Chương 1: Gấm hoa rợp lối

Tháng Tư mưa dầm dề, từ trạm xe công cộng đi bộ suốt quãng đường đến đây, những giọt mưa rơi trên mặt đất đã tụ lại thành dòng nước nhỏ ngoằn ngoèo chảy tràn dưới chân.

Thiếu Vi mới nghỉ ngơi hai ngày để hồi sức đã quay lại quán bar làm việc. Sau buổi làm việc ca tối thì trưởng ca tới hỏi thăm, còn đưa tay nhấc cánh tay gầy của cô lên soi dưới đèn. Vết bầm chỉ còn mờ nhạt gần như không thấy rõ. Nhưng bàn tay đó nắm lấy tay cô hơi lâu, ngón cái còn nhẹ nhàng vuốt ve da thịt cô một cái. Thiếu Vi khẽ rụt tay lại, mỉm cười với anh ta.

Cô có gương mặt nhỏ nhắn, thoạt nhìn chẳng khác gì một học sinh trung học. Dưới ánh đèn trần, đôi mắt lộ ra vệt thâm mắt mờ mờ khiến người khác dễ sinh cảm giác thương cảm.

Trưởng ca có vẻ còn muốn nói gì thêm. Nhưng đúng lúc đó, ông chủ Trần Thụy Đông bước vào. Anh ta lập tức lùi lại, vội vàng vào bếp chuẩn bị trái cây cho khách.

Trần Thụy Đông ngậm điếu thuốc, nhướng mày nhìn cô: “Có ai giở trò với em à?”

Thiếu Vi lắc đầu: “Không có ạ.”

Quán bar này có ba cổ đông, trưởng ca là họ hàng của cổ đông lớn nhất. Việc cô được nhận vào đây làm vốn dĩ đã là sự ưu ái của Trần Thụy Đông. Cô không muốn gây thêm phiền toái nữa.

Sau chín giờ, khách bắt đầu lui tới tấp nập vì nơi này nằm ở vị trí đắc địa, gần làng đại học và một khu công nghệ cao. Dạo gần đây có cuộc thi hát nên sinh viên tụ tập rất nhiều, vừa uống bia vừa trò chuyện rôm rả. Cũng như các nhân viên khác, Thiếu Vi phụ trách khu ghế dài và nơi bàn thấp. Biết cô nhỏ tuổi, vóc dáng mảnh mai không tiện xử lý tình huống xô xát, Trần Thụy Đông sắp xếp cô đứng ở góc khuất ít người chú ý.

Trên sân khấu, một cô gái đang hát ca khúc Trời Cao Biển Rộng. Thiếu Vi vừa mang thùng đá đến khu ghế dài, tạm thời chưa có việc gì để làm nên bèn đứng ở lối đi nhỏ. Mũi chân cô khẽ đung đưa theo nhịp nhạc, đuôi tóc buộc cao rủ xuống sau lưng.

Có người gọi: “Thiếu Vi.”

Cô quay đầu lại. Dưới ánh đèn tím mờ ảo, người gọi trang điểm khá đậm, sắc sảo mà vẫn trẻ trung, nở nụ cười rạng rỡ:

“Là tôi, Khúc Thiên Ca đây.”

Khúc Thiên Ca là sinh viên một trường đại học 985 gần đó, cũng là khách quen của quán bar, hình như khá thân với ông chủ Trần Thụy Đông. Thiếu Vi nghĩ chắc cô ấy cần nhờ chuyện gì đó nên bèn cúi người ghé tai. Giọng nói mang theo nét quyến rũ vang lên bên tai:

“Thứ Bảy này là sinh nhật tôi, cô đến được không?”

Thiếu Vi hơi sững người cònchớp mắt mấy lần. Giữa cô và Khúc Thiên Ca chỉ mới trò chuyện vài lần, không thể coi là thân quen. Đang định từ chối thì Khúc Thiên Ca đã vội nói tiếp:

“Đừng từ chối tôi nhé, tôi thật sự rất muốn cô tới mà.”

Vài vị khách xung quanh đã bắt đầu ngoái nhìn.

Không quen trở thành tâm điểm, Thiếu Vi đành luồn bàn tay hơi ướt vào túi tạp dề: “Để xem có rảnh không đã...”

Mối quan hệ giữa cô và Khúc Thiên Ca bắt đầu từ chính một câu nói “Cô đẹp thật đấy.” của cô ấy.

Thật ra, xét ở bất kỳ góc độ nào, Khúc Thiên Ca cũng đều phù hợp với tiêu chuẩn cái đẹp thông thường. Đường nét sắc sảo, tóc ngắn cá tính, mắt to mũi cao, đôi môi cong cong. Thêm vào đó, cô ấy rất biết cách ăn mặc và trang điểm. So với cô ấy, Thiếu Vi trông quá mộc mạc. Cô thường để mặt mộc, tóc không quá đẹp cũng chẳng quá xấu, quần áo mặc hằng ngày còn đơn giản hơn cả đồng phục quán.

Mỗi lần gặp Khúc Thiên Ca, cô lại thấy tự ti, chỉ sợ hôm nay mình có gì chưa ổn.

...

Mười hai giờ tan ca, Thiếu Vi tháo tạp dề, vào cánh gà tìm Trần Thụy Đông để nói chuyện sinh nhật Khúc Thiên Ca.

“Tặng gì thì được nhỉ?” Cô nghiêm túc hỏi, tay kéo đuôi tóc từ trong cổ áo thun ra ngoài.

Ông chủ Trần đang hút điếu thuốc thứ N trong đêm, tay vỗ nhẹ lên vai cô: “Không cần mua gì đâu. Em cứ tay không đến là được, cô ấy đâu thiếu thứ gì.”

Làm thêm ở quán bar được hai tháng, Thiếu Vi cũng biết sơ sơ về hoàn cảnh của Khúc Thiên Ca. Có lần cô ấy bị nổi mụn, tiện miệng hỏi Thiếu Vi dùng gì chăm da. Cô thành thật giới thiệu loại nước hoa hồng nội địa Đức đang dùng. Không ngờ Khúc Thiên Ca nghe xong liền cau mày mắng một câu: “Cái thứ hàng bình dân ấy là gì vậy?” Sau này cô lên mạng tra thử mới biết, chỉ một chai nước hoa hồng của Khúc Thiên Ca đã đủ để cô mua bốn chục ly sữa hoặc một chiếc điện thoại giá rẻ.

Dù đã được ông chủ Trần dặn không cần chuẩn bị gì, Thiếu Vi vẫn lặng lẽ đến nhà sách, chọn một cuốn sách ảnh giá hai trăm chín mươi tám tệ, tiêu tốn toàn bộ tiền công của ba ca làm thêm. Sau đó cô còn tính đi cắt tóc. Ban đầu chỉ định chỉnh cho gọn và tỉa lại phần mái. Ai ngờ người thợ cắt tóc dường như có ý tưởng riêng. Hai tiếng trôi qua, cô nhìn vào gương thấy tóc mái càng lúc càng so le. Cô rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng:

“Dài là được rồi, để nó mọc lại thôi...”

Người thợ cười xòa, hai ngón tay vuốt nhẹ phần mái bị tỉa: “Cứ để dài lại là ổn.”

Thiếu Vi tháo áo choàng, cụp mắt không muốn nhìn mình trong gương nữa. Lấy hết can đảm, cô nói nhỏ: “Cắt kiểu này rồi thì anh đừng tính tiền em nhé.”

Người thợ khựng lại, miễn cưỡng đáp: “Thì tính nửa giá.”

Cô siết nhẹ bàn tay giấu trong tay áo rộng của bộ đồng phục học sinh, giọng điềm tĩnh: “Không hề. Em không bắt anh đền là còn tốt rồi.”

Cơn gió nhẹ lùa qua, thổi tung tấm rèm màu xanh đậm treo gần cửa. Cả hai lặng im khoảng năm giây, rồi người thợ xua tay. Anh ta liếc cô một cái, không nói thêm gì nữa.

Hôm đó trời không mưa nhưng không khí se lạnh. Thiếu Vi vùi sâu trong áo khoác đồng phục, men theo ngõ nhỏ trở về.

Đó là một khu dân cư cũ kỹ nằm trong thành phố. Ngõ hẹp ngoằn ngoèo, hàng quán nhỏ khói bếp lượn lờ. Cô bước nhanh qua một con mèo gầy xơ xác đang lảo đảo dưới ánh đèn.

Một người đàn ông trung niên đang xỉa răng nhìn theo cô, giọng lẩm bẩm vọng lại: “Cháu gái Đào Cân hả? Không học cấp ba nữa sao? Giờ này mới về à?”

Tới đầu hẻm, cô dừng lại lau giày, đẩy cánh cửa nhôm chỉ vừa đủ một người lách qua. Lên tới tầng hai, dừng trước tấm thảm đỏ sậm có in ba chữ "Xuất Nhập Bình An", cô lấy chìa khóa mở cửa. (Đi ra, đi vào đều bình an, đi đến nơi về đến chốn)

“Bà ơi, sao không bật đèn?” Cô gọi trong bóng tối mờ mờ, tay bật công tắc.

Đèn dây tóc sáng lên, chiếu xuống phòng khách chưa đầy mười mét vuông. Trên chiếc ghế mây cũ, người bà nửa mù của cô đang lim dim ngủ, chiếc radio bên cạnh chỉ còn tiếng rè rè lặng lẽ.

“Dù sao bà cũng không thấy được.” Bà chậm rãi đứng dậy, nói: “Bật lên phí điện làm gì.”

Thiếu Vi bước lại gần, khẽ nói: “Hôm nay con đi cắt tóc, bà thử sờ xem thế nào.”

Tuổi trẻ bà từng làm nghề thêu và dệt vải, mắt bị tổn thương nặng nhưng không có tiền chạy chữa, kéo dài đến giờ chỉ còn thấy lờ mờ. Bà lần tay từ trán cô lêи đỉиɦ đầu, mãi mới chạm được đến phần tóc ngắn lởm chởm.

“Cắt ngắn thế này à?”

Cô khẽ vuốt tóc, giọng ngập ngừng thú nhận: “Cắt hỏng rồi ạ.”

Bà im lặng một lát, rồi chậm rãi nói: “Như cái quạt nhỏ ấy nhỉ.”

Thiếu Vi bật cười, rồi đi nấu nước cho bà tắm rửa. Cô dìu bà lên giường nằm nghỉ, sau đó mới ngồi vào bàn ăn tiếp tục ôn bài.