Cần phải tìm dịp để trả lại chiếc sơ mi ấy cho Trần Ninh Tiêu.
Vì chuyện này, mỗi ngày Thiếu Vi đều gấp gọn chiếc áo đã được giặt sạch sẽ, cẩn thận nhét vào cặp rồi mang theo đến quán bar.
Một hôm, khi đang lục tìm bài kiểm tra trong cặp, Tư Đồ Vi vô tình thấy được, ngạc nhiên hỏi: "Của cậu à?"
“Không...” Thiếu Vi luống cuống, nhanh tay nhét lại vào hộc bàn.
Cô không biết chiếc áo sơ mi kẻ caro kiểu Anh này là hàng chính hãng rất đắt đỏ, nhưng ánh mắt Tư Đồ Vi nhìn cô bỗng mang theo vài phần lạ lẫm.
Cô từng nghĩ đến việc nhờ Khúc Thiên Ca hoặc Kiều Quân Tinh chuyển hộ. Dù gì hai người đó ba ngày hai bận lại đến uống rượu. Nhưng cứ do dự mãi, cuối cùng vẫn không dám mở lời. Không hiểu sao, để người khác biết cô từng có liên quan tới Trần Ninh Tiêu lại khiến cô cảm thấy như đang bước trên mặt băng mỏng.
Suốt một thời gian dài, Trần Ninh Tiêu không xuất hiện. Chiếc áo kia cứ thế trở thành “khách trọ” thường trực trong cặp cô, đến nỗi bề mặt phẳng phiu ban đầu cũng in hằn nếp gấp.
Cuối tháng Tư đầu tháng Năm, trời bắt đầu oi bức, nhưng ngay trước khi mùa nóng thật sự tới, những đợt không khí lạnh cuối cùng vẫn kịp quay lại. Hôm đó có tiết thể dục kiểm tra nhảy xa. Trời âm u ảm đạm, con gái thì ôm chặt cánh tay than lạnh, con trai rụt vai chịu đựng. Thiếu Vi đã linh cảm mình sắp bị cảm, nên trước khi ra lớp, cô liền sáng suốt mặc thêm chiếc sơ mi ấy bên ngoài đồng phục.
Từ Văn Kỳ, người vốn sống ở khu Hối Việt Phủ, là người đầu tiên trầm trồ: “Ôi Thiếu Vi, cậu mặc Burberry à.”
Lập tức, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cô. Thiếu Vi không biết “Burberry” là gì, nhưng nhìn phản ứng xung quanh cũng đoán được thứ mình đang mặc có vẻ hơi vượt chuẩn so với một sinh viên nghèo. Cô chỉ biết xua tay như phủ nhận một lỗi lầm:
“Không phải của tôi đâu.”
“Không phải của cậu? Thế là ai đánh rơi à?” Từ Văn Kỳ chớp chớp mắt.
Chiếc áo to rõ là đồ nam. Một đám con trai bắt đầu xì xào, có người từng tỏ tình với Thiếu Vi bị đám bạn xô ra trêu chọc:
“Bảo sao người ta chả thèm để mắt tới cậu, cậu có Burberry đâu.”
Cậu kia cười chửi thô tục vài câu, rồi vội chối sạch.
Đến lượt Thiếu Vi nhảy. Cô cởϊ áσ khoác để khởi động. Sau khi nhảy xong, cô không mặc lại áo sơ mi nữa.
Kết quả, cô bị cảm thật. Ban đầu chỉ là đau họng, nghẹt mũi, nhưng qua một đêm thì cơn bệnh ập đến dữ dội, toàn thân ê ẩm như bị ai vặn xương. Bất đắc dĩ, Thiếu Vi đành xin Từ Từ cho nghỉ một hôm.
Không ngờ Từ Từ lại gọi điện hỏi địa chỉ. Thiếu Vi ngạc nhiên khi thấy cô nàng thật sự đến, còn mang theo thuốc men và trái cây, nhìn qua rất giống một người bạn chu đáo.
Từ Từ nói: “Giám đốc Tống đến mà không thấy em, nên bảo chị ghé xem thử.”
“Ai cơ?”
“Giám đốc Tống, Tống Thức Nhân.”
Thiếu Vi nhớ lại đôi mắt cười dịu dàng và tấm danh thϊếp hôm nào. Cô lập tức nhận ra người đó.
Từ Từ rửa táo cho cô, vừa tiện thể quan sát căn phòng kỹ hơn. Khi bước ra từ nhà vệ sinh, cô ta khéo léo tránh người bà mù đang chờ bên cạnh.
Cô ta đưa quả táo đỏ căng mọng cho Thiếu Vi, giọng cười cười: “Em quên giám đốc Tống rồi à? Người cũng được đấy chứ. Công ty ở khu công nghiệp gần đây, làm bên mảng internet. Nghe nói em phát sốt xin nghỉ, nên chuyển khoản cho chị ít tiền, bảo mua chút đồ ngon cho em để bổ dưỡng.”
Thiếu Vi lập tức lắc đầu: “Em không cần đâu.”
Từ Từ bật cười: “Người gì mà thật thà quá.”
Quả thực, Tống Thức Nhân đã chuyển cho cô ta 5000. Nếu Thiếu Vi không lấy, cô ta cũng sẵn lòng giữ lại.
Từ Từ chỉ ngồi thêm một lát rồi đứng dậy ra về. Ra đến cửa, vừa hay chạm mặt Thượng Thanh ở căn phòng đối diện. Cô ta liếc qua, chẳng mấy để vào mắt người con gái đen đen , gầy gò và gương mặt bình thường sống trọ trong căn phòng đơn nhỏ hẹp ở khu phố này,
Từ Từ vừa đi, Đào Cân liền hỏi đó là ai, rồi lại hỏi “lãnh đạo” mà cô ta nhắc đến là người thế nào.
Thiếu Vi chỉ trả lời ngắn gọn là đồng nghiệp và khách hàng, tuyệt đối không tính là nói dối.
Đào Cân tỏ ra lo lắng, khuyên cô đừng đặt nặng chuyện kiếm tiền quá.
Thượng Thanh đi ngang qua cửa, quay lại phòng lấy gì đó, rồi tiện tay ném về phía gối Thiếu Vi: “Thuốc cảm của Hồng Kông đấy.”
Đó là vỉ thuốc đã bị cắt đi chỉ còn hai viên. Thiếu Vi tưởng Thượng Thanh cố tình mua riêng cho mình, nào ngờ về sau mới biết, thuốc vốn là người khác tặng cho Thượng Thanh, và chỉ cho đúng có hai viên ấy. Mấy năm rồi cô ấy giữ lại, vì khi đó hàng Hồng Kông được xem như hàng tốt. Nhưng đáng tiếc, chưa từng có dịp dùng vì chẳng bao giờ bị cảm.
Sau này, khi biết sự thật, Thiếu Vi từng hỏi đùa có phải cô ấy định đầu độc mình không. Thượng Thanh cười đến chảy cả nước mắt.
Cơn sốt vẫn lúc hạ lúc bùng, nhưng cô vẫn còn phải quay lại trường, rồi tiếp tục đi làm.
Thiếu Vi không thể chậm trễ. Bạn học khác xin nghỉ còn có gia sư, có bạn bè, còn cô thì nhiều lắm chỉ có cô bạn cùng bàn Tư Đồ Vi, mà cô ấy lại ham chơi hơn ham học.
Trong giờ học, Tư Đồ Vi háo hức kéo cô xem một mẩu báo được cắt ra, giọng đầy phấn khích và thần bí. Trên đó là tin tức về đội đại diện Đại học Di Khánh vừa giành huy chương vàng tại một cuộc thi kĩ thuật quốc tế. Trong ảnh có Trần Ninh Tiêu, nhưng người đứng giữa ôm cúp, là một nữ sinh khác.
Tiêu đề in đậm dòng chữ: “La Khải Tình dẫn dắt đội XX đoạt giải quán quân”.
Trong đầu Thiếu Vi thoáng trống rỗng, thầm nghĩ không phải anh nói mình là học sinh hạng bét sao?
Đại học Di Khánh với cái mác học sinh "học dở" rõ ràng chẳng hề ăn nhập với nhau.
Cô xác nhận lại lần nữa: “Ý cậu là viện Y Ryan à?”
Tư Đồ Vi phát cáu: “Sao có thể! Là Di Khánh hàng nội, hàng nội đấy!”
Viện Y Ryan là chương trình liên kết giữa Đại học Di Khánh và một trường cao đẳng tư thục của Mỹ, học phí đắt đỏ đến cắt cổ, điểm đầu vào thì chỉ ngang với một số trường tư bình thường. Dù ra ngoài ai cũng tự nhận là sinh viên Di Khánh, nhưng trong trường, ranh giới giữa hai bên lại phân ra rạch ròi. Sinh viên viện Y Ryan thường gọi Di Khánh chính quy là “hàng nội”. Thiếu Vi biết Kiều Quân Tinh và Khúc Thiên Ca đều học ở Y Ryan.
“Anh ấy là đội trưởng.” Tư Đồ Vi nói, vừa cất tờ báo đi: “Nhưng anh ấy chẳng mấy quan tâm.”
Thiếu Vi nhạy bén trêu chọc: “Có vẻ cậu để tâm đến việc đấy hơn anh ấy nhiều.”
Tư Đồ Vi siết chặt nắm tay: “Cậu không hiểu con người anh ấy đâu! Nếu tôi không để tâm thay, thì sẽ chẳng ai để tâm cả! Ngày đêm dẫn dắt đội luyện tập, mệt nhọc là anh ấy chứ ai.”
“Nhưng vinh quang vốn là của tập thể.” Thiếu Vi bình thản nhận xét một cách khách quan.
Tư Đồ Vi nghẹn lời, định nói gì đó nhưng rồi lại gạt đi: “Thôi, cậu không hiểu được đâu.”
...
Chiều hôm đó Tư Đồ Vi xin nghỉ hai tiết cuối và tiết tự học buổi tối, vì phải đến nhà họ Trần ăn cơm. Một giải thưởng cấp quốc gia được báo trường đăng hẳn trang nhất đã đủ thấy giá trị của nó. Hơn nữa, từ khi Trần Ninh Tiêu trở về nước, cả gia đình vẫn chưa có dịp tụ họp, nên Trần Định Chu đã đứng ra tổ chức bữa cơm này.
Tư Đồ Vi vừa bước vào biệt thự, đi qua những người giúp việc đang bận bịu, ban đầu định lên thẳng tầng ba tìm Trần Ninh Tiêu. Nhưng vừa tới gần thư phòng, cánh cửa khép hờ, cô đã nghe thấy tiếng nói từ bên trong vọng ra.
“Ai cho phép con tự ý nhường lại vị trí đội trưởng mà không bàn bạc với bố?”
“...”
“Con rõ ràng biết..."
Tiếng đốt ngón tay gõ xuống bàn, giọng gắt gỏng nghiêm khắc, hai chữ “rõ ràng” được nhấn mạnh.
Đây không phải một màn diễn xuất giữa nhân vật chính và kẻ phản diện. Bởi vì từ đầu đến cuối, Trần Ninh Tiêu đều im lặng chịu trận.
Tư Đồ Vi nép sát vào tường, nín thở không dám động đậy.
“Nghỉ học một năm sang tận Thung lũng Silicon, rốt cuộc làm nên trò trống gì? Nói với con bao nhiêu lần rồi, mới năm hai đại học, bài vở còn chưa học đến đâu!”
Trần Ninh Tiêu từng bỏ học một năm, ở Mỹ không ai biết anh làm gì. Di Khánh nổi tiếng về nghiên cứu truyền thống, còn nhà họ Trần làm ăn toàn lĩnh vực thực nghiệp, danh mục dài đến hai trang giấy cũng chưa hết, gần như chẳng liên quan gì đến làn sóng công nghệ cao ở thung lũng Silicon.
Đến lúc vào bàn ăn, không khí cũng chẳng khá hơn. Thậm chí, so với ngày thường, bữa cơm gia đình hôm nay còn căng thẳng hơn nhiều.
Ông Trần Định Chu và bà Tư Đồ Tĩnh vẫn cố đóng vai một cặp vợ chồng ly thân mà không ly hôn hài hòa trước mặt con cháu, nhưng mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau đều lộ ra vẻ oán hận. Bà cụ nhà họ Trần, thân thể vẫn còn khoẻ mạnh, trong mắt chỉ có đứa cháu trai còn mang họ “Trần”, hoàn toàn lơ đẹp đứa cháu gái theo họ mẹ.
Món đầu tiên vừa được bưng lên, Lê Khang Khang người mà ai cũng biết là “tình nhân” cũng không mời mà đến, bước vào tự nhiên như thể đang đi dạo trong vườn, còn chào Tư Đồ Tĩnh bằng một tiếng “sếp cũ” đầy thân mật. Rồi cô ta chọn chỗ bên cạnh Trần Định Chu mà ngồi xuống.
Tình cảnh "vợ cả và tình nhân" ngồi chung một bàn như vậy, thế mà lại diễn ra trông rất đường hoàng.
Trong bữa ăn, khi đề cập đến chiếc huy chương vàng của giải mô hình toán, Trần Định Chu đổi giọng, dịu lại một chút. Ông quay sang Lê Khang Khang, nửa cười nửa mắng:
“Thằng con tôi, đúng là tốt bụng tốt dạ.”
Người nhà Tư Đồ nghe mà thầm thở phào nhẹ nhõm.
Câu nói đó rõ ràng là nói cho tất cả mọi người trong bàn ăn nghe. Dù có yêu hay ghét đan xen đến mấy, vị trí của con trai ruột trong lòng ông chưa từng lung lay, và ông vẫn tự hào về nó.
Lê Khang Khang mỉm cười nâng ly chúc mừng Trần Ninh Tiêu, nhưng đến khi tiệc tàn, cô ta lại ra nhà sau hút thuốc.
Tư Đồ Tĩnh đi theo, khẽ rút điếu thuốc khỏi tay cô ta: “Muốn bỏ luôn giọng sao?”
Nụ cười và chất giọng của Lê Khang Khang đều tiêu chuẩn, bình ổn, là kiểu được tôi luyện qua nhiều năm dẫn bản tin tối: “Sếp cũ, vẫn quan tâm hậu bối thế nhỉ?”
Cô ta phả ra hơi khói cuối cùng, khẽ cười mà ánh mắt lại có phần cô đơn: “Xem chị cảnh giác tôi thế, thật ra thì được ích gì? Tôi đâu tranh với chị, cũng không thể sinh con. Anh ấy ngoài kia chỗ này một người, chỗ kia một người, ai biết được có ngày cái bao chẳng rách.”
Tư Đồ Tĩnh búng tàn thuốc, dáng vẻ tao nhã, bình tĩnh nhìn cô ta: “Cô cần con người này, tôi cần những gì sau lưng ông ấy. Nếu có kẻ thứ ba, giúp tôi cũng là giúp chính cô.”
...
Ngoài phòng khách.
Tư Đồ Vi chưa bao giờ thấy mình khao khát trở về trường học như lúc này. Cô sốt ruột dậm chân, bịa ra cái cớ “tối nay có bài kiểm tra đột xuất” để thoát thân. Trần Ninh Tiêu nhận được tín hiệu, tiện tay cầm chìa khóa xe, đích thân đưa em gái đi.
Bà cụ Trần nhíu mày, trách cháu gái không hiểu chuyện: “Đừng để anh con chạy xe ẩu.”
Tư Đồ Vi lên xe, vẫn còn lầm bầm: “Nhìn xem anh quý hóa quá trời. Lỡ có chuyện gì xảy ra, vòng hoa được mang đến cũng phải to gấp đôi em mất.”
Trần Ninh Tiêu vừa cầm vô lăng vừa khẽ cười: “Cũng có thể đổi đấy.”
Tư Đồ Vi lập tức lẩm bẩm “xui xẻo”, không rõ anh đang nói về chức đội trưởng, hay đang nói đến vòng hoa.
“Bạn cùng bàn của em.” Trần Ninh Tiêu lơ đãng hỏi, ngừng một nhịp rồi nói tiếp: “Dạo này thế nào?”
“Thiếu Vi á? Hôm qua cậu ấy vừa sốt nên xin nghỉ một ngày, hôm nay đã đi học lại rồi.” Tư Đồ Vi thuận miệng trả lời: “Dạo này bận lắm, điện thoại bị thầy tịch thu mấy lần vì cứ mải nhắn tin. Nếu bảo đang yêu, nhưng mà em nhìn kiểu gì cũng thấy không dám đâu.”
Khóe môi Trần Ninh Tiêu vô thức cong lên. Anh tựa lưng, tay đặt hờ trên vô-lăng, lười biếng nghĩ rằng gan của cô, e là không nhỏ đến thế đâu.
...
Về tới trường, Tư Đồ Vi kéo Thiếu Vi ra than phiền về bữa cơm hôm trước, nói không khí quái đản đến mức nghẹt thở. Dù sao cũng là chuyện nhà, cô ấy không tiện kể chi tiết, huống hồ gần như chẳng ai biết “gia đình thân sinh” của cô ấy chính là một đại gia tộc lẫy lừng ở Di Khánh.
Nghe đến chuyện Trần Ninh Tiêu nhường chức đội trưởng ngay trước thi đấu, Thiếu Vi đã bắt đầu thất thần.
Từ già đến trẻ, đàn ông vẫn luôn khao khát ánh hào quang, khao khát tên mình được khắc trên bảng vàng hoặc bia đá. Người như Trần Ninh Tiêu lại chọn lùi vào một góc tối, yên lặng rút lui trước ánh đèn sân khấu, như khoác áo gấm đi đêm. Loại người này, trong miệng người khác chắc chắn sẽ bị gọi là "giả vờ cao thượng".
Hết tiết tự học buổi tối, như thường lệ, cô đến quán bar làm thêm.
Cơn sốt lại bắt đầu âm ỉ quay lại, chân cô bước trên nền đất mà cứ như đang dẫm vào bông. Mọi thứ trước mắt nghiêng ngả, cô phải dồn sức tập trung mới nhìn rõ. Hốc mắt bỗng thấy đau âm ỉ.
Tầm hơn 10 giờ, cô bất ngờ thấy Trần Ninh Tiêu xuất hiện trong quán.
Không biết anh đến làm gì, cũng chẳng thấy đi cùng ai.
Cô từng tiếp xúc với anh vài lần, lá gan cũng lớn hơn, chủ động gọi anh.
Trong vẻ thản nhiên của anh ẩn một thoáng bất ngờ, dường như không nghĩ sẽ gặp cô ở nơi cô vẫn đều đặn làm việc này.
“Có chuyện gì sao?” Anh tháo một bên tai nghe xuống, giọng lười nhác mà vẫn giữ chút kiên nhẫn.
Người này đến bar cũng mang theo tai nghe.
Vì đang sốt nên Thiếu Vi vừa mệt vừa mơ hồ, cảm xúc cũng trở nên chập chờn. Cô bỗng có chút hoạt bát hiếm thấy trong trạng thái này, khẽ gật đầu:
“Anh đi cùng bạn à?”
“Cùng bạn.”
Cô nhìn ra sau anh, nhưng không thấy ai cả.
Không còn gì để nói. Trong lòng dấy lên cảm giác phải nhanh chóng tìm đề tài mới, nhưng ngược lại, Trần Ninh Tiêu lại mở lời trước. Giọng như tra hỏi: “Hôm qua tôi đến không thấy cô đâu?”
Thiếu Vi khựng lại. Hôm qua anh cũng đến sao?
Cô giải thích: “Hôm qua tôi bị sốt nên xin nghỉ.”
Anh gật đầu, rồi hỏi tiếp rất tự nhiên: “Giờ thì sao?”
“Đỡ rồi.” Cô đưa mu bàn tay lên sờ trán: “Ban ngày vẫn đi học bình thường.”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô giây lát, như muốn xác nhận xem cô có nói dối không. Một lúc sau, mới thu hồi ánh nhìn, bình thản nói: “Không chịu nổi thì đừng cố quá.”
Lạ là, chính cái thái độ mặc kệ cô tự sinh tự diệt này lại khiến Thiếu Vi thấy vừa đủ tốt.
Nói xong câu đó, Trần Ninh Tiêu quay người rời đi, chẳng gọi bạn, cũng chẳng đợi ai.
Lúc ấy, Thiếu Vi mới nhớ tới chiếc áo sơ mi. Cô vội chạy vào phòng thay đồ lấy ra, định đuổi theo trước khi anh rời khỏi quán.
Thang máy mở ra là khoảng không gian ngoài trời, không khí tháng Năm ẩm nóng tràn vào lẫn mùi hơi đất, khiến mọi thứ có vẻ mờ mịt. Đường phố phía trước không một bóng người.
Thiếu Vi vừa bước được vài bước, chợt nghe tiếng Trần Ninh Tiêu vang lên.
“Em không cần khách sáo vậy đâu.”
“Nhưng nếu không nhờ anh nhường chức đội trưởng, thì em cũng không có suất bảo nghiên (đặc cách tuyển thẳng vào bậc học thạc sĩ mà không cần thi tuyển) này. Anh biết mà, học kỳ I em còn nợ một môn...”
Khúc quanh rợp bóng cây thường xanh khiến tầm nhìn bị che khuất. Thiếu Vi nhìn thoáng qua, chỉ thấy Trần Ninh Tiêu đang đứng nói chuyện với một cô gái. Cô ấy dáng người nhỏ nhắn, dịu dàng, Trần Ninh Tiêu phải hơi cúi người xuống để nghe rõ. Cả khung cảnh trông rất ăn ý, yên tĩnh và đẹp đến lạ.
“Em có thực lực, cũng có sự cống hiến. Nếu không có dù là tôi ra mặt, thầy Trương hay các thành viên khác trong đội cũng sẽ có ý kiến.” Giọng Trần Ninh Tiêu bình thản: “Đừng tự đánh giá thấp mình. Cứ vui vẻ mà ăn mừng.”
Cô gái khẽ cười, như có phần chua chát: “Vậy sao anh lại không đến?”
Trần Ninh Tiêu ngừng lại một chút, thản nhiên đáp: "Không phải tôi đang đứng ở đây rồi sao?”
Một câu đó khiến trái tim Thiếu Vi như chùng xuống. Cô đột ngột quay lưng lại, tựa vào bức tường sau lưng. Cô không hiểu tại sao, chỉ cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên.
Người này, sao lại có thể nói ra những lời như thế chứ? Một câu vừa như thuận theo cô ta, vừa như chiều chuộng, dỗ dành. Tuy giọng điệu hờ hững, nhưng chính cái hờ hững ấy lại khiến người ta không cách nào chống đỡ.
Quả nhiên, sau câu đó của Trần Ninh Tiêu, giọng cô gái im bặt. Mà anh thì hoàn toàn không nhận ra hoặc cũng có thể là cố tình không để ý, giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ:
“Tôi còn có việc, đi trước. Chúc mừng em.”
Thiếu Vi sững người mất vài giây mới sực nhớ ra mình còn phải đuổi theo, nhưng chiếc taxi đã rời đi từ lúc nào.
Cô gái kia cũng được bạn mình đến đón. Trong lúc chờ thang máy, Thiếu Vi nghe loáng thoáng bạn cô gái hỏi: “Sao rồi? Trần Ninh Tiêu nói gì?”
“Không có gì đặc biệt cả...”
“Cậu không tỏ tình à?”
Tim Thiếu Vi bỗng đập loạn, theo phản xạ cụp mắt xuống, nhưng chẳng thể nào không nghe.
“Tôi nào dám chứ...”
“Không phải đâu nhé! Người ta nhường cậu làm đội trưởng đó thôi! Làm ơn đi, đội có mỗi một suất tuyển thẳng đấy! Nếu không phải thích cậu thì tại sao lại làm vậy?!”
Thang máy vừa đến, Thiếu Vi làm theo lời dạy của Từ Từ, chủ động giữ cửa mời hai người vào trước.
Cả hai cô gái đều nhìn lướt qua cô, ánh mắt dừng lại nơi chiếc áo sơ mi gấp vuông vắn cô đang ôm trong tay.
Vào thang máy, họ vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Nhưng tôi vừa hỏi sao anh ấy không đến khi tôi mời, anh ấy lại nói...”
Bạn cô gái đó sốt ruột giục: “Anh ấy nói gì?!”
“Anh ấy nói, "Không phải tôi đang đứng ở đây rồi sao.’ Là có ý gì chứ?”
“Trời ơi!” Cô bạn che miệng: “Anh ấy đang dỗ dành cậu đấy! Chắc chắn anh ấy đến vì cậu rồi!”
Thang máy dừng, Thiếu Vi lại lịch sự nghiêng người nhường đường. Nhưng ngay khoảnh khắc hai người họ bước ra, cô không nhịn được, ngẩng đầu nhìn lướt qua cô gái được cho là “người khiến Trần Ninh Tiêu đặc biệt đến đây”.
Thì ra là cô ấy.
Thiếu Vi nhớ ra rồi, cô gái trong bức ảnh đoạt cúp đăng trên báo, thông minh, ngoại hình xinh đẹp.
Khi Thiếu Vi nhìn sang, đối phương cũng nhân lúc bước qua cửa thang máy liếc lại cô, ra vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt nhìn cô rất sâu, rất nặng.
Thiếu Vi mím môi, coi như đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.
Cô không nghe thấy đoạn trò chuyện tiếp theo khi họ đã đi xa: “Có phải tôi nhìn nhầm không. Trên áo sơ mi kia, hình như có thêu tên Claus thì phải?”