Chương 15: Chuyển việc

Mỗi tối thứ Hai, quán bar tổ chức họp định kỳ, quản lý sẽ tổng kết kết quả làm việc, lượng khách và số liệu tiêu dùng rượu của nhân viên.

Thiếu Vi chỉ có thể đến sau tiết tự học buổi tối, lúc đó cuộc họp đã diễn ra một nửa. Nhưng điều đó cũng chẳng sao, bởi điều quan trọng nhất trong các buổi họp kiểu này luôn là báo cáo thành tích của bộ phận marketing.

Hôm nay có ba người báo cáo, hai nữ một nam. Anh chàng kia ăn mặc gọn gàng thời thượng, hai cô gái thì xinh đẹp bắt mắt. Điểm chung là cả ba đều vô cùng thân thiện, như thể mỗi vị khách bước qua cửa đều là tri kỷ bao năm của họ.

“Thiếu Vi, em ở lại chút.” Họp xong, quản lý gọi cô lại, giọng đầy ẩn ý: “Giám đốc Tôn muốn gặp em.”

Giám đốc Tôn tên đầy đủ là Tôn Triết Nguyên, là cổ đông lớn nhất của quán, góp vốn cao nhất. Ngày thường anh ta hiếm khi xuất hiện, cũng không quản chuyện nhân sự. Thiếu Vi lo lắng đứng chờ, không biết liệu có phải bị gọi lên để đuổi việc hay không.

Chốc lát sau, một người đàn ông trung niên bước vào. Anh ta mặc áo polo trắng, giày thể thao, tóc chải gọn gàng không chê vào đâu được, nhìn bề ngoài còn lịch thiệp hơn cả Trần Thụy Đông.

Thiếu Vi rụt rè chào: “Chào giám đốc Tôn.”

Tôn Triết Nguyên vừa nhìn thấy cô đã trêu: “Tóc em cắt kiểu gì thế kia?”

Thiếu Vi hơi buông lỏng phòng bị, ngượng ngùng đưa tay xoa tóc: “Vậy là đã đỡ hơn trước rồi ạ.”

Tôn Triết Nguyên gật đầu, hiển nhiên anh ta không thật sự quan tâm đến kiểu tóc, mà chuyển sang chuyện chính: “Tôi xem báo cáo tiêu thụ rượu tuần rồi rồi. Em thấy mình làm việc thế nào?”

Thiếu Vi ban đầu lắc đầu nói không rõ, sau đó cố lấy bình tĩnh: “Tôi không được tính KPI phần đó.”

Tôn Triết Nguyên sao lại không nhìn thấu lời ngụy biện ấy? Anh ta cười nhẹ, vỗ vai cô, nói: “Đừng căng thẳng. Tôi có nói em làm chưa tốt đâu? Ngược lại, em còn làm rất tốt. Sắp đuổi kịp Alex rồi đấy.”

Alex chính là chàng trai marketing ban nãy.

Thiếu Vi hơi ngớ người, có vẻ không ngờ đến.

Tôn Triết Nguyên hỏi tiếp: “Em có nghĩ đến việc chuyển vị trí không? Làm marketing chẳng hạn?" Ánh mắt anh ta đầy tán thưởng: “Em tuy còn trẻ, nhưng rất có năng khiếu. Sao không thử xem?”

Bị ông chủ khen thẳng thừng, Thiếu Vi vừa bối rối vừa ngượng ngùng, khẽ cười, không cần suy nghĩ mà từ chối luôn:

“Tôi không làm được đâu, tôi không giỏi ăn nói.”

Cô đã hứa với Trần Ninh Tiêu rồi.

Dù với Trần Ninh Tiêu mà nói, lời hứa kia có lẽ chẳng mang chút ý nghĩa gì.

“Vậy em đã từng nghĩ vì sao em lại là người bán được nhiều rượu nhất không?” Tôn Triết Nguyên hỏi: “Hơn nữa, còn là ở cái góc vắng khách nhất trong quán.”

Thiếu Vi lặng lẽ nhìn anh ta, không đáp.

Bởi vì tất cả đều là nhờ Khúc Thiên Ca ban cho, cô đáp trong lòng như thế. Tất cả những gì cô có bây giờ đều là nhờ vào sự thương xót bất chợt của Khúc Thiên Ca. Chỉ vì một lần cô ấy muốn kết bạn với cô, mà cả thế giới bỗng mở ra.

Thấy cô không trả lời, Tôn Triết Nguyên tưởng rằng lời mình nói đã đánh trúng tâm lý, liền kết luận:

“Dù là vì lý do gì, em đã giữ chân được khách. Khiến họ tình nguyện tiêu tiền cho em chứ không phải người khác thì đó chính là bản lĩnh của em.”

Lời anh ta đầy khích lệ, nghe chẳng khác gì một người dẫn đường triết lý sống: “Đừng tự giới hạn bản thân.”

Sang thứ Hai, quán đìu hiu thấy rõ.

Thiếu Vi thong thả phục vụ hai bàn khách, nhân tiện quan sát Từ Từ, người luôn là quán quân marketing của quán, đang chào đón và tiếp khách ngay trước sàn nhảy.

Nếu công việc đứng đầu có thể giao cho Từ Từ thì chắc chắn không phải để giao cho cô. Lý do rất đơn giản. Từ Từ xinh đẹp, duyên dáng, lớp trang điểm đậm như in hằn lên gương mặt, có thể cười cả đêm cũng không thấy mỏi, nói những lời ngọt ngào như rót mật suốt cả buổi mà không câu nào bị lặp lại. Hai người họ hoàn toàn khác nhau, căn bản không thể làm cùng một công việc.

Thế nhưng ngoài dự đoán của Thiếu Vi, sau khi khách đã vãn bớt, Từ Từ lại chủ động tới bắt chuyện.

“Giám độc Tôn có tìm em nói chuyện không?” Cô ấy vừa vén tóc vừa đưa tay chỉnh cổ áo, mùi nước hoa theo động tác mà tỏa ra nhè nhẹ.

Thiếu Vi khẽ gật đầu.

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với Từ Từ. Vô thức đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy, nhưng Từ Từ chỉ mỉm cười như đã quá quen với ánh nhìn từ người khác, bất kể đó là sự lễ phép hay ẩn ý.

“Em cứ nhận lời đi, chị thấy em làm được đấy.” Từ Từ đưa mắt đánh giá cô từ đầu đến chân, cười rạng rỡ.

Thiếu Vi vẫn giữ lý do cũ để từ chối: “Em không nhanh nhẹn lắm, từng cãi nhau với khách nữa.”

“Ôi dào.” Từ Từ thở dài một tiếng: “Làm gì cũng phải học từ từ. Nhìn nhiều, nghe nhiều rồi sẽ quen thôi. À mà.” Cô ấy như vô tình hỏi: “Em học khoa Văn đúng không? Chị học Thiết kế thời trang đó nha.”

“Thiết kế thời trang là gì vậy?”

“Chuyên ngành Thiết kế, Thiết kế trang phục ấy mà, em không biết thật hả?” Từ Từ ngạc nhiên, như thể sinh viên đại học đàng hoàng ai cũng phải biết.

Thiếu Vi vội gật đầu, Từ Từ khẽ nhún vai ra vẻ tiếc nuối: “Vốn dĩ chúng ta có thể tối tối về ký túc xá cùng nhau, coi như có bạn đồng hành, nhưng giờ kiếm được tiền rồi, chị cũng không chịu nối cảnh sống tập thể nữa, thuê căn hộ riêng cho thoải mái.”

Chưa đợi Thiếu Vi hỏi gì thêm, cô ấy đã chủ động nói tiếp: “Giờ mỗi tháng chị kiếm được vài chục ngàn, sống cũng thoải mái hơn.”

Thiếu Vi tròn mắt.

Lương cơ bản một tháng của cô là 1500 tệ, còn lại thì tính theo phần trăm doanh thu. Mà tỷ lệ ăn chia giữa phục vụ và marketing lại khác nhau, cô không được bao nhiêu.

Năm ngoái khi Đại học Di Khánh đến một trường cấp ba làm chương trình hướng nghiệp, cô từng làʍ t̠ìиɦ nguyện viên tiếp đón. Một anh khóa trên có trò chuyện với cô, bảo rằng lương trung bình của sinh viên tốt nghiệp khóa đó là 4500 tệ, mức thu nhập nằm top đầu cả nước, nhất là khi Di Khánh là một thành phố kinh tế phát triển.

Thu nhập hàng tháng vượt mức mười nghìn luôn được xem là chuẩn mực của “tầng lớp cổ cồn trắng”, vậy mà Từ Từ thậm chí không chỉ vượt ngưỡng đó mà còn đang ở mức vài chục nghìn.

Ngày nay khi nhắc đến cổ cồn trắng thì có hai khái niệm: Người lao động trí thức, chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó, sử dụng trí tuệ, kiến thức làm công cụ làm việc. Kẻ phạm tội bằng hình thức sử dụng các công nghệ cao, áp dụng kiến thức và trí tuệ vào việc phạm tội nhưng không gây bạo lực.



“Khách của chị tới rồi, chị đi trước nhé.” Từ Từ không nói thêm gì nữa, thân thiện vẫy tay chào: “Hôm nào cùng nhau đi ăn ở nhà ăn số 4 nhé.”

Thiếu Vi nhìn bóng lưng uyển chuyển của cô ấy, trong lòng dậy lên một tia dao động mơ hồ, nhưng chỉ thoáng chốc, rồi cũng nhanh chóng tan vào hư vô.

Mỗi người có một cách kiếm sống riêng. Cô tự hiểu năng lực mình đến đâu.

...

Tìm được thời điểm thích hợp, Thiếu Vi chủ động báo cho Tôn Triết Nguyên biết rằng mình không muốn chuyển vị trí. Đối phương không hề gây khó dễ, nhưng vẻ thất vọng trên gương mặt lại rõ ràng đến mức không thể giấu nổi, thậm chí còn xen lẫn chút trách móc.

Thiếu Vi cảm thấy trong lòng nặng trĩu, mơ hồ dâng lên một cảm giác bất an. Liệu có phải cô quá không biết điều?

Từ Từ sau đó cũng tìm đến, không vòng vo mà nói thẳng: “Chính kiểu người như em mới càng cần phải va chạm nhiều hơn. Nghĩ mà xem, chuyện giao tiếp giữa người với người là thứ không bao giờ lỗi thời. Biết nhìn ý tứ, biết cư xử, thì đi đâu chẳng sống được. Dù là trong trường, nếu biết giữ quan hệ tốt với lớp trưởng, đoàn ủy thì điểm rèn luyện cũng hơn người khác một chút, cơ hội cũng theo đó mà đến.”

Thiếu Vi không cách nào phản bác, vì những lời Từ Từ nói, dù khó nghe, lại hoàn toàn là thực tế xã hội. Từ nhỏ cô đã nói năng vụng về, gặp thầy cô không biết phải nịnh nọt ra sao. Hồi tiểu học có một đoàn múa ba lê đến tuyển người, nói là dự án lớn do một nhà tài trợ rót vốn. Huấn luyện viên từng nhìn cô mấy lần, cũng hỏi vài câu, nhưng cô cứ ấp úng mãi không thành lời. Cuối cùng, một bạn gái khác trong lớp hoạt bát, dễ thương, biết cười nói đã được chọn thay. Nghe đâu sau đó đã theo đoàn đi giao lưu nước ngoài vài lần, xem như là bước ngoặt cuộc đời.

Thấy Thiếu Vi im lặng không lên tiếng, Từ Từ giậm giày cao gót rồi tức giận bỏ đi. Nhìn cô nàng như vậy, Thiếu Vi chợt nhớ lại cô giáo chủ nhiệm năm nào, cũng từng thở dài bất lực y như thế. Ngày đó, cô lặng lẽ đứng trước bàn giáo viên rất lâu, cúi đầu không dám ngẩng. Cứ như thể, dù cơ hội kia bị lỡ là của chính cô, thì người mà cô thấy có lỗi lại là người từng đặt hy vọng vào mình.

Vài hôm sau, tin tức nội bộ râm ran lan truyền. Giữa các cổ đông đang xảy ra mâu thuẫn, nghe nói Tôn Triết Nguyên có thái độ không mấy hài lòng với Trần Thụy Đông. Trong lúc mấy nhân viên phục vụ đang bàn tán chuyện này, vừa đúng lúc Thiếu Vi bước vào thay đồng phục, ai nấy lập tức hạ giọng, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được mà liếc nhìn cô.

Thiếu Vi lặng lẽ đứng im trước chiếc tủ kim loại xám, tay đặt trên tay nắm, không nhúc nhích.

Bất cứ ai cũng có thể đoán được ẩn ý đằng sau. Cô chính là “rắc rối” mà Trần Thụy Đông quản lý không tốt.

Thời gian gần đây quả thực không thấy bóng dáng Trần Thụy Đông đâu. Nghĩ kỹ thì chuyện giữa các cổ đông vốn chẳng phải điều cô có thể can dự. Nhưng rõ ràng cô là người do Trần Thụy Đông đích thân đưa vào làm, lại thường xuyên khiến khách không hài lòng, giờ còn từ chối cành ô liu mà Tôn Triết Nguyên đưa ra...

Nghĩ đến đây, mạch suy nghĩ của Thiếu Vi bỗng nhiên ngưng bặt, ánh mắt đang mơ màng cũng đột ngột co rút lại, như vừa tỉnh khỏi một cơn mộng mị.

Mỗi sự việc, mỗi câu nói xung quanh đều như đang ép cô từng bước từng bước đi về phía vị trí marketing. Những gì cô tưởng là duyên may, tài năng, định hướng nghề nghiệp, dường như chỉ là một cách tô vẽ để đẩy cô về phía mà cô không hề có khả năng từ chối.

Trần Thụy Đông vừa từ Mỹ trở về thì chuyện chuyển vị trí của cô đã xong xuôi. Nhân sự và tài vụ cũng đã điều chỉnh, sau này lương thưởng đều tính theo bảng của bộ phận marketing.

Anh ấy còn chưa kịp gọi Thiếu Vi đến nói chuyện thì Tôn Triết Nguyên đã chủ động đến tìm, nói: “Cái cô bé đó tiến bộ thật, tự nó đề nghị chuyển qua marketing đấy.”

“Nhà cô bé đo thế nào thì cậu cũng biết rồi đấy.” Giữa làn khói thuốc lượn lờ, Tôn Triết Nguyên nheo mắt, lời nói mang theo ý xuôi theo: “Thôi thì, đã tuyển vào rồi, giúp được chút nào thì giúp. Tôi nể mặt cậu nên đã dặn người bên dưới để ý quan tâm nó hơn chút.”

Trần Thụy Đông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi ngờ: “Sao tự nhiên cô bé lại đòi chuyển bộ phận?”

“Chắc là thấy Từ Từ kiếm được tiền quá chứ gì nữa.” Tôn Triết Nguyên buông một câu nhẹ hẫng: “Dạo gần đây hai đứa thân nhau lắm. Cậu cũng biết Từ Từ tiêu xài, lại thích khoe mẽ, một đứa con gái mới lớn nhìn vào chẳng lẽ không động lòng?”

Trần Thụy Đông nhớ lại ánh mắt đầy quyết tâm của Thiếu Vi khi chủ động xin việc, trong lòng có hơi lặng lại. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng hợp lý.

Mỗi người có lựa chọn riêng. Trong cái giới này, con gái đem thanh xuân ra bán với giá cao cũng không có gì lạ. Vì muốn giữ thể diện cho cô, Trần Thụy Đông không hỏi lại nguyên do, coi như chuyện đã an bài.

Khúc Thiên Ca vì bận làm bài tập nhóm nên lâu không ghé quán, gần đây nghe tin Thiếu Vi chuyển bộ phận thì kinh ngạc không thôi: “Cô nàng đó tiến xa dữ vậy luôn á?”

Người quen lăn lộn ở bar, ai chẳng biết rõ cái nghề tiếp thị là thế nào? Vừa phải chiều người, lại phải dỗ quỷ. Làm lâu rồi, ngay cả bản thân là người hay là quỷ cũng chẳng phân biệt nổi.

Trần Thụy Đông phủi tro tàn trên đầu thuốc: “Thiếu tiền.”

Nghèo giống như ho khan, giấu thế nào cũng không được. Cái nghèo của Thiếu Vi hiện rõ từ chiếc áo khoác sờn đến bạc màu, thỏi son hai tệ một cây, đến đôi giày vải đen đã mòn đế, trắng loang ra từng mảng.

Khúc Thiên Ca hất tóc, dáng vẻ như chẳng liên quan đến mình: “Chắc là thấy mấy lần bọn mình kêu cô ấy đến rót rượu, rồi ngẫm lại làm phục vụ phần trăm quá thấp, nên mới thấy lỗ.”

Cô ấy vẫn gọi Thiếu Vi đến đón tiếp như cũ, hoàn toàn không đề cập nửa lời đến chuyện cô đã đổi vị trí, như thể không biết giữa hai việc đó có gì khác biệt.

Chuyện chuyển vị trí cứ thế bị mọi người lờ đi, ai cũng ngầm hiểu nhưng chẳng ai nói ra, mặc nhiên xem là chuyện hiển nhiên.

Mãi rất lâu sau, Thiếu Vi mới biết Từ Từ vốn không học chuyên ngành Thiết kế thời trang. Cô ấy thậm chí còn chưa có bằng tốt nghiệp cấp ba. Năm đó bị vài đàn chị và đám đàn ông lớn tuổi dắt vào vũ trường, cô ấy lúc đó cũng chỉ bằng tuổi Thiếu Vi bây giờ.