Trần Ninh Tiêu đón lấy chiếc cặp mà Tư Đồ Vi tiện tay ném sang, chỉ gật đầu hờ hững khi đi ngang qua cô.
Tư Đồ Vi niềm nở giới thiệu: “Đây là Thiếu Vi, bạn cùng bàn với em. Thiếu Vi, đây là anh trai tôi, Tư Đồ Ninh Tiêu.”
Thiếu Vi nghẹn lời, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh nhìn của hai người. Một bên là ánh mắt cảnh cáo, một bên là ánh mắt khó hiểu.
“Tư Đồ...”
“Kêu là anh đi.” Trần Ninh Tiêu lạnh nhạt ngắt lời.
Thiếu Vi chần chừ một hồi lâu mới cố rặn ra một tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Anh...” Có lẽ Trần Ninh Tiêu không nghe thấy, hoặc là anh chẳng buồn để ý.
Bãi đỗ xe giờ đã vắng hơn phân nửa, chiếc RS7 lặng lẽ nằm yên một góc, dưới ánh đèn đường, màu ánh kim của chiếc xe lóe lên lộng lẫy. Vết trầy xước bên cửa ghế phụ vì thế mà càng dễ nhìn thấy. Tư Đồ Vi huýt sáo: “Vừa mới lấy xe ra là bị trầy sao ạ?”
Trần Ninh Tiêu liếc Thiếu Vi một cái, đáp: “Vận may tốt.”
Thiếu Vi hơi quay mặt đi, không thể để ánh sáng đèn đường hắt lên gò má đang nóng bừng của mình.
“Ghế phụ...” Tư Đồ Vi nheo mắt, giọng pha chút trêu chọc: “Ơ. Mới học kỳ một đã đón đưa con gái, có phải chị dâu tương lai của em không vậy?”
Thiếu Vi chỉ muốn bốc hơi tại chỗ cho xong.
Mà Trần Ninh Tiêu lại cố tình quay sang liếc cô một cái không rõ ý vị, sau đó thản nhiên đáp: “Kiều Quân Tinh làm.”
Tư Đồ Vi ngượng ngùng cười: “Chị dâu là chị dâu, nam hay nữ cũng thế thôi.”
Trần Ninh Tiêu lạnh lùng cười một tiếng: “Yên tâm về chuyện đó đi nhé.”
Tư Đồ Vi: “...”
Lên xe, Tư Đồ Vi ngồi ghế phụ, còn Thiếu Vi ngồi ở hàng ghế sau.
Trần Ninh Tiêu cầm vô lăng quay xe, hỏi: “Đi đâu?”
Anh rõ ràng biết cô đi làm ở quán bar, vậy mà lại cố tình hỏi, như thể đang muốn xem trò vui.
Tên con hẻm “Cùng Đức” đã ra đến miệng, Thiếu Vi đành nuốt ngược xuống, chuyển lời: “Khu Hối Việt Phủ.”
Đó là khu dân cư đối diện với một công viên tiểu khu, cách hẻm Cùng Đức một con đường rộng tám làn xe, và được bao quanh bởi một vành đai cây xanh trồng ngọc lan. Năm đó khu nhà này mọc lên như nấm sau mưa, quy hoạch có tiến độ được chính quyền hỗ trợ đầu tư. Mọi người ở hẻm Cùng Đức đều tin chắc khu họ ở sắp được giải tỏa, mỗi ngày sau bữa tối lại đi bộ sang khu nhà cao tầng này vừa hóng mát vừa chỉ trỏ bàn tán bản đồ quy hoạch dán trên tường.
Khu Hối Việt Phủ khá nổi tiếng, Trần Ninh Tiêu chẳng cần bật định vị, lái thẳng một mạch đến cổng chính, hỏi: “Tòa mấy?”
Thiếu Vi không dám nhìn lên: “Tòa tám.”
Cô từng đến đây một lần để đưa bài tập hè cho bạn bị ốm. Lúc đó, bảo vệ gác cổng rất nghiêm, thấy cô mang chiếc balo to đùng, áo thun phai màu, liền nghi ngờ cô đi phát tờ rơi, chặn lại ngay cổng.
Tư Đồ Vi tò mò hỏi: “Ủa, hóa ra cậu cũng ở đây à? Cùng khu với Từ Văn Kỳ luôn?”
Trần Ninh Tiêu nhướng mày, sau đó liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt không chút biểu cảm. Trong gương, cô gái cúi gằm mặt xuống, như thể đang chịu đựng một nỗi xấu hổ đến mức nghẹt thở, ngón tay miết lên ghế da làm nó nhăn cả lại.
Chắc chắn sẽ bị bảo vệ chặn ở cổng. Mà chiếc xe Trần Ninh Tiêu lái sang trọng thế này, bảo vệ sẽ không thể không chú ý. Đến lúc đó, nếu cô lỡ lời nói dối vì lòng tự trọng đáng thương, thì cũng sẽ bị vạch trần hết.
Trong xe yên tĩnh đến mức gần như nghe thấy tiếng kim rơi giống như đang đếm ngược đến ngày chết của cô vậy.
Xe dừng lại. Thiếu Vi ngẩng đầu, nhìn thấy trạm bảo vệ cách đó không xa.
Thì ra Trần Ninh Tiêu không lái xe vào hẳn khu, mà dừng lại ngay chỗ giao lộ trước cổng, quay đầu hỏi: “Tự em đi vào nhé?”
Tư Đồ Vi phản đối: “Anh lười đến mức này luôn hả?”
“Lười thật.”
“Anh...”
Thiếu Vi không để bạn cùng bàn có cơ hội cằn nhằn thêm, nhanh chóng mở cửa nhảy xuống xe, ôm cặp trước ngực, hơi cúi người chào.
Mái tóc đen dài mềm mại rũ xuống hai bên vai, che lấp đôi tai đang nóng bừng vì ngượng: “Cảm ơn.”
Dừng một chút, cô khẽ nói thêm, như đồng mưu, như gửi lại một món nợ: “Cảm ơn anh, anh Tư Đồ.”