Chương 20: Trẻ người non dạ

Hôm đó là Tống Thức Nhân đưa cô về nhà.

Hẻm nhỏ luôn là nơi nảy sinh đủ thứ lời đồn vô căn cứ, Thiếu Vi không để anh ta đưa tận vào trong ngõ Cộng Đức, mà chỉ xuống ở ngay đầu hẻm, chỗ giao với đường lớn.

Tống Thức Nhân không xuống xe, chỉ hạ cửa kính, nói: “Nếu cần tiền cứ tìm tôi.”

Bóng lưng Thiếu Vi khựng lại một chút, nhưng không đáp lời, chỉ bước nhanh rời đi.

Thật lạ lùng. Cô mười sáu tuổi, sống trong cảnh nghèo mười sáu năm, trước đó chưa từng gặp nhiều người "tốt bụng" như vậy. Như thể trước đây sự nghèo khó của cô là vô hình, chỉ đến khi tuổi mười sáu này trổ hoa thì mới có kẻ nhìn thấy, mới trở nên “có giá trị”.

Sau này, Tống Thức Nhân thường xuyên đến quán bar nơi cô làm thêm, đôi khi đi cùng khách hoặc bạn bè, đôi khi chỉ một mình. Nhưng anh ta rất ít khi chủ động tìm Thiếu Vi, nếu có gặp thì chỉ gật đầu chào một cái, chưa từng nhắn tin hay gọi điện. So với những khách nam khác, anh ta có chừng mực hơn rất nhiều.

Dần dần, Thiếu Vi cũng không còn cảnh giác như lúc đầu, thậm chí thấy mình đã suy nghĩ quá tiêu cực, quá nhỏ nhen khi đề phòng anh ta.

Đúng vậy, một nữ sinh cấp ba nhan sắc bình thường, chẳng có gì hấp dẫn, dựa vào đâu mà cho rằng một người có công ty riêng, có tài xế riêng như anh ta lại có suy nghĩ không đứng đắn với mình?

Cô vẫn làm tròn bổn phận của một nhân viên bán thời gian, bưng bê, giới thiệu rượu, đỡ khách say ra xe.

Nói ra cũng thật trùng hợp, cô luôn vô tình chạm mặt Lương Duyệt vài lần. Chính là cậu bạn cùng làm thêm ở thư viện với cô.

Quán bar nằm trong một tòa nhà cũ, đối diện bên kia đường là một chốt giao thông hình tam giác, mỗi lần Thiếu Vi thấy Lương Duyệt, cậu ấy đều đứng ở đó, dắt theo một chiếc xe đạp. Dưới ánh đèn đêm, cô không chắc cậu có thấy mình không, mãi đến một hôm ánh mắt hai người chạm nhau, cậu gật đầu chào cô.

Hôm sau vừa đúng thứ Ba, có tiết hoạt động buổi chiều, Thiếu Vi gặp Lương Duyệt ở thư viện. Như thường lệ, cả hai cùng làm công việc phân loại sách báo trả về kho.

Xét một cách khách quan, cô và Lương Duyệt đều học sinh ban Tự nhiên và không thân thiết với nhau. Dù đã cùng nhau làm việc hai học kỳ, nhưng cả hai đều ít nói, nên ở trường nếu có gặp thì cũng chỉ gật đầu xã giao.

Hôm đó thấy Thiếu Vi chủ động bắt chuyện, Lương Duyệt có vẻ hơi bất ngờ, ngón tay đặt trên mép quần đồng phục màu xanh khẽ cử động.

“Sao cậu thường đứng bên kia đường muộn thế?” Thiếu Vi hỏi: “Tôi thấy cậu nhiều lần rồi.”

Lương Duyệt nghiêng đầu nhìn cô một cái, mím môi suy nghĩ rồi trả lời: “Tôi dạy kèm ở đó.”

“Muộn vậy mới về à?” Thiếu Vi ngạc nhiên.

“Còn sớm hơn cậu.” Cậu đáp.

Thiếu Vi khựng lại, ngượng ngùng cười: “À, quên mất.”

“Vậy là...” Lương Duyệt vô thức xoa nếp gấp trên quần: “Cậu thật sự làm việc ở đó?”

Thiếu Vi lập tức nhận ra câu hỏi có vấn đề: “Gì mà thật sự?”

Lương Duyệt bưng chồng sách lên, thản nhiên nói: “Không có gì.”

Lúc quay lại bàn làm việc, cậu thấy ba lô của Thiếu Vi bị mở hé, một chiếc áo sơ mi lộ hẳn ra ngoài, trông như cô vội vàng lấy gì đó mà không để ý. Lương Duyệt cúi người nhặt lên, thấy trên cổ tay áo có thêu một dòng chữ nhỏ tiếng Anh, Claus.

Thiếu Vi vừa quay lại đã thấy chiếc áo bị lộ ra, liền vội vàng gấp gọn cất lại vào túi.

Chiếc áo này cô vẫn luôn mang theo bên mình, đợi đến khi tình cờ gặp lại Trần Ninh Tiêu, có thể trả lại cho anh. Nhưng kể từ buổi triển lãm nhϊếp ảnh hôm đó đến nay đã gần một tuần, cô vẫn chưa gặp lại anh lần nào.

Bên ngoài cửa sổ tầng hai của thư viện, bỗng có một nhóm người hoảng hốt chạy qua. Trong số đó, một thầy giáo đang cõng một nữ sinh trên lưng. Thiếu Vi vội kéo cửa sổ sang, lắng nghe tiếng học sinh bên dưới cũng đang bàn tán:

“Là Tư Đồ Vi? Cậu ấy sao vậy?”

Thì ra là Tư Đồ Vi? Bị thương rồi sao?

Chuông tan học vừa vang, Thiếu Vi lập tức đeo cặp, vội vàng đẩy cửa kính chạy ra ngoài, không kịp chào tạm biệt Lương Duyệt hay giáo viên trong thư viện. Cô chạy thẳng đến phòng y tế trường mới biết Tư Đồ Vi không nằm ở đó, mà đã được chuyển vào một bệnh viện công lập trong nội thành.

Buổi học tự chọn buổi tối diễn ra bình thường, nhưng vì không còn bạn cùng bàn nên bên cạnh Thiếu Vi bỗng trở nên trống trải.

Thật ra, cô có chút thiện cảm với Tư Đồ Vi. Thiếu Vi từng mong được trở thành bạn thân của cô ấy. Vì Tư Đồ Vi là một người tốt, sáng sủa và rạng rỡ, kiểu người dễ khiến người khác bị thu hút như một con thiêu thân bị ánh sáng dẫn dụ. Nhưng bình thường cô vẫn luôn giữ thái độ không quá gần gũi cũng không xa cách, đơn giản vì hoàn cảnh gia đình cô không cho phép kết bạn một cách vô tư.

Liên quan đến việc xảy ra với Tư Đồ Vi lúc chiều, trong lớp lan truyền đủ kiểu phiên bản. Người nói cô ấy bị bóng bay trúng đầu, người bảo là chấn động não, có người lại nói bị tổn thương nội tạng, hôn mê, thậm chí xuất huyết mắt...

Từ Văn Kỳ, bạn thân của Tư Đồ Vi, tìm đến Thiếu Vi, đề nghị: “Cậu có muốn cùng đi thăm Vi Vi không?”

Thiếu Vi khá ngạc nhiên, vì cô với Từ Văn Kỳ chẳng có qua lại gì nhiều, ngoại trừ một lần được giáo viên nhờ gửi bài tập hè giúp.

Cô gật đầu, Từ Văn Kỳ liền chủ động sắp xếp: “Vậy cậu giúp mình thu dọn đồ đạc của Vi Vi đi. Mình sẽ đi xin thầy cô mấy cuốn bài luyện tập và kiểm tra sắp tới. Cậu lấy giùm cậu ấy đồ dùng học tập, quần áo, bình nước, với cả mấy quyển truyện tranh ở dưới bàn nữa...” Cô ta hạ giọng: “Không có truyện là cậu ấy phát điên đó.”

Từ Văn Kỳ dễ dàng xin được ba ngày phép. Ngoài cô và Thiếu Vi, còn có lớp trưởng cùng đi.

Thiếu Vi cẩn thận thu xếp tất cả đồ đạc, bài vở và thư từ của Tư Đồ Vi. Đồ đạc quá nhiều, phải nhét đầy hai chiếc cặp của cả cô lẫn Tư Đồ Vi đến nặng trĩu. Cô đeo hai chiếc cặp, một trước một sau, đi bên cạnh Từ Văn Kỳ chẳng mang theo gì. Trông cô nhìn chẳng khác gì một cô bé theo hầu.

Từ Văn Kỳ gọi cô đi chắc chỉ để có người xách đồ.

Nghe nói sau khi được sơ cứu ở bệnh viện gần trường, Tư Đồ Vi đã được chuyển đến một bệnh viện công lớn tốt hơn. Từ Văn Kỳ nói như chuyện hiển nhiên:

“Xa quá, tôi gọi xe nhé? Lát nữa chia tiền.”

Lớp trưởng gật đầu, còn Từ Văn Kỳ quay sang liếc nhìn Thiếu Vi đang im lặng, nói: “Phần cậu để tôi trả cho.”

Thiếu Vi khẽ mím môi dưới: “Không cần.”

Từ Văn Kỳ giơ tay vẫy xe, miệng cười mà giọng đầy mỉa mai: “Chậc, kiếm tiền cũng cực quá ha.”

Thiếu Vi hơi khựng lại, rồi liền nghe tiếng "rầm". Hai người kia đã ngồi vào ghế sau, để lại cho cô vị trí ghế phụ.

Phải mất hơn hai mươi phút họ mới đến bệnh viện. Hỏi y tá trực ban, may mắn là vẫn còn trong giờ thăm bệnh. Đến tầng lầu đó, còn chưa bước vào phòng đã nghe tiếng Tư Đồ Vi khóc nức nở:

“Con không muốn ở đây đâu. Con không muốn ngủ ở đây chút nào...”

Bệnh viện công thì chẳng thể đòi hỏi điều kiện tốt. Phòng bệnh tám giường, rộng thì rộng nhưng người thì đông, tắt đèn rồi mà vẫn còn tiếng ăn trái cây, tán gẫu, xem điện thoại, rêи ɾỉ... Từ Văn Kỳ vốn là người luôn thích thể hiện thế mà lần đầu có vẻ lúng túng, trong khi Thiếu Vi lại rất bình tĩnh bước vào. Cô đã quá quen với bệnh viện vì bà Đào Cân hay phải đi điều trị.

Phòng bệnh có ban công dễ thông gió. Lúc này, cửa kính trượt nửa khép nửa mở, Trần Ninh Tiêu đứng dựa bên khung cửa, lặng lẽ lắng nghe mẹ mình dỗ dành em gái.

Ánh đèn và lớp kính sẫm màu phản chiếu gương mặt lạnh nhạt của anh, trùng điệp với ánh sáng trong phòng, rồi bất ngờ trùng khớp với bóng dáng thiếu nữ vừa bước vào từ cửa.

Anh khựng lại một giây, ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lẽo và xa cách từ từ hướng về phía Thiếu Vi, nhìn xuyên qua chính gương mặt phản chiếu mơ hồ của mình để nhìn rõ cô hơn.

Nhưng Thiếu Vi lúc này lại chỉ nhìn chằm chằm vào Tư Đồ Vi đang nằm trên giường. Đầu và sống mũi cô ấy đều quấn băng gạc, gương mặt nhỏ nhắn giờ trắng bệch như một viên sỏi, uể oải chẳng còn chút sức sống.

Nhìn thấy bạn học tới thăm, ánh mắt Tư Đồ Vi cuối cùng cũng sáng lên. Cô ấy lần lượt gọi tên từng người, hỏi: “Sao các cậu lại đến đây?”

Từ Văn Kỳ liền nói ngay: “Cậu như vậy rồi thì ai còn tâm trí học tiết tự học nữa. Cả thầy chủ nhiệm cũng lo cho cậu lắm. Nè, bài tập, bình nước, bút dạ quang, đề thi, sách bài tập nâng cao... Tất cả đều là tôi đi xin thầy cô giùm cậu đấy.”

Cô ta tự nhiên nhận lấy chiếc cặp nặng trĩu từ tay Thiếu Vi, mở khóa kéo khoe với Tư Đồ Vi.

Tư Đồ Vi kêu rên: “Tôi còn mong cậu đừng tới.”

Mẹ của Tư Đồ Vi, bà Tư Đồ Tĩnh, mỉm cười lắc đầu, nhìn sang Từ Văn Kỳ nói: “Làm phiền các cháu quá. Vừa nãy còn giận dỗi với cô nữa cơ đấy.”

Từ Văn Kỳ dịu dàng chào một tiếng: “Cháu chào cô ạ.” Sau đó cô ta nhanh chóng giới thiệu lớp trưởng và Thiếu Vi.

Tư Đồ Tĩnh lần lượt gật đầu với từng người, đến lượt Thiếu Vi, ánh mắt bà khựng lại một chút: “Chữ Thiếu trong đâu nhỉ?”

Thiếu Vi thoáng khựng người ngỡ ngàng như được thụ sủng ngược kinh. Vì hầu hết những ai nghe tên cô đều mặc nhiên cho rằng họ “Thiếu” là chữ “Thiệu”, hoặc nghĩ đây chỉ là một cái tên lạ. Rất ít ai hỏi kỹ đến như thế.

Cô đáp: “Dạ là chữ Thiếu trong trẻ người non dạ, thưa cô.”

Tư Đồ Tĩnh ngẩn người trong chớp mắt rồi gật nhẹ, quay đầu gọi Trần Ninh Tiêu: “Ninh Tiêu, lại đây chào bạn của Vivian này.”

Bà gọi con gái là “Vivian”, vì cái tên “Vi Vi an” nghe vừa hay lại mang ý nghĩa tốt lành.

Tư Đồ Vi cảm nhận được không khí xung quanh lập tức thay đổi. Các bạn học như nín thở, đồng tử hơi giãn lớn, các cơ trên mặt khẽ căng, ai nấy đứng thẳng người, không biết nên đặt tay ở đâu cho đúng.

Cô ấy không thể phủ nhận bản thân có chút tự hào xen lẫn kiêu hãnh. So với việc khoe một người bạn trai, thì có một người anh trai thân thiết ra tay giúp đỡ càng giống như đeo một tấm huân chương danh dự.

Nhưng khi ánh mắt cô ấy dừng lại ở Thiếu Vi, niềm kiêu hãnh ấy lại chuyển thành hoang mang.

Tại sao cô lại không hề hồi hộp? Ngược lại còn trông rất ung dung. Khi đối diện với Trần Ninh Tiêu, thậm chí còn rất tự nhiên mà khẽ nhếch môi cười.

Cảm giác ấy giống như giữa họ đã có mối liên hệ gì đó mà Tư Đồ Vi không hề biết.

Phòng bệnh dường như rực sáng bởi sự có mặt của mấy cô gái trẻ. Dù hơi ồn một chút, nhưng chẳng ai nỡ trách, huống chi từ lúc mới nhập viện, gia đình Tư Đồ Vi đã gửi tặng giỏ trái cây cho từng giường bệnh bên cạnh, khiến ai nấy đều cảm thấy vui vẻ.

Từ Văn Kỳ và lớp trưởng ríu rít kể lại chuyện xảy ra ở lớp chiều nay, rồi thì mấy cậu bạn nào đó đã lo lắng ra sao, đến tìm hỏi mấy lần.

Tư Đồ Vi vừa nghe, vừa thầm liếc quan sát sắc mặt mẹ. Nhưng rất nhanh, cô ấy phát hiện ánh mắt mẹ vẫn luôn dừng ở người con gái im lặng đứng góc phòng.

Còn Thiếu Vi thì sao? Cô chỉ hơi cụp mi, tỏ vẻ đang chăm chú lắng nghe, nhưng rõ ràng tâm trí chẳng để ở đây.

Một bên vai và cổ cô đã cứng đờ. Cô đang gồng mình kiềm chế bản năng muốn quay đầu sang nhìn Trần Ninh Tiêu.

“Thiếu Vi.” Tư Đồ Vi đưa tay về phía cô: “Thật không ngờ cậu lại đến thăm tôi. Cảm ơn cậu nhé.”

Thiếu Vi như bừng tỉnh, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh giá của cô bạn, mím môi khẽ gật đầu.

“Anh, đây là Thiếu Vi đó, lần trước hai người gặp rồi mà.” Tư Đồ Vi nhắc nhở: "Anh quên rồi à? Còn không chào người ta một tiếng.”

Một câu đơn giản khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thiếu Vi.

Trần Ninh Tiêu chỉ khẽ gật đầu, đáp ngắn gọn: “Nhớ chứ.”

Đây là câu đầu tiên anh nói với cô kể từ sau triển lãm nhϊếp ảnh hôm nọ.

Anh vốn chẳng mấy hứng thú nấn ná ở đây. Sợ Tư Đồ Vi lại hứng lên lôi anh ra giới thiệu như tấm bia, anh bèn kiếm cớ bước ra ngoài. Khi quay trở lại đã gần đến giờ tắt đèn, không ngờ nhóm nữ sinh kia vẫn chưa về, đang bịn rịn chia tay.

Trần Ninh Tiêu hơi chau mày, một tia bất ổn thoáng lướt qua.

Và quả nhiên, anh nghe Tư Đồ Tĩnh nói: “Thôi đừng bắt xe, để Ninh Tiêu chở các cháu về.”

Mà về giờ này cũng không còn sớm.

Từ Văn Kỳ vội vàng xua tay từ chối: “Cô ơi, đừng khách sáo ạ, bọn cháu đi xe buýt cũng tiện lắm.”

Tư Đồ Tĩnh nhìn Trần Ninh Tiêu, anh chẳng nói thêm một câu thừa nào, chỉ cầm chai nước khoáng đang uống dở, xoay người đi ra: “Đi thôi.”

Ba nữ sinh đi sau cách anh vài bước, không ai dám lên tiếng.

Đèn xe RS7 nháy sáng khi được mở khóa. Từ Văn Kỳ lên tiếng hỏi: “Ai ngồi ghế phụ đây? Thiếu Vi nhé?”

Lớp trưởng nói: “Cậu ngồi ghế trước đi, chân dài như thế, hàng ghế trước rộng rãi hơn chút.”

Từ Văn Kỳ liếc cô nàng một cái, cười nửa thật nửa đùa: “Làm như ai cũng phiền cậu lắm không bằng, nghiêm trọng thế cơ à.”

Trần Ninh Tiêu liếc Thiếu Vi một cái, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo mờ nhạt như muốn ra hiệu gì đó. Nhưng trời đã nhá nhem, Thiếu Vi chỉ nghĩ ánh mắt ấy tình cờ quét qua mình.

Cô lặng lẽ kéo cửa ghế sau ngồi vào cùng với lớp trưởng, một trái một phải.

Trần Ninh Tiêu: “...”

Ghế phụ của anh vậy là thoát không nổi rồi.

Lớp trưởng là học sinh nội trú, Trần Ninh Tiêu quyết định đưa cô nàng về trường cấp ba đầu tiên. Trên suốt quãng đường đó, Từ Văn Kỳ phát huy triệt để năng lực xã giao của mình, một mình khuấy động cả khoang xe, nói chuyện không ngừng. Lớp trưởng thì phụ họa theo, cười cười nói nói.

Dừng lại ở một đèn đỏ, Thiếu Vi từ kính chiếu hậu len lén nhìn anh, thấy ngón tay thon dài của anh đang gõ nhẹ lên vô lăng, như thể đang cố kiềm chế đến giới hạn cuối cùng.

Không ngờ lại bị bắt gặp. Trần Ninh Tiêu nâng mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt rõ ràng viết hai chữ "cứu tôi".

Tim Thiếu Vi đập loạn lên, cô cũng ngồi thẳng lại: “Này, hai cậu...”

Cô nuốt nước bọt một cái, rồi nói nhỏ: “Nói nhỏ chút được không? Tôi đau đầu quá.”

Từ Văn Kỳ: “Hả?”

Thiếu Vi lặp lại: “Tôi hơi đau đầu, cậu nhỏ tiếng được không?”

Từ Văn Kỳ: “...”

Câu này khó mà đối đáp.

Thiếu Vi khẽ ngẩng mặt, ánh đèn đường chiếu mờ mờ vào khoang xe, khiến khuôn mặt cô như nhuộm sắc hồng, giữa hai hàng lông mày hiện rõ vẻ căng thẳng. Cô lặng lẽ trừng mắt liếc Trần Ninh Tiêu qua gương chiếu hậu.

Từ Văn Kỳ quay đầu về phía trước, đổi giọng ngọt ngào: “Anh Ninh Tiêu, hay là mình mở chút nhạc cho vui nhé?”

Trần Ninh Tiêu dứt khoát: “Tôi cũng giống Thiếu Vi, thích yên tĩnh.”

Thiếu Vi: “...”

Cả đoạn đường còn lại, không ai lên tiếng nữa.

Tới trường cấp ba, lớp trưởng xuống xe, Từ Văn Kỳ cũng theo ra ngoài dặn dò mấy câu. Trần Ninh Tiêu mệt mỏi tựa vào ghế lái, nhưng vẫn bắt gặp ánh mắt Thiếu Vi qua gương chiếu hậu, khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Thiếu Vi đáp nhẹ: “Rõ ràng anh có thể tự nói.”

Anh nhàn nhạt: “Con gái hay sĩ diện.”

Cô không biết câu đó là nói cô hay đang nói Từ Văn Kỳ.

Tiếp theo là tới lượt đưa Từ Văn Kỳ về.

Vừa lên xe, cô liền đọc địa chỉ: “Khu Hối Việt Phủ.”

Xong rồi.

Trong lòng Thiếu Vi như bị ai thít chặt. Trần Ninh Tiêu vẫn chưa biết cô sống trong khu ổ chuột phía thành Tây.

Còn Từ Văn Kỳ thì chẳng biết cô từng nói dối trước mặt anh rằng mình cũng sống ở khu dân cư cao cấp ấy.

Giờ cô nói thật thì chẳng khác nào tự vạch mặt mình.

Nhưng Trần Ninh Tiêu không hỏi.

Anh chỉ im lặng một giây, rồi đánh tay lái, đưa xe rẽ đúng hướng đường đến địa chỉ đó.

Từ Văn Kỳ ngạc nhiên: “Anh biết đường ạ? Có cần em chỉ không?”

Cô ta vừa nói vừa với tay định chạm vào màn hình định vị trung tâm, nhưng tay vừa giơ lên đã lấn sang vùng không gian phía anh.

“Không cần.” Trần Ninh Tiêu liếc cô ta, lạnh nhạt nói: “Đừng đυ.ng vào.”

Ánh mắt ấy lạnh và sắc như gió cắt, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ uể oải lúc trước.

Tim Từ Văn Kỳ khựng lại, khẽ dựa hẳn vào lưng ghế, trong lòng như có một quả bóng căng phồng trồi lên.

“À mà...” Cô ta bỗng nhớ ra gì đó, quay đầu lại nhìn Thiếu Vi ở ghế sau, lười nhác hỏi: “Hay là đưa cậu về trước nhỉ? Khu cậu ở ban đêm hay tụ tập mấy loại người lạ, muộn quá có khi nguy hiểm. Dạo gần đây trên tin tức còn đưa vụ án mạng gì gì đó xảy ra gần đó đúng không?”

Khoảnh khắc đó, Thiếu Vi nghe thấy trong lòng mình bật cười một tiếng, nhưng ngoài mặt lại im phăng phắc như thể đang bị khóa miệng. Cô sợ chỉ cần bật cười thành tiếng là sẽ động đến ý trời.

Cô chưa từng che giấu chuyện mình nghèo, cũng chưa từng bịa chuyện tô vẽ bản thân trước mặt ai. Vậy mà, chỉ duy nhất một lần vì Trần Ninh Tiêu, cô đã nói dối.

Một lời nói dối ấy, như một vết nhơ, cứa lên mặt cô như thể tự tay xé toang chiếc mặt nạ giả vờ trong sạch.

Cô xứng đáng bị trừng phạt.

Nhưng Trần Ninh Tiêu không để cô phải nói gì cả.

Anh lên tiếng trước, lạnh lùng, rõ ràng mà dứt khoát: “Không cần lo. Tôi sẽ tự mình đưa em ấy về tận nhà. An toàn.”