Chương 14: Cô mèo nhỏ

Nói là cải cách giảm tải, nhưng tiết học sáng vẫn không thể chậm trễ một phút nào. Có lúc Thiếu Vi nghi ngờ, mấy “chuyên gia” chỉ là không cam tâm. Họ muốn thế hệ sau cũng nếm trải hết những khổ cực thời thanh xuân của mình, coi khổ cực là truyền thống cần gìn giữ. Buổi sáng Thiếu Vi còn phải làm việc nhà, nên ngày nào cũng dậy từ lúc trời còn chưa kịp hửng sáng.

Nhà xây kiểu tự phát thì làm gì có cách âm. Âm thanh buổi sớm chẳng khác gì đang chơi trò bắt chuột. Mọi tiếng động lặt vặt đều vọng khắp nào là tiếng đánh răng, ho khan, xả nước, xì mũi... Thiếu Vi chỉ nghe cũng phân biệt được ai là ai, hôm nay ai dậy sớm hơn bình thường.

Lo xong việc trong bếp, cô vội vàng chạy xuống tầng như thường lệ. Ông cụ chủ nhà thì vẫn chẳng bao giờ tắt TV, Thiếu Vi trộm liếc ra ngoài từ cửa sổ thì thấy màn hình chỉ toàn nhiễu sóng như tuyết rơi. Ông ấy suốt ngày như vậy mà vẫn tính toán từng đồng tiền điện cô và Đào Câ, tằn tiện đến mức có thể tính bằng hào bắt đóng cho bằng được.

Trời còn chưa sáng rõ nhưng có vẻ sắp mưa? Trời lất phất những hạt nước nhỏ. Thiếu Vi theo bản năng ngẩng đầu đưa tay che tóc.

Ngay sau đó, một tràng “mưa” lớn hơn dội xuống.

Một trận mưa dội cục bộ như trút xuống.

Thiếu Vi: “...”

“Ôi trời ơi.”

Một giọng nữ vang lên từ phía trên.

Cái lan can ngoài cửa sổ phòng trọ bằng nhôm có mái hiên nhỏ, phía dưới là sân phơi chật chội. Trước giờ chỗ đó trống, giờ lại có thêm một chậu cây xanh. Một người phụ nữ chống tay lên lan can, nhìn xuống cười nói: “Tạt ướt em luôn rồi, thành gà rơi vào nồi canh mất.”

Trên tay cô nàng còn cầm hung khí gây án, một chiếc bình tưới cây bằng sắt màu bạc.

“Lên đây đi, cô mèo nhỏ, chị sấy tóc cho.”

Áo sơ mi đồng phục của Thiếu Vi cũng bị mưa thấm ướt một phần, nhưng thời gian gấp gáp, cô còn đang do dự thì đối phương đã lên tiếng giục: “Ướt thế này mà đến trường thế nào được? Bị bạn bè cười cho đấy. Lên đi, lát chị chở em đi.”

Thiếu Vi đành quay lại tầng hai. Hành lang vẫn đầy những thùng giấy và đồ đạc cũ kỹ, nhưng cánh cửa sơn màu đỏ sẫm như gan heo kia đã mở. Người phụ nữ tóc dài một tay giữ then cửa, tay còn lại kẹp điếu thuốc ở đầu ngón tay, tựa người vào khung cửa: “Nhanh thôi, xin lỗi nha.”

Thiếu Vi vốn hay e dè trước người lạ, huống hồ khói thuốc khiến cô không nhịn được nhăn mũi. Người kia thấy vậy liền bật cười, nhanh chóng dụi điếu thuốc vào bức tường chưa trét vữa.

Cô gái kia không hề giới thiệu tên, chỉ ngồi xổm xuống lục tìm trong túi vải đã cũ ra được máy sấy tóc. Một chiếc qυầи ɭóŧ ren màu hồng cũng bị kéo ra theo, nhưng cô nàng nhanh tay túm lại, nhét đại vào túi quần ngủ kẻ sọc trên người.

Động tác y hệt như đang chuẩn bị ra trận.

Thiếu Vi nghe lời cởϊ áσ sơ mi ướt ra, vừa cởi xong đã bị trêu chọc.

“Em đúng là con mèo con ngây thơ, không sợ chị là người xấu hay biếи ŧɦái sao?”

Thiếu Vi đáp khẽ: “Em có tên mà, là Thiếu Vi. Thiếu trong thiếu niên chưa biết sự đời, Vi trong Thái Vi.”

“Thái Vi là gì? Chị ít học lắm, Vi trong bộ Thảo hả?”

Thiếu Vi thoáng ngạc nhiên nhìn cô ấy, không hiểu sao cô ấy lại có thể nói ra sự dốt chữ của mình một cách thản nhiên đến thế.

“Trong Kinh Thi ạ.”

Bài thơ Thái vi 1 (Khổng Tử): "Thái vi, thái vi, Vi diệc tác chỉ ". Có nghĩa là Hái rau vi, hái rau vi. Rau đà mọc rậm ngừng thì lan xa.

“Ế, nói thật đấy, em không sợ chị là người xấu à? Nhỡ đâu trong nhà chị có đàn ông đang nấp thì sao?” Cô ấy hỏi lại lần nữa: "Có người chuyên dụ mấy bé như em vào nhà để đưa cho đàn ông chơi đấy.”

Thiếu Vi bị câu này làm giật mình.

“Thấy chưa, nhẹ dạ quá.” Cô ấy lắc đầu: “Không nên dễ tin người như vậy.”

Kiểu thân thiết bất thình lình của cô ấy, dữ dội như cơn giông, còn thô ráp hơn cả luồng gió nóng từ chiếc máy sấy đang hú rít trong tay.

Cô ấy sấy khô tóc và cả áo sơ mi. Nhưng thứ gì qua tay cũng bị thổi nóng ran. Chuyến xe buýt đến trường cũng bị lỡ mất. Thiếu Vi nhìn điện thoại, lẩm bẩm: “Sắp trễ rồi”

“Chị đưa em đi.” Cô ấy vừa nói vừa cuốn dây máy sấy bừa bãi.

Nghe khẩu khí chắc nịch vậy, Thiếu Vi tưởng cô ấy có xe. Nhưng đến lúc xuống tầng thì mới thấy cô ấy cầm chìa khóa xe điện.

“...”

“Xe điện siêu tốc, hịn là chạy liền!”

“...”

“Đội mũ vào!”

Thiếu Vi đỡ lấy chiếc mũ bảo hiểm màu hồng nhạt cô ấy ném sang, leo lên ngồi phía sau, ôm lấy eo cô nàng.

Thì ra có người có thể lái xe điện nhanh như gió làm bạn cảm nhận được gió rít bên tai. Luồn lách, vượt ẩu, ôm cua gấp. Đèn xanh cho người đi bộ thì nó là xe đạp, đèn xanh cho ô tô thì nó lại thành xe máy. Tim Thiếu Vi dọc đường đập thình thịch không ngừng, cộng thêm bị mắng và bóp còi inh ỏi. Đến cổng trường, cô gỡ mũ xuống, mặt đỏ bừng như cà chua chín:

“Sợ chết đi được.”

Cô nàng tưởng mình lái quá giỏi, khiến người ta adrenaline tăng vọt.

Thiếu Vi trả lại mũ bảo hiểm, lí nhí một câu: “Chị không có ý thức giao thông gì cả.”

“Thì sao?” Cô ấy lắc cái đầu tròn vo vì bị đội mũ bảo hiểm, hất cằm: “Đi mau đi, kia chẳng phải thầy trực ban của tụi em sao? Mau lên, chị vất vả lắm mới giúp em kịp giờ đấy!”

...

Phải vài hôm sau Thiếu Vi mới biết người hàng xóm mới tên là Thượng Thanh. Cô cũng chẳng đoán được cô ấy bao nhiêu tuổi.

Đi ngang ngã tư, nghe mấy bà cô đang lựa rau ở sạp hàng gánh nói chuyện, vừa lựa vừa bàn: “... Kinh doanh phát đạt quá chừng!”

Vừa thấy Thiếu Vi, mấy bà cô đó liền nở nụ cười niềm nở, bắt chuyện: “Về lấy thuốc cho bà ngoại hả cháu?”

Thi thoảng Thiếu Vi sẽ về sớm để giúp Đào Cân tới trạm xá trong khu lấy thuốc. Nhưng trước đây, mấy dì hàng xóm ấy chưa từng mặn mà gì với cô, chắc trong mắt họ, cô và bà chỉ là hai kẻ già yếu nghèo khổ trôi dạt đến xóm trọ này. Không ngờ hôm nay lại chủ động thân thiện đếnbất ngờ.

Thiếu Vi chưa đi được bao xa, sau lưng đã vang lên những tiếng thì thào rì rầm, như tiếng chuột chạy loạt xoạt trong góc tối. Mơ hồ còn nghe loáng thoáng mấy từ như “gái đứng đường" gì đó.

Trong khu này, người làm nghề "buôn hương bán phấn" cũng không hiếm. Giống như việc dân lao động tay chân đi làm thuê, chỉ là mỗi người một cách mưu sinh.

Mà đã là hàng xóm thì sớm muộn cũng phải chạm mặt, lúc sáng sớm hoặc đêm muộn đều không tránh khỏi. Người phát hiện ra điều bất thường trước chính là Thượng Thanh. Cô ấy đứng cạnh bếp, vừa lầm bầm vừa nhìn Thiếu Vi:

“Kỳ quặc thật, sao ngày nào cũng thấy em vậy?”

Hôm nay là Chủ nhật, Thiếu Vi không phải đi học. Cô thong thả múc cháo giúp Đào Cân. Thượng Thanh thì đầu tóc rối bù, lớp trang điểm hôm qua còn sót lại, miệng phát ra tiếng “ừng ực” khi uống sữa. Uống xong, cô ấy đặt mạnh cái cốc xuống bàn một tiếng rầm, như vừa ngộ ra điều gì:

“Buổi sáng gặp thì không nói, sao buổi tối cũng gặp em vậy? Học sinh cấp ba giờ phải học đến tận mười một rưỡi đêm luôn à?”

“Không đâu.”

Thượng Thanh bĩu môi: “Ai biết được. Chị có học cấp ba đâu.”

Thiếu Vi chưa từng kể với ai việc mình làm ở quán bar, ngay cả với Đào Cân cô cũng lấy cớ rằng mình chỉ phục vụ ở một quán ăn đêm. Không phải vì thấy công việc ở bar Trần Thụy Đông là bất chính hay đáng xấu hổ, nhưng sống trong một môi trường thế này, con gái nhà nghèo lại còn nhỏ tuổi mà đi làm ban đêm ở vũ trường thì kiểu gì cũng bị dị nghị.

“Không học cấp ba, vậy chị làm gì?” Thiếu Vi thắc mắc: “Vào trung cấp sao?”

“Cũng không nốt.” Thượng Thanh cười: “Trung cấp chị cũng nghỉ giữa chừng, chán lắm. Chị đi Hàng Châu làm ở xưởng trà, mùa xuân hái Long Tỉnh, xong rồi dạo Hoàng Long Động nghe hát tuồng.” Nói xong còn ngân nga hai câu giai điệu.

“Hay thật.”

“Ừ hay thì có hay, nhưng em đừng nghe.”

“Tại sao chứ?”

“Trong mấy tuồng đó, toàn là tiểu thư nhà giàu sống chết đòi gả cho thư sinh nghèo. Nghe nhiều đâm ra ngốc luôn.”

“Không phải là phản kháng phụ mệnh, theo đuổi tình yêu tự do sao? Là ca ngợi tinh thần chống lại lễ giáo phong kiến mà.” Thiếu Vi nghiêm túc nói. Trong mấy bài đọc hiểu, đáp án chuẩn đều viết vậy.

Thượng Thanh bật cười đến sặc cả sữa: “Có lý, có lý. Nhưng sao mấy việc chính nghĩa ấy đều là phụ nữ lấy thân mình ra hy sinh? Chị thấy toàn tiểu thư nhà giàu chịu gả cho thư sinh nghèo, chứ chưa thấy công tử nhà quan nào chết sống đòi lấy con gái nhà nông cả. Đàn ông không cần chống phong kiến chắc?”

Thiếu Vi bị câu hỏi ấy làm sững người.

Thượng Thanh kể mình từng làm đủ thứ nghề: người mẫu thời vụ trong shop Four Seasons, công nhân lắp ráp điện tử ở Foxconn, rồi đi Trường Sa gội đầu thuê. Cô ấy nói mình hát hay, biết nói tiếng Quảng Đông, có thời gian từng làm việc ở KTV Nghĩa Ô, hát cho mấy ông chủ người Hồng Kông và Quảng Đông. Nhưng kể tới đó thì dừng lại không nói gì thêm. Thiếu Vi rất muốn nghe thêm chuyện cô ấy làm ở hộp đêm, nhưng Thượng Thanh lại ngáp một cái rồi đi ngủ mất.