người gầy gò, sống lưng lộ rõ từng đốt xương. Mái tóc dài đổ từ vai xuống lưng, nhìn mềm mại đến mức chỉ muốn đưa tay chạm vào.
Trần Ninh Tiêu lùi một bước, rút chân về: “Thiếu Vi.”
Thiếu Vi vẫn nắm chặt khăn giấy, ngẩng đầu lên: “Giày anh màu trắng. Tôi giúp anh lau khô, thấm vào rồi thì khó sạch lắm.”
“Không cần.” Anh lặp lại, vẻ mặt không biểu cảm.
Thiếu Vi ôm cặp vào ngực, vẫn ngồi yên tại chỗ, ngước nhìn anh, khóe môi nhếch lên rất nhẹ, nụ cười ấy lại đẹp đến kỳ lạ:
“Hồi nãy tôi đã nói rồi là sẽ làm bẩn giày anh. Đợi chút là xong.”
Nói rồi lại cúi đầu, dùng khăn giấy lau lên đôi giày thể thao AJ trắng của anh, động tác rất nhẹ, rất cẩn thận. Cô hoàn toàn không để ý, ánh đèn xung quanh dường như bị thứ gì che mất, một bóng người cao lớn cúi xuống, phủ bóng lên cô. Theo đó là một mùi hương lạnh như gió đêm đầu đông.
Cô sững người, không dám ngẩng đầu.
Trần Ninh Tiêu cũng ngồi xuống, ngay trước mặt cô, hai tay đặt lên đầu gối, thân trên hơi cúi về phía trước, đến gần đến mức hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô.
Không hiểu sao, hốc mắt cô bỗng chốc cay xè.
Anh hoàn toàn không cần phải ngồi xuống.
Vậy mà vẫn ngồi xuống.
Vì cô.