Chiếc xe thể thao cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự phong cách châu Âu với khuôn viên cực kỳ sang trọng.
Người hầu ra đón, trông thấy Trần Ninh Tiêu thì thoáng có vẻ bất ngờ, lễ phép nói: “Phu nhân đang chuẩn bị lên sóng chương trình ạ.”
Trần Ninh Tiêu cong môi cười, lễ độ mà xa cách: “Vậy tôi vào luôn.”
Người giúp việc hơi ngượng, nói thêm: “Để tôi rót ly nước cho cậu.”
Lúc mang nước ra, đã thấy tiểu thư nhà mình đỏ hoe mắt, nước mắt rưng rưng.. “Em đi nước ngoài một năm vất vả lắm mới về...”
Trần Ninh Tiêu bật cười: “Chỉ là đi máy bay thôi mà, nói nghe cứ tưởng như trải qua chín chết một sống.”
Tư Đồ Vi ấn anh ngồi xuống sofa: “Này này, nói linh tinh, dù sao cũng là anh không chịu cho em đi mà.”
“Rồi.” Trần Ninh Tiêu ngoắc tay: “Tiện thể kiểm tra bài thi tháng của em luôn.”
Tư Đồ Vi: “...”
Cô nàng bĩu môi, đành nhét cuốn bài kiểm tra đã được giáo viên sửa lỗi vào tay anh rồi chạy đi tắm. Trần Ninh Tiêu ngồi chống tay đầu gối, lật xem từng trang bài làm của cô. Đến giờ phát sóng, người hầu không hỏi anh mà làm theo theo thói quen của gia đình này, bật loa chương trình lên.
Tiếng phát thanh vang lên, giọng nữ đọc rõ ràng và trong trẻo, khiến động tác của Trần Ninh Tiêu khựng lại.
Hôm nay bà ấy đọc truyện cổ tích Grimm, từ ngữ so với Wilde thì rối rắm hơn một chút, nhưng bà ấy vẫn giữ được giọng điệu dịu dàng, uyển chuyển, đọc vừa đủ nhanh chậm, mọi chi tiết đều xử lý chỉn chu, xứng với danh tiếng là MC chính của đài phát thanh.
Tư Đồ Vi lau tóc đi ra, chỉ nghe thấy giọng nữ chậm rãi phát ra từ loa. Bài thi bị bỏ lại trên bàn trà, người lẽ ra đang chấm bài thì chẳng thấy đâu.
Cô nhìn quanh một vòng mới phát hiện Trần Ninh Tiêu đang đứng trên ban công hút thuốc. Trời đêm xanh sẫm như trải tràn lớp kính trong suốt, bóng anh nghiêng nghiêng đứng đó còn tối hơn cả màn đêm, chỉ có tàn thuốc lập lòe đỏ nơi đầu ngón tay là phát sáng.
Tư Đồ Vi tắt loa chương trình, lườm người hầu một cái đầy trách móc.
Khi anh quay lại phòng khách, không khí im ắng. Trần Ninh Tiêu có thấy chuyện gì thì cũng chẳng có gì nghiêm trọng, khẽ cười: “Sao tắt chương trình rồi?”
Tư Đồ Vi ôm sách bài tập, nói ra lý do chính đáng: “Em còn phải làm bài tập nữa.”
Trần Ninh Tiêu nhướn mày: “Ngồi phòng khách làm luôn à?”
Tư Đồ Vi bướng bỉnh: “Làm luôn ở đây!”
Phòng khách chẳng phải nơi phù hợp chút nào, ghé vào bàn trà viết bài thì mỏi muốn chết, thế là cô lục đυ.c chuyển qua phòng ăn, bày sách vở kín cả bàn. Vừa chép vừa lầm bầm:
“Mẹ em bắt học thêm sáu môn, em ngủ còn không đủ, cuối cùng thi xong vẫn thua bạn cùng bàn.”
Trần Ninh Tiêu lấy cuốn toán của cô ra, hỏi: “Bạn cùng bàn em là ai?”
“Chính là người lúc trước đứng trước cổng trường ấy, em kể rồi còn gì!”
Sắc mặt Trần Ninh Tiêu sầm lại, giọng chẳng mấy để tâm: “Anh không để ý.”
Tư Đồ Vi lẩm bẩm vài công thức: “Cậu ấy cũng học bán trú giống em, có hôm còn tan học sớm hơn em, mà kết quả thi lại tốt hơn.”
“Thành tích của bạn ấy hơn em nhiều không?”
“Cũng không hẳn, cỡ khoảng 120, 130 điểm thôi.” Tư Đồ Vi nói khách quan: “Em thấy cậu ấy thông minh hơn em, cũng tập trung hơn, mà không hiểu sao điểm vẫn không lên nổi.”
Trong đầu Trần Ninh Tiêu bất giác hiện lên hình ảnh quán bar mờ ảo trong làn khói hồng nhạt, ánh đèn chiếu qua lớp sương mù, rồi là gương mặt nghiêng nghiêng của một cô gái đang phục vụ.
Mỗi đêm làm việc ở nơi đó, thành tích mà vẫn khá lên được thì mới là lạ.
Im lặng một lúc, Tư Đồ Vi vừa giải xong một bài nhỏ, bỗng dưng hỏi một câu chẳng ai ngờ tới: “Anh, có mấy nam sinh nói có nữ sinh cấp ba ra ngoài... làm bồi? Có thật không ạ?”
“Cái gì cơ?”
“Làm bồi ấy.” Tư Đồ Vi ngẩng lên, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ: “Kiểu như tiếp cho người ta uống rượu, đi chơi... mấy việc đó, nhân viên tạm thời ấy.”
Có lần đi hoạt động ngoại khóa, cô bị đau bụng kinh dữ dội, được bạn đưa vào phòng y tế lấy thuốc. Lúc quay lại thì tình cờ bắt gặp mấy nam sinh đang tụ tập hút thuốc phía sau tường rào. Đó là mấy người có tiếng nghịch ngợm trong trường, thấy ai đi ngang cũng buông vài câu trêu chọc. Tư Đồ Vi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đó, nhưng vẫn nghe loáng thoáng mấy từ như “bồi”, “con nhỏ lớp 11A4” vang lên giữa tiếng cười khúc khích.
Người đỡ cô là Từ Văn Kỳ đã hỏi lại: “Bọn nó đang nói lớp mình à?”
Chuyện lớp 11A4 có một cô bạn đi làm “bồi” lan truyền rất nhanh, bắt nguồn từ việc Từ Văn Kỳ đi hỏi đám con trai xem “bồi” nghĩa là gì. Mà đám con trai đó thì hiểu biết không ít, lập tức đẩy kính cận, cười cợt rồi quay sang nhìn nhau:
“Bồi thì có gì đâu, bồi uống rượu, đi chơi, kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, đúng không?”
Tư Đồ Vi cũng chẳng hiểu lúc họ nói câu đó, gương mặt mang biểu cảm gì nữa.
Ngồi ngay cạnh cô là Thiếu Vi, từ trước đến nay chưa từng hóng chuyện bao giờ, lần đó cũng như thường lệ, cúi đầu làm bài.
“Nhưng mà lúc họ cười trông kỳ quái lắm, hỏi lại thì chẳng chịu nói rõ.” Tư Đồ Vi thoát khỏi dòng hồi tưởng, nói tiếp. Trong lòng cô luôn cảm thấy mấy nam sinh cấp ba vừa bẩn tính vừa hay tỏ ra "người lớn" trước mặt con gái, như thể làm vậy mới chứng tỏ mình trưởng thành.
Trần Ninh Tiêu gõ ngón tay lên bài kiểm tra đặt trên quầy bar, ra hiệu cho cô đừng dừng lại. Một lúc sau, giọng anh lạnh nhạt cất lên:
“Bình thường học sinh các em toàn bàn mấy chuyện kiểu đó với nhau à?”
“Cũng không hẳn. Ai rảnh thì tám chuyện cho vui thôi, tò mò ấy mà.” Tư Đồ Vi lúng túng đáp.
Một chữ “bồi” tưởng như đơn giản, lại khiến người giúp việc vừa bưng sữa bò đi ngang qua phải khựng lại, đứng chết trân ở khúc cua rất lâu không dám nhúc nhích.
Trần Ninh Tiêu hờ hững nói: “Chuyện này không phải thứ em nên tò mò.”
“Sao lại không? Họ nói bạn cùng bàn của em đấy, tất nhiên là em phải nghe cho rõ.” Tư Đồ Vi không phục, còn mang theo chút nghĩa khí bênh vực.
Chuyện này là do sau đó Từ Văn Kỳ lén kể lại cho cô nghe. Nói có người tận mắt thấy Thiếu Vi đêm hôm khuya khoắt được một gã trung niên bụng phệ lái xe riêng đến đón, còn nói cô bỏ cả tiết tự học để chạy theo đàn ông lớn tuổi. Từ Văn Kỳ kể với giọng chắc như đinh đóng cột, lại không quên dặn Tư Đồ Vi đừng đi lan truyền, vì cô ta chỉ nói cho mình cô biết thôi.
Từ Văn Kỳ vốn thân thiết với đám con trai trong trường, nổi tiếng là chuyên gia hóng hớt, bởi vậy những tin kiểu này cô ta luôn là người nắm đầu tiên. Chính vì Tư Đồ Vi biết Từ Văn Kỳ chơi thân với mấy nam sinh nên cô cũng ngầm đặt dấu hỏi trong lòng với nguồn tin kia. Trong lớp có vài đứa con trai vốn đã khó chịu với Thiếu Vi, chỉ vì cô nghèo, ít nói, không tham gia các hoạt động tập thể, vậy mà còn dám từ chối lời tỏ tình của một tên trong nhóm bọn họ. Từ đó về sau, cứ đến lượt Thiếu Vi trực nhật là thể nào cũng có rác bị vứt bừa.
Trần Ninh Tiêu gập cuốn bài kiểm tra lại, nghiêng mặt đi, lạnh lùng liếc sang: “Rồi sao nữa?”
Tư Đồ Vi bị ánh mắt ấy dọa đến nín bặt: “Không... không có gì ạ...”
Trần Ninh Tiêu trả lời câu hỏi ban đầu của cô, giọng vẫn đều đều: “Bồi không đơn giản như em nghĩ. Sau này đừng đem ra bàn tán lung tung.”
Tư Đồ Vi nghe ra trong lời anh có ẩn ý gì đó, tâm trạng như bị khuấy động, bỗng nhiên bật thốt lên: “Vậy còn Thiếu Vi...”
“Cho nên.” Trần Ninh Tiêu cắt lời cô, nhấn giọng rõ ràng: “Đừng tùy tiện gán cái từ đó lên bất kỳ ai xung quanh em, bởi vì em cũng không biết sự thật là gì đâu.”
Câu nói ấy như đánh thẳng vào lòng Tư Đồ Vi, khiến cô bừng tỉnh. “Vậy là mấy đứa kia cố tình bôi nhọ cậu ấy?”
“Em tự suy nghĩ đi.”
“Vậy phải làm sao bây giờ...”
“Miệng đời cay độc, chẳng ai cản được.”