Từ Văn Kỳ sau đó không nhắc gì thêm nữa.
Cô ta vốn là kiểu con gái thông minh, sống quen trong vòng vây chiều chuộng của đám con trai và sự tâng bốc của đám bạn gái, rất giỏi nhận biết một người có hứng thú với mình hay không. Gặp phải kiểu cao không với tới như Trần Ninh Tiêu, thử qua rồi biết vô vọng, cô ta cũng chẳng phí công thêm. Cô ta không muốn tự rước lấy khổ.
Xe dừng ven đường trước cổng khu Hối Việt Phủ, Trần Ninh Tiêu không nhúc nhích, chỉ đưa tay mở khóa cửa xe, nhàn nhạt bảo: “Không tiễn.”
Từ Văn Kỳ cảm ơn rồi xuống xe, chưa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng động cơ rú lên vυ"t xa. Cô ta quay đầu lại, môi bĩu ra đầy bất mãn.
Trước kia nghe Tư Đồ Vi nói Thiếu Vi cũng sống trong khu này, cô ta đã phản đối ngay, trong lòng nghẹn một cục khó chịu, cảm thấy như thể giá nhà bị kéo tụt xuống. Lúc ấy còn định tìm Thiếu Vi cãi nhau một trận, may mà bị Tư Đồ Vi cản lại. Lần này không có ai vạch mặt, cô ta cũng đành nín nhịn, xem như nể mặt bạn học.
Chiếc Audi RS7 dừng lại ở lề đường cách đó không xa, Trần Ninh Tiêu chống tay lên vô lăng, nói qua cửa sổ: “Lại đây đi.”
“Không cần đâu.” Thiếu Vi cúi đầu,nhỏ giọng: "Anh biết tôi ở đối diện khu Hối Việt Phủ rồi còn gì, đi bộ tí là đến.”
“Vừa mới biết.” Trần Ninh Tiêu đáp dửng dưng.
Thiếu Vi ngẩn người, trông thấy anh mở hộc trung tâm xe, lấy ra bật lửa và điếu thuốc. Anh nói: “Đừng nói nữa, để tôi hút xong điếu này rồi chở cô đến quán bar.”
Lúc này cô mới sực nhớ ra mình còn phải đi làm.
Đêm đầu hạ ẩm thấp, ốc sên bò qua mặt đất để lại một vệt sáng nhạt lấp lánh.
Cửa kính xe mở ra, Trần Ninh Tiêu ngồi trong ghế lái, tay kẹp điếu thuốc thả lỏng bên cửa sổ, gương mặt bình thản như nước, mặc kệ cô gái phía sau lải nhải một mình.
“Thật ra tôi sống ở hẻm Cùng Đức, đi hết đường hầm dưới lòng đất là đến một nơi gọi là Thôn Hi. Người ở đó ai cũng mong được giải tỏa dời đi, tối ăn cơm là nhắc, trước khi ngủ cũng nhắc. Nhưng chuyện đó chẳng liên quan đến tôi, vì nhà tôi chỉ thuê tạm ở đó thôi.”
Cô không nói rõ “nhà tôi” là ai, Trần Ninh Tiêu cũng chẳng hỏi.
“Từ Văn Kỳ nói không sai, đúng là đủ kiểu người. Nhưng cũng không đến mức đáng sợ như vậy. Có thể với những người như các anh, sống đầy đủ, sung túc, thì thật khó tưởng tượng, nhưng người nghèo cũng có lòng tốt. Không phải ai cũng thích ăn bám hay trục lợi.”
Cô gái ngồi ở ghế sau, hai tay đặt lên lưng ghế da, đầu cúi thấp, giọng đều đều nhưng run rẩy khe khẽ, như thể đang cố giữ bình tĩnh.
“Tôi thừa nhận là tôi nói dối. Bị ma xui quỷ khiến. Tôi bị bệnh sĩ diện. Tôi thấy nếu để bạn bè biết mình sống ở nơi đó thì thật mất mặt. Là tôi không đủ dũng cảm để đối diện với chính mình.”
“Vậy Từ Văn Kỳ sao biết cô ở đây?” Trần Ninh Tiêu hỏi, giọng nhàn nhạt.
Thiếu Vi cắn môi, lát sau mới đáp: “Cô ấy học tiểu học với tôi.”
Hồi đó cả hai cùng sống trong một khu phố khác ở Di Khánh, cùng đi học một trường, ngày ngày đeo cặp sách đến lớp, làm bài xong thì xem TV, thích nhất là bộ Vườn Anh Đào Nhỏ.
Ký ức về tiểu học của Thiếu Vi đã phai nhạt, chỉ nhớ mình có một chiếc áo choàng kẻ ô trắng rất đẹp, chắc là mẹ cô may cho, kiểu dáng rất Tây. Sau này cho Từ Văn Kỳ mượn mặc hai hôm thì mất luôn. Khi đó cô chẳng thấy tiếc, còn an ủi bạn: “Không sao, tớ sẽ nhờ mẹ làm cho cái khác.”
Mãi sau này nhớ lại mới thấy tim đau nhói.
Hồi đó cô còn có ba mẹ. Sau này thì không. Ba Từ Văn Kỳ biết lo xa, mua mấy căn hộ liền, còn cô thì và Đào Cân dọn vào Thôn Hi, từ đó hai người thành hai thế giới khác biệt.
Lên lớp 11, phân ban Văn Lý, Thiếu Vi mới biết Từ Văn Kỳ học cùng lớp. Nhưng có vẻ Từ Văn Kỳ không để ý. Tiết học đầu tiên, ai cũng lên bục giới thiệu bản thân. Sau tiếng chuông, Thiếu Vi đi về phía chỗ ngồi của cô ta. Từ Văn Kỳ nhìn cô, hỏi: “Cậu có chuyện gì không?”
Lúc đó, cảm giác như khoảng cách mấy năm đã rạch một vết cắt giữa hai người.
...
Khu nội trú bệnh viện đã tắt đèn.
Tư Đồ Tĩnh vốn sống nhung lụa bao năm vậy mà vẫn tự mình trải giường trong bệnh viện vì thương con. Tuy Tư Đồ Vi bảo không cần có người ở cạnh 24/24, nhưng so với bảo mẫu, mẹ ruột vẫn khiến cô thấy yên tâm hơn.
Trong lòng Tư Đồ Vi thực ra cũng có chút oán trách. Cô thầm nghĩ nếu sớm gọi điện cho bác, đâu đến mức đến một phòng bệnh chăm sóc đặc biệt nhỏ cũng không lo nổi? Nhưng tính cách mẹ cô cẩn trọng, luôn suy nghĩ thiệt hơn, Tư Đồ Vi đành nhẫn nhịn, làm người con ngoan hiểu chuyện.
Trước khi ngủ, Tư Đồ Tĩnh vẫn cẩn thận hỏi lại con gái vài điều như có muốn nôn không, có cần đi vệ sinh không. Cuối cùng, bà chỉnh lại góc chăn cho con, giọng rất nhẹ nhàng, như thể chỉ đang trò chuyện vu vơ:
“Cô bé Thiếu Vi đó, trông cũng ngoan nhỉ.”
Tư Đồ Vi đã lơ mơ ngủ, mắt nhắm nghiền, khẽ đáp: “Dạ... ngoan đến ngốc luôn...”
Tư Đồ Tĩnh nằm xuống giường gấp, kéo chiếc chăn mỏng chống lạnh đắp lên người, từ từ nhắm mắt, khẽ thở ra một hơi thật dài.
Mấy ngày sau, khi bác sĩ vừa đồng ý cho xuất viện, Tư Đồ Vi lập tức xin ra viện.
Vừa quay lại lớp, Từ Văn Kỳ đã nhanh chóng sà đến hỏi han đủ điều. Thỉnh thoảng liếc mắt về phía Thiếu Vi đang im lặng ngồi phía sau, cô ta đột nhiên buột miệng hỏi:
“Này, hôm đó anh trai Tư Đồ Vi thật sự đưa cậu về nhà à?”
Thiếu Vi đang sửa lại đáp án sai, dừng tay, “Ừ” một tiếng.
Thực ra là đưa cô đến chỗ làm, nói đúng hơn là quán bar. Ngoài ra chẳng có gì đáng nói thêm.
Áo sơ mi cũng không còn mang theo. Không phải là quên. Lúc xuống xe rõ ràng vẫn còn nhớ nhưng đến khi cần thì đã không thấy đâu nữa.
Giờ đây cô không còn nôn nóng vì chuyện đó nữa, bởi cô biết rõ, mình chỉ đang muốn giữ lại một cái cớ có thể đường hoàng liên hệ anh như một con bài, và trừ khi không còn lựa chọn nào khác, cô sẽ không tùy tiện đem ra dùng.
Chính cô cũng đã trở thành kiểu con gái có toan tính như vậy rồi.
Tư Đồ Vi ngập ngừng một chút, nhẹ nhàng đá nhẹ vào chân Từ Văn Kỳ dưới gầm bàn.
Từ Văn Kỳ chăm chú nhìn Thiếu Vi, ánh mắt đậm nét chính nghĩa: “Chắc chỗ cậu ở khó lái xe vào đúng không, nên anh ấy đi cùng cậu à?”
Lúc này, Tư Đồ Vi cũng quay sang, ánh mắt đầy tò mò.
Cô ấy chưa từng vào khu thôn nhỏ trong thành phố bao giờ, không rõ đường sá bên trong rộng hẹp thế nào, cũng chẳng hình dung ra cảnh anh trai mình đưa một cô gái về tận nhà.
Thiếu Vi buông bút. Chuông vào tiết vang lên, nhưng Từ Văn Kỳ vẫn chưa chịu quay về chỗ.
Chờ đến khi chuông dứt hẳn, Thiếu Vi ngồi thẳng lưng như thể chuẩn bị ra pháp trường, cúi đầu nói nhỏ:
“Xin lỗi, Tư Đồ Vi. Trước đây tôi đã nói dối cậu.”
Giáo viên vào lớp, Từ Văn Kỳ lúc này mới hài lòng quay lại chỗ ngồi.
Làm việc chính nghĩa vì lẽ phải, đôi khi cũng cần có người đứng ra chứ.
Tư Đồ Vi không nói rằng mình đã sớm biết sự thật, chỉ nghiêm túc nhìn Thiếu Vi: “Cậu dũng cảm thật đấy.”
Thiếu Vi không biết nên đáp thế nào, chỉ cười gượng: “Cậu không trách tôi là tốt rồi.”
Lượng người đến thăm Tư Đồ Vi kéo dài đến tận buổi tối hôm sau, cũng có thể do kỳ thi cuối kỳ chỉ còn cách một tháng, ai cũng tranh thủ kiếm chút thời gian nghỉ xả hơi cho hè sắp tới.
Tư Đồ Vi dẹp bài thi vào cặp, quay sang hỏi: “Cuối tuần cậu rảnh không?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Có thể đến nhà tôi học bài, làm bài tập cùng không?” Cô ấy thành thật: “Là mẹ tôi bắt đấy. Mẹ bảo tôi ngồi học một mình thì không tập trung nổi, dù có giáo viên kèm cũng chỉ muốn chơi, nên muốn tìm ai đó học cùng.”
Từ Văn Kỳ là người đầu tiên cô ấy nghĩ tới, nhưng mẹ của cô ấy thì không dễ bị qua mặt như vậy. Bà chê cô bé đó, lông mày thì tỉa, lông mi thì kẹp, còn đeo kính áp tròng màu, nhìn đã thấy còn tâm tư hơn cả Tư Đồ Vi.
“Còn Thiếu Vi.” Tư Đồ Tĩnh chỉ nhẹ nhàng nói: “Nhìn thật thà, hiền lành.”
Nghe nói cuối tuần Thiếu Vi sẽ đến nhà bạn học học bài, Đào Cân mừng ra mặt, còn lén bỏ thêm hai quả mận vào cặp cho cô. Từ lâu bà đã lo ngoại cháu mình quá lầm lì, nhưng nghĩ đến chuyện trong trường bạn bè thường hay vay mượn tiền, bà cũng không tiện khuyên bảo kiểu “kết bạn nhiều vào”.
Nhà Tư Đồ cho xe riêng đến đón, đỡ cho Thiếu Vi phải chen chúc phương tiện công cộng.
Khi đến biệt thự, Thiếu Vi nhất thời không phân biệt nổi nơi này với nhà Khúc Thiên Ca, rốt cuộc ai mới “đỉnh” hơn. Mười giờ sáng, khu vườn yên tĩnh lạ thường, chỉ nghe tiếng nước chảy và chim hót. Qua núi giả là một hồ nước, trong hồ có đài phun nước lấp lánh, đá Thái Hồ dựng đứng, sen hồng nở rộ.
Thiếu Vi thực lòng cảm thấy lúc ở trong trường, Tư Đồ Vi quá kín tiếng.
Người giúp việc đến báo: “Tiểu thư vẫn đang ăn sáng, phu nhân mời cô vào thư phòng trước.”
Giáo viên dạy kèm đến sớm hơn cô một chút, phát cho cô vài bài kiểm tra để thử trình độ Toán. Thiếu Vi làm xong trong thời gian quy định. Vừa đúng lúc ấy, Tư Đồ Vi cũng đến, buổi học chính thức bắt đầu cùng giáo viên danh tiếng được mời từ tỉnh về.
Sau một giờ, giáo viên mỉm cười khen: “Hôm nay Vi Vi làm bài tốt hơn nhiều so với trước đây đấy.”
Dù sao ở đây là nhà của Tư Đồ Vi, cái tên "Vi Vi" ấy, đương nhiên là dành cho cô ấy.
"Bên ngoài có tấm gương tốt như vậy, có phải nên cùng nhau cố gắng không?" Ngoài cửa thư phòng vang lên một giọng nói dịu dàng.
Thiếu Vi quay đầu lại nhìn, thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng tinh bước vào trong ánh nắng vàng óng. Chính là người mẹ mà cô từng gặp ở bệnh viện hôm nọ, Tư Đồ Tĩnh. Cô lễ phép chào: "Cháu chào cô."
Tư Đồ Tĩnh khẽ gật đầu, rồi dặn: "Vi Vi, con đưa giáo viên ra nghỉ ngơi trước đi. Mẹ muốn nói chuyện riêng một chút với bạn Thiếu Vi."
Thiếu Vi không hiểu phụ huynh của bạn học có gì cần nói riêng với mình, đoán có lẽ là dặn vài điều liên quan đến việc học cùng. Giống như thời xưa thư đồng trước khi được giao việc cũng phải lập quy tắc.
Tư Đồ Tĩnh hỏi: “Tên của cháu viết như thế nào?”
“Thiếu trong trẻ người non dạ, Vi trong Tường Vi ạ.”
“Họ này hiếm gặp đấy.”
“Ba cháu từng nói, cả nước chỉ có khoảng hơn một ngàn người họ Thiếu.”
“Dì định để cháu đến học cùng Vi Vi vào mỗi cuối tuần, bố mẹ cháu có ý kiến gì không?”
“Dạ không ạ.”
“Vậy họ không sợ cháu lấy cớ ra ngoài rồi hẹn hò với bạn trai à?”
Tư Đồ Tĩnh bật cười, nhưng ánh mắt sắc sảo khiến Thiếu Vi cảm thấy áp lực rõ rệt.
Cô khẽ đáp, ngoan ngoãn: “Cháu không có ba mẹ, bình thường sống với bà ngoại.”
Đầu ngón tay Tư Đồ Tĩnh nhẹ vuốt theo viền vàng trên chiếc ly uống trà, giọng vẫn điềm tĩnh: “Ý dì là ba mẹ cháu đi làm ăn xa, để cháu lại đây?”
“Có thể vậy ạ. Cháu cũng không rõ. Từ năm mười tuổi đến giờ cháu chưa gặp lại ba mẹ. Thỉnh thoảng có nhận được vài lá thư và ít tiền, nhưng sau này thì không còn tin tức nữa.”
Cô vẫn luôn âm thầm tích cóp một khoản tiền, định một ngày nào đó sẽ đến địa chỉ lần cuối họ từng gửi thư ở tỉnh Sơn Đông để tìm họ.
Tư Đồ Tĩnh đặt ly trà xuống: “Chuyện này cháu không nên kể với cô.”
Thiếu Vi ngẩng đầu, có phần khó hiểu.
“Cô là người lớn, đúng, nhưng tôn trọng lễ nghĩa không có nghĩa là ai hỏi gì cháu cũng phải trả lời. Lại còn trả lời chi tiết đến vậy.”
Tư Đồ Tĩnh đắp lại chăn mỏng, nói chậm rãi: “Cháu nên nhớ, không phải ai cũng có quyền hỏi về chuyện riêng của cháu. Việc trả lời hay không là quyền của cháu.”
Lời dạy ấy khiến Thiếu Vi thoáng cảm thấy ngượng và bối rối, cô nhỏ giọng: “Cháu hiểu rồi ạ.”
Đây có phải là cảm giác được mẹ dạy bảo không? Một cảm giác cô đã không còn nhớ rõ từ lâu.
“Cô có hỏi thăm về cháu từ phía trường.” Tư Đồ Tĩnh đứng dậy, tay cho vào túi chiếc quần ống rộng màu trắng, chậm rãi bước đi trên tấm thảm trong phòng khách nhỏ, nói: “Thành tích cháu rất ổn định, tính cách trầm tĩnh, ít nói. Vi Vi cũng nói học cùng cháu rất dễ chịu. Nếu cháu không ngại, về sau mỗi cuối tuần cứ đến học cùng con bé nhé.”
Thiếu Vi dè dặt đáp: “Cô ơi, cháu không trả nổi tiền học đâu ạ...”
Cô biết, giáo viên giỏi như thế này thường tính tiền theo đầu người.
Tư Đồ Tĩnh dừng lại, ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô một lượt, giọng dịu dàng: “Cô sao lại nỡ thu tiền của cháu?”
...
Tư Đồ Vi đưa giáo viên uống xong trà quay lại, vừa bước đến hành lang liền thấy Thiếu Vi đang ngồi đọc sách trên chiếc sập nhỏ. Khung cửa sổ cao lớn với hoa văn kiểu Pháp đổ ánh nắng chan hòa xuống, chiếu lên cô gái và chiếc ghế sô pha nhung màu lam nhạt dưới chân.
Có lẽ là vì ánh nắng đẹp, hoặc cũng có thể là do con người ngoài cần quần áo thì cũng cần môi trường để tôn lên khí chất. Tóm lại, Tư Đồ Vi bỗng nhiên nhận ra, bạn cùng bàn của mình mặt mũi thật ra không tệ chút nào, dáng vẻ rất đoan trang, dịu dàng.
Cô ấy hứng khởi chạy đến, vui vẻ hỏi: “Mẹ tôi nói gì với cậu thế?”
Thiếu Vi không giấu giếm điều gì. Tư Đồ Vi hỏi dồn: “Vậy... sau này cậu phải học với tôi suốt à?”
Thiếu Vi không đoán được cô ấy là đang mong chờ hay thấy phiền, ngẫm nghĩ một chút, rồi trả lời khéo léo: “Còn tùy xem cậu có cần tôi không.”
Buổi sáng học Toán, buổi chiều lần lượt là Địa lý và Tiếng Anh, buổi tối còn thêm tiết Chính trị. Lịch dày đặc khiến Thiếu Vi nghiễm nhiên được giữ lại ăn tối.
Từ lúc vào nhà, cô cứ nơm nớp sợ sẽ chạm mặt Trần Ninh Tiêu. Khi đi qua hành lang dài vào nhà vệ sinh, cô thậm chí còn thầm đoán xem phòng nào là của anh. Thế nhưng, căn nhà này hầu như không vương chút hơi thở nào của phái nam, chẳng có dấu hiệu gì cho thấy có đàn ông sống lâu dài ở đây.
Bữa tối, theo yêu cầu của Tư Đồ Vi, có món cua rang miến và thịt bò Úc áp chảo. Bàn ăn xoay làm bằng pha lê lần lượt được dọn món đến trước mặt Thiếu Vi, nhưng cô chỉ ngoan ngoãn gắp đậu Hà Lan xào ăn với cơm trắng. Món canh nấm mối rất vừa miệng, cô húp từng ngụm một cách trân quý.
Tư Đồ Tĩnh hỏi: “Không hợp khẩu vị à?”
Thiếu Vi vội lắc đầu. Tư Đồ Tĩnh liền dùng đũa gắp một chiếc càng cua đặt vào đĩa của cô: “Ăn thử đi.”
Tư Đồ Vi đeo găng tay, hai tay dính đầy bột chiên và vụn vỏ cua, cười giòn tan: “Thì ra cậu không biết ăn cua thật à? Thảo nào bữa tiệc sinh nhật Từ Văn Kỳ lần trước cậu không đυ.ng đũa luôn.”
Tư Đồ Tĩnh liếc mắt:“Chỉ được cái lắm lời.”
Thiếu Vi mím môi, cúi gằm xuống bát cơm, mãi một lúc sau mới nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cô ạ.”
Tư Đồ Vi bật cười khúc khích, quay sang cô với vẻ mặt đắc ý: “Lưu bà bà của chúng ta mới bước chân vào Đại Quan Viên rồi kìa!”
(Lưu bà bà trong truyện Hồng Lâu Mộng là người thô lỗ, ít học lại được bước vào chốn sang trọng như Đại Quan Viên, ý nói châm biếm)
Tư Đồ Tĩnh mặt hơi sầm xuống, nhưng hai cô gái chẳng ai để ý. Thiếu Vi và Tư Đồ Vi liếc nhìn nhau, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh như thường, vậy mà ngay giây sau lại “phốc” cười theo. Như thể bấm trúng công tắc, cả hai phá lên cười nghiêng ngả đến đau cả bụng. Tiếng cười trong veo như chuông bạc vang khắp phòng.
Đến khi học xong, Thiếu Vi vẫn chưa có cơ hội chia cho Tư Đồ Vi hai quả mận mà Đào Cân đã rửa sạch cẩn thận từ sáng sớm và lén nhét vào cặp cô ấy.
Quán bar bắt đầu ca tối lúc 9 giờ, nhưng tiết học lại kéo dài đến tận 8 rưỡi. Cô biết chắc mình sẽ không kịp, đành tranh thủ lúc giáo viên không chú ý lén nhắn tin xin nghỉ ca.
Cô không thể vì việc học kèm mà bỏ hẳn công việc, hôm nay xin nghỉ chỉ là trường hợp đặc biệt. Trong đầu Thiếu Vi đã bắt đầu tính toán cho ngày mai.
...
“Dạo này Thiếu Vi hay xin nghỉ nhỉ?” Tôn Triết Nguyên vừa chậm rãi đặt điếu thuốc xuống gạt tàn vừa hỏi.
Từ Từ áp tai vào điện thoại, tay vẫn giữ tư thế uốn éo trên đùi anh ta, lười biếng đáp: “Chắc sắp thi cuối kỳ rồi. Em nghe mấy đứa sinh viên nói đang gấp rút làm gì đó.”
“Hiệu suất làm việc của con bé đó thế nào?” Tôn Triết Nguyên một tay ôm eo cô ta, tay kia bắt đầu trượt dần xuống.
Từ Từ hơi uốn người né tránh, nhưng đến khi tay anh ta đặt lên mông cô ta thì bị giữ chặt lại. Cô ta bật cười khúc khích:
“Cũng bình thường thôi. Con bé còn non lắm, làm gì cũng dè dặt, chẳng chịu bung xõa. Với lại gần đây Khúc Thiên Ca và mấy cậu ấm cô chiêu cũng ít đến nâng đỡ cho con nhóc.”
Tôn Triết Nguyên đầu tư vào Thiếu Vi, một là vì thấy cô có tiềm năng trở thành “bình hoa” để mấy đại thiếu gia mua vui, hai là vì nhìn cô còn non, dễ uốn nắn. Huống chi, ông ta biết rõ con bé nghèo quá nửa là sẽ không dễ gì rời bỏ công việc này và đó mới là điều quan trọng nhất.
Số liệu tiêu thụ của cô không đạt kỳ vọng, nhưng Tôn Triết Nguyên đâu phải người làm từ thiện. Nếu đã nâng đỡ thì phải thu lại lợi ích.
“Lần trước bảo em dẫn nó đi dạo phố mua sắm, sao không nghe lời?” Giọng anh ta trầm xuống, tay siết mạnh hơn.
Muốn phụ nữ thèm khát cái đẹp, trước tiên phải cho họ biết cảm giác đó. Túi hiệu, nước hoa, son môi cao cấp, váy áo thời thượng, giày cao gót đinh tán, tóc uốn salon giá cao... Một người phụ nữ chưa từng tiếp xúc với những thứ đó có thể nói mình không cần, nhưng đã thấy rồi thì không dứt ra được. Cả xã hội này đều đang thì thầm vào tai họ rằng đây chính là thứ giúp cô trở nên có giá trị.
Từ Từ thường dẫn Thiếu Vi đi dạo phố, giảng giải về từng nhãn hiệu, từng dòng sản phẩm chính là để gieo vào đầu cô thứ khát vọng đó.
Từ Từ bực dọc vỗ vai anh ta một cái: “Em dẫn nó đi rồi chứ! Nhưng con bé đúng kiểu Grandet, keo kiệt chết được. Tặng túi cũng không chịu dùng, bảo nó đổi sang món hàng đẹp một chút mà nó cứ lì ra không nghe.”
(Grandet là nhân vật trong tiểu thuyết Eugénie Grandet của Balzac, biểu tượng cho sự keo kiệt)
Trước đó chẳng phải đã tặng cho cô một chiếc LV Neverfull sao? Thế mà chưa bao giờ thấy Thiếu Vi mang ra dùng, ngày nào cũng chỉ đeo cái cặp sách cũ kỹ ra vào. Từ Từ cứ lo lắng mãi, sợ có lúc bị khách nhìn thấy rồi mất mặt, đúng là có vài lần như vậy thật. Nhưng kết quả lại ngoài dự liệu, người ta chẳng những không cười chê, ngược lại còn nghiêm túc hỏi xem cô bé kia đi học cần bao nhiêu tiền, bốn năm thì đắt quá, thôi thì tài trợ một năm cũng được!
“Em không hiểu đâu, đó là cách sinh tồn của con bé đó đấy.” Tôn Triết Nguyên nhả ra một vòng khói, nhếch môi: “Chỉ cần cắn được một miếng, đối với cô nhóc mà nói đã là quá đủ rồi.”