Chương 13: Duyên mỏng

Anh có lý do để cảnh cáo cô.

Dù gì đi nữa thì Tư Đồ Vi lớn lên trong nhung lụa, nhìn là biết kiểu công chúa nhỏ được che chở kỹ lưỡng. Còn cô thì sao? Một đứa giả mạo sinh viên, lang bạt ở quán bar, sớm đã dính dáng đến những góc khuất xấu xí của xã hội. Anh đến đây là để cảnh cáo cô, bảo cô tránh xa Tư Đồ Vi sao?

Nhưng Trần Ninh Tiêu thậm chí chẳng buồn liếc cô lấy một cái, chỉ lặng lẽ bước thẳng về phía quầy bar.

Có người bước ra tiếp đón: “Chúng tôi sắp đóng cửa rồi ạ.”

“Ngồi một lát rồi đi.” Anh nói, mắt cụp xuống mở một hộp thuốc lá mới, xé lớp giấy niêm phong viền vàng quanh đầu hộp, động tác lẫn sắc mặt đều như thể mất hồn.

Phục vụ đành hỏi tiếp: “Anh dùng gì ạ?”

“Yamazaki. Hàng chuẩn.”

Cậu nhân viên thoáng khựng lại, biểu cảm trên mặt cực kỳ đặc sắc. Trần Ninh Tiêu ngẩng lên liếc một cái, cười nhạt: “Không có hàng chuẩn à?”

Gặp phải cao thủ rồi.

Cậu phục vụ biết tình hình không ổn, nhanh chóng chạy đi gọi quản lý. Một lát sau, quản lý xuất hiện, vừa xoa tay vừa dò xét sắc mặt Trần Ninh Tiêu, vừa cố gắng tìm lời giải thích: “Lô rượu Suntory nhập về đợt này đang tạm hết hàng...”

Thị trường rượu ngoại trong nước mới vừa khởi sắc, quán bar thì mọc lên như nấm sau mưa, nhưng đa số rượu đều mập mờ nguồn gốc, thật giả lẫn lộn. Trừ mấy loại rượu vang phổ thông, còn lại đều gọi chung là “rượu tây”, kiểu gì cũng pha với trà xanh hay soda cho dễ uống. Khách hàng thì gần như chẳng phân biệt được đâu là hàng xịn.

Trần Ninh Tiêu lại vừa hay là loại khách hiếm hoi có thể phân biệt được.

Nghe cậu ấy giải thích xong, Trần Ninh Tiêu đưa thuốc lên miệng, giọng thản nhiên: “Nên?”

Khoan đã, ánh mắt kiêu ngạo lạnh nhạt kia sao mà nhìn quen quá?

Quản lý giật mình, hóa ra là anh ta! Lần trước có chuyện một khách nam quấy rối nhân viên nữ, chính là người này đứng ra giải quyết. Dứt khoát, gọn gàng, vào đồn cảnh sát rồi lại ung dung bước ra, còn có xe Rolls Royce đến đón tận cửa. Người thế này ai mà dám dây vào.

Một lát sau, một chai rượu Yamazaki thật còn nguyên seal, thùng đá và ly được bưng lên đặt ngay ngắn trên bàn, còn thêm cả đĩa trái cây miễn phí một cách đầy thành ý.

Thiếu Vi vừa dọn xong quầy, tháo găng tay nilon.

Chỗ cô đứng là mép sân khấu, ánh đèn trần ở đó đã tắt vì không còn ai. Trong bóng tối yên tĩnh ấy, cô đứng đó, lặng lẽ nhìn Trần Ninh Tiêu từ xa, giữ một khoảng cách an toàn như không hề tồn tại.

Tối hôm đó, cô tiếp một bàn khách say xỉn, nói chuyện cực kỳ trơ tráo không cho cô cơ hội khước từ. Cô đoán mình đã đắc tội ai trong số đó. Khi sự việc bùng lên, có người túm lấy tay cô, không nói không rằng kéo cô ra phía sau. Lúc đó tình hình hỗn loạn, người đó đeo khẩu trang đen, sống mũi cao thẳng, yết hầu rõ ràng, đôi mắt lạnh lùng nổi bật.

Thiếu Vi bị kéo về phía sau suýt ngã nên chỉ kịp nhìn thấy cánh tay kia. Da trắng lạnh, lòng bàn tay khô ráo, ấm áp. Trên cổ tay người đó chỉ đeo một sợi dây đỏ đơn giản.

Tới hôm dự tiệc sinh nhật của Khúc Thiên Ca, cô mới xác nhận người đó là Trần Ninh Tiêu nhờ sợi chỉ đỏ đó.

Không phải chấp niệm gì, khoảng cách giữa họ như mây và bùn, cô chỉ đơn giản muốn nói một lời cảm ơn đàng hoàng.

Nhưng hôm đó, tuy anh đã giúp cô, lại chẳng buồn ngoảnh lại lấy một cái. Cô không biết nên mở lời thế nào.

Cô hiểu rõ cũng chỉ là người ta tiện tay giúp một cọng cỏ bên đường, chẳng ai nhớ nổi mình từng giúp cọng nào.

So với Trần Ninh Tiêu, Kiều Quân Tinh mới là kiểu thích bay nhảy, một tuần ít nhất bốn, năm buổi phải ra bar để “duy trì sự nghiệp rượu chè”. Nhưng quanh trường thì hơi đìu hiu, nên mấy đứa như anh ta thích lên trung tâm thành phố chơi hơn.

Gần 12 giờ đêm, Kiều Quân Tinh gửi một ảnh chụp màn hình đoạn chat đến.

Kiều Quân Tinh: “Mẹ nó, marketing của X Earth định làm gì đây?”

X Earth là quán bar top đầu Di Khánh, danh tiếng ngang hộp đêm sang chảnh. Còn "marketing" là cách gọi nhóm nhân viên chuyên đi tiếp cận khách hàng, dụ dỗ mua rượu, đặt phòng và lấy hoa hồng. Những người này ăn nói ngọt xớt, biết nhìn mặt mà chiều, đôi mắt tinh tường hơn cả nhân viên boutique, giỏi tìm ra ai vừa ngốc vừa nhiều tiền.

Trần Ninh Tiêu mở ảnh ra, chỉ lướt qua.

Nội dung quá rõ, người kia đang rủ Kiều Quân Tinh đi qua đêm sau buổi hôm đó.

Trần Ninh Tiêu: “Không biết đọc à?”

Kiều Quân Tinh: “Biết chứ, nhưng rồi sao nữa nhỉ? Cô ta định làm gì đây?”

Trần Ninh Tiêu: “Tự hỏi cô ta. Đừng hỏi tôi.”

Kiều Quân Tinh: “Cô ta có phải thích tôi không?”

Trần Ninh Tiêu: “...”

Nửa tiếng sau, Kiều Quân Tinh lại nhắn: “Cô ta hỏi tôi sinh nhật là ngày nào, bảo sẽ tặng bao..”

Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch môi, một tay gõ chữ: “Tin không? Cô ta có thể ăn sinh nhật mỗi ngày đấy.”

Tin hay không thì cũng muộn rồi. Kiều Quân Tinh giờ như Đường Tăng sa vào động nhện, chẳng còn đường thoát, đành gọi điện cho Trần Ninh Tiêu.

Giọng em gái kia ngọt như rót mật, vừa mở miệng đã gọi “anh ơi”, hỏi rằng anh ta có muốn qua uống cùng không. Trần Ninh Tiêu rũ tàn thuốc bằng ngón tay thon dài, đưa điện thoại lên tai, chậm rãi nói:

“Đừng dây vào cô ta.”

“Hả?”

“Cô ta mắc bệnh.”

Một chữ cũng đủ nghe ra hàm ý, là “mang” bệnh, không phải “có” bệnh.

Kiều Vân Tinh vốn nổi tiếng là kẻ dễ bị lừa trong đám phú nhị đại, ra khỏi cửa rồi mà tim vẫn chưa yên, tức đến mức chửi thề: “Đệt, còn bảo là sinh viên trường đại học Di Khánh, ba thì tàn tật, mẹ thì khổ sở...”

“Em trai ba tuổi, em gái đang đi học.” Trần Ninh Tiêu nhàn nhã tiếp lời, giọng đều đều: “Ông bà tám mươi tuổi vẫn đang sao trà ở quê. Cô ta đang làm thêm kiếm tiền phụ giúp gia đình, vài hôm nữa là sẽ bán cho cậu trà Đại Hồng Bào núi Vũ Di đấy.”

(Sao trà là một công đoạn quan trọng trong quá trình chế biến trà, đặc biệt là trà xanh, để loại bỏ hoặc làm giảm hoạt động của enzyme (diệt men) và làm khô lá trà, giúp định hình hương vị và màu sắc của trà sau khi sấy khô)

“Mẹ kiếp...” Kiều Vân Tinh sững sờ như bị thôi miên. Làm sao mà anh biết y chang như thật vậy?

Trần Ninh Tiêu khẽ bật cười, nhưng chẳng bao lâu nụ cười ấy đã tắt ngấm, như thể vừa sực nhớ đến điều gì.

Có một số người, tuy chưa từng nói ra những lời đó, nhưng cái hình tượng họ tạo ra cũng chẳng khác là bao.

Thời đại bây giờ là vậy, gương mặt đẹp có thể đổi lấy bữa ăn. Những cô gái trẻ trung xinh đẹp bắt đầu dựa vào việc đi theo những người đàn ông thành đạt tham dự tiệc tùng, dựa vào nhan sắc để kiếm tiền tiêu hoặc có được sự che chở về địa vị, tài chính. Chẳng ai gọi đó là giao dịch thể xác, mà chỉ đơn giản là “đôi bên tự nguyện, mỗi người có được điều mình muốn”. Gặp may thì thậm chí còn có thể tiến xa hơn.

Trước mặt Tư Đồ Tĩnh, anh từng nói rằng mình chẳng mấy hứng thú với đời tư của Trần Định Chu, nhưng thực ra anh biết rõ, người mà gần đây Trần Định Chu thường đưa theo bên mình chính là kiểu con gái ấy. Có trẻ trung, xinh đẹp, thậm chí còn toát lên vẻ ngây thơ trong sáng.

Mãi cho đến khi dọn dẹp xong mọi thứ, Thiếu Vi vẫn không nhận được lời cảnh cáo nào từ Trần Ninh Tiêu. Cô thay đồng phục, bước ra khỏi phòng thay đồ thì thấy khu vực dọn bàn đã vắng tanh.

Ban đầu Trần Thụy Đông còn lo lắng cô gái nhỏ một mình tan làm tối khuya mà đi phương tiện công cộng sẽ không an toàn, nên từng dặn tài xế của bộ phận hậu cần đưa đón cô.

Nhưng ngay lần đầu ngồi xe, người kia viện cớ thắt dây an toàn để thò tay tiếp cận khiến cô cứ như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than.

Sau lần ấy, cô liền thẳng thắn kể lại cho Trần Thụy Đông. Ban đầu anh ấy nhíu mày, nhưng sau lại bật cười. Không phải vì chuyện gì ghê gớm, chỉ là thấy dáng vẻ cô báo cáo như học sinh mách thầy giáo trông thật buồn cười.

May mắn thay, nhờ vào trị an tốt của khu vực Di Khánh, hai tháng nay con đường đêm tan ca của cô vẫn khá an toàn.

Từ đợt gió biển tràn vào thành phố Di Khánh, đêm xuống là gió giật, áp suất không khí nén xuống mặt đất. Cảm giác như hàng trăm cây roi quất thẳng vào mặt. Cô gái vừa bước ra, mái tóc dài liền bị gió thổi tung hết cả về phía sau.

Thiếu Vi theo bản năng nhắm mắt lại, nghiêng đầu tránh cơn gió.

Khi mở mắt ra lần nữa, một chiếc RS7 đã dừng ngay trước mặt cô.

Cửa kính ghế sau hạ xuống, lộ ra sườn mặt lãnh đạm quen thuộc của Trần Ninh Tiêu.

“Lên xe.”

Cô không đoán được sắc mặt anh, chỉ biết so với hai lần trước còn lạnh hơn, chắc chắn không phải để đưa cô về nhà.

Biết mình không tránh được, Thiếu Vi hít một hơi thật sâu, đi vòng qua đuôi xe, mở cửa bên kia lên ghế sau.

Chiếc xe vẫn đứng im, tài xế phía trước cũng không lên tiếng, như thể đã nhận được lệnh từ trước.

“Cô với Tư Đồ Vi là quan hệ gì?” Giọng anh lạnh lùng, ánh mắt hờ hững như thể chưa từng đưa cô về nhà.

Thiếu Vi không ngạc nhiên, từ tốn đáp: “Chỉ là bạn cùng bàn, không thân.”

Câu trả lời ấy hiển nhiên chưa đủ thuyết phục Trần Ninh Tiêu. Anh chỉ buông hai chữ lạnh tanh: “Vậy à?”

“Cậu ấy không biết tôi làm việc ở bar, tôi cũng chưa từng rủ cậu ấy đến, càng không mời cậu ấy đi chơi.” Thiếu Vi cẩn thận giải thích, hai tay ôm lấy balô, cúi đầu nhìn con búp bê Stitch đã bạc màu vì giặt quá nhiều đang treo ở dây kéo.

“Anh yên tâm, bọn tôi không phải bạn bè. Tôi sẽ không làm hư cậu ấy đâu.”

Dáng vẻ cô lúc này chẳng khác nào đang ngầm thừa nhận rằng ngoài cái mác làm tiếp viên ở quán bar ra, cô còn có nghề phụ "khó nói tên" nào đó.

Ánh mắt Trần Ninh Tiêu khẽ nheo lại, trầm ngâm một lúc, rồi sắc bén hỏi: “Đã đủ tuổi chưa?”

“Đủ tuổi rồi.”

Anh đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên: “Chứng minh thư.”

Thiếu Vi vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh mong manh trước mặt anh: “Anh định làm gì? Nếu lo cho Tư Đồ Vi, anh có thể bảo cậu ấy xin chủ nhiệm đổi chỗ.”

Khóe môi Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch, lười biếng nói: “Không đưa?”

Sự giằng co chỉ kéo dài chưa đến hai giây thì kết thúc bằng việc Thiếu Vi nhượng bộ. Cô cắn môi, lục tìm trong cặp sách, lôi ra tấm thẻ căn cước, miễn cưỡng đưa cho anh.

Ảnh chân dung trên chứng minh thư không quá rõ nét. Cô mặc một chiếc áo dệt kim cổ cao màu đen, phần cổ trắng trẻo mảnh mai đeo một chiếc dây chuyền đính hạt ngọc nhỏ tinh xảo. Mái tóc đen được chải gọn gàng ra sau để lộ khuôn mặt trái xoan đoan trang và đôi mắt trầm lặng.

Thiếu Vi. Không phải “Thiệu Vi”, nhìn kỹ đúng là cái tên hợp với người hơn.

Trần Ninh Tiêu liếc qua ngày sinh. Tháng Hai, vừa đúng độ tuổi được phép đi làm theo luật. Nghe Khúc Thiên Ca nói, cô ấy cũng chỉ mới quen Thiếu Vi cách đây hai tháng. Nghĩa là, cô gái này vừa tròn mười sáu tuổi đã vội vã tìm việc, thậm chí chẳng quan tâm đó là hộp đêm.

Anh trả lại chứng minh thư cho cô, giọng nói cũng dịu hơn đôi chút: “Cần công việc này đến vậy sao?”

Thiếu Vi khẽ “Ừm” một tiếng.

“Không phải đang sống ở khu Hối Việt Phủ sao?” Câu này nghe thì như châm chọc, nhưng trong giọng lại ngập tràn vẻ thờ ơ, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện.

Thiếu Vi cắn môi: “Tôi không cần phải giải thích gì với anh cả.”

Trần Ninh Tiêu gật đầu: “Vậy chắc cô em đặc biệt thích làm việc trong mấy hộp đêm, nên vừa đủ tuổi là đã không chờ nổi mà lao vào.”

Thiếu Vi hít một hơi sâu, ngẩng mặt lên, mỉm cười đáp: “Đúng vậy, tôi thấy hộp đêm này náo nhiệt, lại kiếm được tiền.”

Cô dùng cách tự giễu để đáp trả, nhưng câu nói ấy như giọt nước rơi vào mặt hồ, không gợn được chút phản ứng nào từ Trần Ninh Tiêu. Anh chỉ nhàn nhạt hỏi: “Một đêm được bao nhiêu?”

“Ít thì vài chục, nhiều thì vài trăm.”

“Ít.”

Thiếu Vi giải thích: “Tôi là nhân viên phục vụ, không phải tiếp thị. Dù khách gọi rượu cũng chỉ được chia hoa hồng theo mức của phục vụ.”

Nghe đến hai chữ “tiếp thị”, sắc mặt Trần Ninh Tiêu khựng lại, rồi đột nhiên lên tiếng, chẳng vì lý do gì rõ ràng: “Đừng làm tiếp thị.”

Thiếu Vi sững người, không hiểu vì sao anh lại nói vậy, cũng chẳng rõ anh lấy tư cách gì để nói. Nhưng chẳng hiểu vì sao, như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, cô ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng...”

Sau khi lời đã nói ra, không khí trong xe bỗng chùng xuống, ba người đều im lặng. Thiếu Vi cúi đầu, cảm giác nóng dần lan khắp gương mặt, như vừa nhận ra điều gì.

Chuyện này rốt cuộc là gì chứ?

“Tôi...” Cô sực tỉnh, tay với tới chốt mở cửa xe, tìm lý do để trốn khỏi tình thế khó xử: “Tôi phải về nhà rồi.”

“Để tôi đưa.” Trần Ninh Tiêu quay sang nhìn cô, trong bóng tối mờ nhạt, vẻ mặt anh như ẩn chứa điều gì đó khó đoán: “Hay là về khu Hối Việt Phủ?”

Rõ ràng là đang trêu cô.

Thiếu Vi chống hai khuỷu tay lên đầu gối, cả người cứng đờ, mặt đỏ đến muốn nhỏ máu, cắn răng nói: “Không thành vấn đề.”

Trần Ninh Tiêu khẽ bật cười, dặn tài xế: “Tới khu Hối Việt Phủ.”

Chiếc xe dừng lại đúng vị trí cũ. Thiếu Vi đứng yên nhìn xe lăn bánh đi xa, lần này cô đứng lâu hơn mọi khi, sau đó mới rảo bước băng qua quảng trường để sang con đường phía bên kia khu phố.

Hai bên trung tâm thương mại đều đã hạ cửa cuốn, phủ kín vải đen. Thiếu Vi bước nhanh qua, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh lũ gián cũng giống như cô lúc này, cúi đầu, vội vã một cách lặng lẽ.

Khu thành thị cũ ở Di Khánh rất rộng. Hẻm Cùng Đức nơi cô sống chỉ là một con hẻm nhỏ tầm thường giữa muôn vàn con hẻm khác.

Giống như bao con hẻm khác trong thành phố, hẻm Cùng Đức hẹp đến mức chỉ đủ một chiếc xe điện chạy một chiều. Bình minh nơi đây bắt đầu lúc mười một giờ sáng, còn hoàng hôn thì đã buông từ một giờ chiều.

Từ tháng Tư đến tháng Sáu hàng năm, nước mưa ào ạt trộn với nước thải từ sau bếp của các quán ăn nhỏ, chảy lênh láng trên nền xi măng phủ đầy rêu xanh. Quần áo treo trên dây phơi tỏa ra thứ mùi khó ngửi đặc trưng của vải tổng hợp và cotton khi phơi chưa khô, khiến cả con hẻm như ngập trong hơi người, giống như đang sống dưới nách của một gã đàn ông nào đó.

Đây là kiểu con hẻm mà người ta chỉ cần đứng ở đầu ngõ nhìn một cái, đã có thể kết luận: “Người sống ở đây chắc chẳng còn hy vọng đổi đời gì nữa.”

Nhà ở nơi đây đa phần là nhà tự xây, mỗi căn cao ba bốn tầng, mỗi tầng lại được ngăn thành ba bốn phòng nhỏ cho thuê. Chủ nhà có người thì ở chung, có người thì ở riêng nhà khác tốt hơn. Căn mà Thiếu Vi và Đào Cân thuê là do một người quen của bà giới thiệu. Chủ nhà là một ông lão trầm tính, ít nói, sống ở tầng một. Những phòng khác có đủ loại người thuê, tầng bốn là chỗ cho thuê ngắn ngày. Có cầu thang sắt lộ thiên dẫn lên, từng bị chính quyền và công an yêu cầu cải tạo nhiều lần, nhưng trên có chính sách, dưới có đối sách, muốn cấm cũng không cấm nổi cái sinh kế luồn lách của khu này.

Thiếu Vi biết, mấy người thường lên tầng bốn thuê phòng có cả gái bán da^ʍ, thậm chí từng có kẻ phạm tội trốn truy nã. Nhưng thế thì sao? Cô sớm đã học cách nhắm mắt làm ngơ.

Cô sống ở tầng hai, căn bên cạnh bỏ trống đã lâu. Vừa lên đến nơi, cô phát hiện hành lang chất đầy thùng giấy, chổi lau nhà và đủ thứ linh tinh. Trời đã khuya, cô cũng chẳng để tâm nhiều, thoắt người né qua những đống đồ, rút chìa khóa tra vào ổ.

Đào Cân lồm cồm ngồi dậy, đúng lúc đồng hồ trong phòng khách điểm một giờ sáng.

“Hôm nay về muộn thế, bé con?” Đào Cân ngái ngủ hỏi.

Chẳng phải tại Trần Ninh Tiêu hay sao.

Thiếu Vi đáp: “Hôm nay trong tiệm đông khách ạ.”

Cô vẫn luôn nói với Đào Cân rằng mình làm ca đêm ở một nhà hàng.

Nói xong, cô lần lượt lấy từ trong balô ra đồng phục, cà chua bi, chân gà rút xương ngâm ớt và vài món nguội cắt nhỏ: “Bà ơi, con mang mấy món bà thích nhất về này, mai bà ăn với cháo nhé.”

Đào Cân nghe ra điều khác thường trong giọng cô, tay chống lên mép bàn để đứng vững, rồi khẽ giơ tay kia lên, chậm rãi lần tìm khuôn mặt của Thiếu Vi.

Thiếu Vi đứng yên để bà sờ, khẽ hỏi: “Sao vậy bà?”

Đầu ngón tay chai sần của bà chạm vào hai bên khóe môi cô, như đang kiểm tra độ cong: “Không có gì, chỉ là lâu lắm rồi bà không thấy con cười.”

“Làm gì có, ngày nào con chẳng cười.” Thiếu Vi vừa nói vừa mím môi, nhưng nụ cười vẫn len ra từ lúm đồng tiền bên má, và và cả trong giọng nói phơi phới nhẹ nhàng một cách hiếm hoi tối nay.

Đào Cân hỏi: “Có chuyện gì vui mà không chia sẻ với bà à?”

Tim Thiếu Vi bỗng khựng lại một nhịp, cô khẽ lên tiếng, giọng bỗng chùng xuống: “Không dám ạ.”

Không phải vì cảm thấy có gì không đáng để cho người lớn biết, mà vì duyên phận này thật mong manh, sợ nói ra sẽ tan, như thể chỉ cần mở lời, tất cả sẽ vỡ mất.