Marketing là công việc dựa nhiều vào kinh nghiệm thực chiến, chủ yếu là học từ kinh nghiệm truyền lại và sự kèm cặp chỉ dẫn của người đi trước. Vì vậy Tôn Triết Nguyên sắp xếp cho Thiếu Vi theo Từ Từ để học việc.
Từ Từ gửi cho cô một loạt link tài liệu và trang web, đa phần là những khóa học về rượu từ cao cấp đến bình dân, học để có vài câu phòng thân khi nói chuyện với khách. Nhưng điều quan trọng nhất lại nằm ở kỹ năng xử lý, học cách gọi khách như thế nào là “anh”, khéo léo khiến chủ bàn mở lời gọi thêm rượu đắt tiền, hỏi xin phương thức liên lạc sao cho thật tự nhiên.
Duy chỉ có chuyện xin số, Thiếu Vi không cần học. Vì nhiều khi cô còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào thì phía khách đã cười cười, chủ động hỏi số của cô trước rồi.
Khách chủ động, cô không thể không đồng ý kết bạn. Dần dà, danh sách bạn trên mạng xã hội của cô dài lên nhanh chóng đến kéo mãi không hết, thỉnh thoảng có người nhắn lúc nửa đêm, hỏi cô đang làm gì, có muốn ra ngoài uống chút không.
Một cô gái mười sáu tuổi, lấy đâu ra kinh nghiệm xã hội? Phân biệt thiện ác chưa rõ, đối mặt với người lớn thường hay dè dặt, tin tưởng và rụt rè như một học sinh ngoan. Những tin nhắn cô gửi đi, dù là từ chối, vẫn đọc ra sự lúng túng và thấp thỏm trong đó.
Khách thì đùa với Tôn Triết Nguyên: “Cô bé marketing mới của các anh chơi chiêu lạt mềm buộc chặt ghê đấy.”
Tôn Triết Nguyên chỉ cười cười, vỗ vai khách, miệng không quên dặn họ quan tâm đến ủng hộ nhiều chút.
Mấy từ như “quan tâm”, qua miệng mấy người đàn ông trung niên, thường mang một lớp ý nghĩa mập mờ khác. Dù Thiếu Vi đang đứng cạnh đó, cô gái non nớt như cô cũng không đủ nhạy để hiểu, chỉ cảm thấy bất an mơ hồ và theo bản năng hiểu được có điều gì đó không đúng.
Đã được “quan tâm” thì tất nhiên phải biết cảm ơn. Trong chốn ăn chơi về đêm, lời cảm ơn có gì khó, vài ly rượu, mấy câu ngọt ngào, mềm mỏng là xong. Nhưng Thiếu Vi không biết làm, nên Từ Từ đành kề bên, nói mẫu cho cô một câu, bắt cô nhắc lại từng lời một, tuy ngây ngô vụng về nhưng không giấu được cảm giác bất an, cứ luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại nghi ngờ liệu có phải do mình nghĩ nhiều quá hay không. Cứ thế giơ ly mãi đến khi tay mỏi nhừ.
Từ Từ thường nói: “Đừng tỏ ra là người quá khép kín.”
Không biết đùa, không dám uống, không dám nhận quà, không biết ăn nói dễ nghe. Tất cả đều bị coi là “thiếu phóng khoáng”. Như thể, làm người mà không biết "thoáng" ra thì cả đời chẳng khá lên được.
Lúc Thiếu Vi đồng ý chuyển sang marketing, ban đầu cũng chỉ vì không muốn làm phiền Trần Thụy Đông. Trong lòng chỉ định làm cho qua, đạt chỉ tiêu tối thiểu để qua đợt đánh giá là được. Nhưng một bên là người hướng dẫn chỉ dạy, một bên là ánh mắt kỳ vọng dồn vào, cô lại sa vào tâm thế của một học sinh ngoan, tự khắc gồng mình để học cho thật tốt.
Càng học càng có tiến bộ, cô càng nhận được nhiều nụ cười. Dưới ánh đèn mờ ảo, những thứ lờ mờ ám muội như yêu ma trong Động Bàn Tơ, không dễ gì để một “Đường Tăng” mắt thịt như cô nhìn thấu. Ai nấy đều lịch thiệp tử tế, ánh mắt nhìn cô cũng như bậc cha chú quan tâm hậu bối.
“Sau này vẫn phải nhờ giám đốc Triệu tiếp tục quan tâm đó nha.”
Từ Từ vừa cười vừa ôm eo Thiếu Vi, giọng thì thầm giữa tiếng cụng ly rộn rã: “Nếu giám độc Triệu quay sang cưng chiều em gái khác, chắc ViVi nhà em sẽ buồn chết mất.”
...
“Nhìn gì đấy?”
Kiều Quân Tinh phát hiện phía sau có người đi chậm lại, liền cũng dừng bước, hai tay đút túi, nghiêng đầu liếc về hướng Trần Ninh Tiêu đang nhìn.
Bên kia là một khung cảnh khá náo nhiệt. Một cô gái ăn mặc lộng lẫy, trang điểm kỹ càng đang ôm lấy một cô gái khác có vẻ giản dị hơn. Cô ta tựa cằm lên vai người kia, mắt cong cong cười rạng rỡ, cử chỉ thoải mái hơn hẳn người đang bị ôm.
“À, Thiếu Vi đấy mà.” Kiều Quân Tinh cũng chẳng để tâm.
Không tô son trát phấn, nhưng dưới ánh đèn vẫn ánh lên sắc đỏ phơn phớt.
Trần Ninh Tiêu thu lại ánh nhìn, chẳng nói một lời. Nhưng Kiều Quân Tinh lại tự độc thoại: “Hóa ra cô nàng chuyển sang marketing rồi, thì ra đợt tiếp khách hôm trước không phải là cô ấy làm.”
Ở một góc khuất nào đó, cô gái mặc đồng phục màu đỏ sẫm lướt qua đã là một người khác, với mái tóc xoăn ngắn, không phải kiểu đuôi ngựa ngày trước cứ hay ve vẩy mỗi lần cô đi ngang.
“Cậu nói xem, con gái đúng là thay đổi nhanh thật. Trước đây tôi thấy Thiếu Vi là kiểu giản dị, ngoan ngoãn, vậy mà mấy hôm không gặp, giờ son môi cũng đánh rồi. Hôm nọ còn gọi tôi là anh Tinh nữa chứ, làm tôi giật cả mình. Lúc trước đây không phải luôn gọi cả họ lẫn tên Kiều Quân Tinh một mạch đấy sao...”
Anh ta nói đến đó thì tự động ngậm miệng, sau khi liếc thấy bên cạnh là nửa gương mặt sắc bén đang mím chặt môi của Trần Ninh Tiêu.
“Hay là tìm cô ấy mở bàn?” Kiều Quân Tinh dò hỏi.
Trần Ninh Tiêu không đáp, từ đầu ngón tay anh, ngọn lửa xanh lam phừng lên nơi chiếc bật lửa. Anh nghiêng đầu châm thuốc, đôi mắt cụp xuống tựa như mặt hồ không gợn sóng.
Nếu không phải Kiều Quân Tinh quá hiểu anh, chắc chắn cũng không nhận ra chút mỉa mai lạnh lùng ẩn sau vẻ yên lặng đó.
...
Không biết có phải linh cảm hay không, Thiếu Vi mơ hồ đoán được Trần Ninh Tiêu sẽ đến, nhưng lại không dám chắc, càng không dám xác nhận. Một nỗi bất an len lỏi dọc sống lưng cứ thế kéo dài, cho đến khi một khách hàng đưa tay lên trán cô, hỏi:
“Sao thế? Không khỏe à?”
Thiếu Vi giật mình như tỉnh khỏi mộng, theo phản xạ gạt tay đối phương ra.
Khi quay lại, cô chạm phải ánh mắt của một người đàn ông có nếp nhăn mảnh nơi đuôi mắt, thần thái trầm tĩnh, không nồng nặc mùi rượu, cũng chẳng hăng hái thái quá như những vị khách khác.
“Uống nhiều rồi à? Xem ra tiểu sư phụ của em chưa dạy cách tránh rượu nhỉ?”
Anh ta nhắc đến Từ Từ là "tiểu sư phụ" của cô. Thiếu Vi nghe vậy cũng khẽ nhếch miệng cười, cố gắng giữ tự nhiên.
Người kia bật cười, rồi chỉ về phía hành lang: “Tìm chỗ nghỉ một chút đi. Tôi sẽ không mách đâu.”
Quán bar có một ban công nhỏ, người khác chẳng mấy ai biết đến. Cũng chẳng phải ban công đúng nghĩa, vì nó chỉ cách tòa nhà bên cạnh có vài gang tay, đến mức nếu mở cửa ra cãi nhau là nghe rõ từng chữ. Vì quá sát nên nơi này bị bỏ không, dần thành chỗ chứa đồ hỏng, ghế gãy và vài thứ tạp nham được người dọn vệ sinh quẳng tạm ở đó.
Thiếu Vi bước vào, vừa đi vừa tháo cúc áo vest, nới lỏng nút cổ sơ mi bên trong.
Đồng phục của bộ phận marketing dĩ nhiên khác với nhân viên phục vụ. Đó là kiểu vest chiết eo kết hợp sơ mi trắng, nhìn một cái đã thấy đậm mùi xã hội. Tối nay Từ Từ để cô một mình đứng tuyến đầu, tự xoay xở một mình cho quen việc. Thiếu Vi chưa học được cách từ chối lời mời rượu, uống nhiều quá giờ thấy tức ngực, hơi thở dồn dập, nút áo thứ ba cũng bị cô cởi ra từ lúc nào không hay.
Định bụng lát nữa tan ca sẽ gọi cho Thượng Thanh nhờ ghé qua trông bà giúp, cô vừa soạn lời trong đầu, vừa lấy điện thoại ra bấm số.
Tiếng tút của cuộc gọi vừa vang lên chưa được mấy nhịp, tay cầm điện thoại của cô chợt khựng lại.
Thiếu Vi sững người, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông đang đứng dựa trên lan can phía xa.
Không phải cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị anh phát hiện vì đây là chuyện sớm muộn mà thôi. Nhưng cô không ngờ, nó lại đến nhanh đến vậy, lớp mặt nạ mới còn chưa kịp đắp cho lành.
Không biết nên chào hỏi thế nào, cô mấp máy môi, nhưng không thể bật ra nổi một chữ.
Cảm nhận có người tiến lại gần, Trần Ninh Tiêu hơi nghiêng mặt, đường nét gương mặt in bóng dưới nền trời đêm xanh thẫm.
Hôm nay anh ăn mặc đơn giản, khoé môi ngậm một điếu thuốc, dáng vẻ có phần lười nhác. Thứ duy nhất không thay đổi là sợi dây bạc mảnh quấn quanh cổ tay, xen lẫn sợi chỉ đỏ mỏng như tơ nhện.
Nhận ra người vừa tới là Thiếu Vi, anh bình thản lên tiếng: “Chào buổi tối.”
Anh đã chủ động bắt chuyện, trái tim treo lơ lửng của Thiếu Vi mới dần hạ xuống. Hàng mi cô cong nhẹ vì nụ cười: “Trần Ninh Tiêu.”
Trần Ninh Tiêu lại quay mặt đi, tiếp tục hút thuốc, tay đặt lên lan can, dáng vẻ bình thản.
Kỳ lạ là, dù sự xuất hiện của anh khiến cô lo lắng, nhưng cảm giác khó chịu vì rượu vừa nãy lại dần tiêu tan. Cô cố giữ vẻ thoải mái:
“Anh biết rồi đúng không? Tôi chuyển qua làm marketing rồi... là vì bên Trần Thụy Động...”
Nói đến đây, cô chợt ngập ngừng, không tìm được từ ngữ nào đẹp đẽ hơn, chỉ thấy lời mình như đang bao biện.
Trần Ninh Tiêu vẫn im lặng lắng nghe, không hỏi, cũng không ngắt lời. Đợi cô nói hết, anh mới quay người lại, tiện tay dụi tàn thuốc vào bức tường xi măng.
“Sao phải giải thích với tôi?” Giọng anh rất nhạt, nhưng khi dừng chân, cái bóng của anh phủ xuống gương mặt thiếu nữ, khiến hơi thở cô như nghẹn lại.
“Vì...” Cô gần như thốt lên và muốn nói rằng bởi vì cô đã từng hứa với anh.
Nhưng Trần Ninh Tiêu chỉ nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt có phần khách sáo: “Chúng ta có thân đâu.”
...
Giới trẻ lúc nào cũng bày đủ trò. Trở lại khu ghế sofa, cả đám đã uống đến nghiêng ngả nhưng vẫn chơi trò "quốc vương" cực kỳ hăng hái. Vừa thấy Trần Ninh Tiêu quay lại, ai nấy kéo anh nhập cuộc. Anh chỉ đặt tay lên đầu gối, rót cho mình một ly nước lọc:
“Tôi không chơi trò này.”
Tiếng cười đùa ầm ĩ vang lên trong phòng, nhưng dù náo nhiệt đến mấy cũng không ai dám thực sự ép anh tham gia. Kiều Quân Tinh nhận ra tâm trạng anh không tốt, bèn lại gần ngồi xuống bên cạnh:
“Ai chọc cậu mất hứng thế?”
Trần Ninh Tiêu khựng lại một chút, có lẽ chính anh cũng cảm thấy mình đang khó chịu một cách vô cớ, giọng nhàn nhạt đáp:
“Mệt thôi.”
Đám bạn hôm nay còn có Tưởng Phàm, lúc này cũng đi tới, cụng ly với ly nước trong tay anh rồi nói: “Chuyện lần trước cậu nhờ tôi đã lo liệu xong rồi, bảo người đến trực tiếp là được.”
Kiều Quân Tinh tò mò: “Chuyện gì thế?”
Trần Ninh Tiêu nghĩ một chút mới nhớ ra, nói: “Không cần nữa.”
Tưởng Phàm ngẩn ra: “Hả?”
Kiều Quân Tinh vẫn chưa hiểu: “Chuyện gì mà hả với không cần vậy?”
Tưởng Phàm liếc Trần Ninh Tiêu một cái, tay vò tóc húi cua vài cái rồi vừa cười vừa nói mơ hồ:
“Chuyện là hôm trước anh Tiêu đây nhờ tôi tìm giúp một công việc part time gần khu đại học thôi.”
Nhà Tưởng Phàm có chuỗi siêu thị và cửa hàng tiện lợi top đầu ở thành phố Di Khánh. Lúc trước, Trần Ninh Tiêu nhờ anh ấy tìm một chân làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, yêu cầu thì rất nhiều. Nào là phải gần khu đại học, trường cấp ba số 12, hoặc khu dân cư Hối Việt Phủ. Ca tối, cụ thể là từ 9 đến 11 giờ đêm. Còn thứ Bảy, Chủ nhật có đi làm hay không thì phải hỏi lại người đến phỏng vấn. Và đặc biệt là lượng khách ra vào không được quá đông đủ kiểu...
Nói là đang tìm việc cho người đi làm, nhưng thực ra giống đang mời thần Phật về giữ cửa.
Tưởng Phàm biết, giúp xong vụ này coi như Trần Ninh Tiêu sẽ nợ anh ấy một ân tình. Nhưng anh ấy vui vẻ nhận lời, vì có khối người muốn bán ân tình cho Trần Ninh Tiêu mà chẳng có cửa.
Ai ngờ bây giờ cậu thiếu gia lại bảo... không cần nữa.
Kiều Quân Tinh rốt cuộc cũng hiểu đầu đuôi, liền cùng Tưởng Phàm diễn đôi hài kịch: “Không lẽ cậu chủ nhà tôi tự mình đi làm kiếm tiền tiêu vặt?”
Tưởng Phàm phối hợp: “Không đời nào.”
Kiều Quân Tinh lại trêu: “Thế chắc là vì người khác rồi. Nhưng mà thiếu gia chúng ta từ bao giờ biết lo chuyện bao đồng thế?”
“Chưa từng thấy bao giờ.”
Kiều Vân Tinh híp mắt cười: “Nam hay nữ?”
Tưởng Phàm chẳng do dự: “Dĩ nhiên là nữ rồi.”
Kiều Vân Tinh ngập ngừng: “Bạn gái?”
Tưởng Phàm dứt khoát: “Cậu bị ấm đầu à?”
Ngẫm lại cũng đúng, nếu là bạn gái Trần Ninh Tiêu, làm gì có chuyện phải đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, lại càng không phải nhờ người khác giới thiệu việc làm. Nhưng dù vắt óc nghĩ mãi, Kiều Quân Tinh vẫn không đoán ra nổi. Rốt cuộc Trần Ninh Tiêu giúp ai?