Yêu thầm một người suốt sáu năm rồi quyết định buông tay, đó là cảm giác như thế nào? Thiếu Vi đã âm thầm yêu Trần Ninh Tiêu sáu năm. Với cô, giữa tuổi trẻ lạc lối mịt mù như sương khói, anh là ngôi s …
Yêu thầm một người suốt sáu năm rồi quyết định buông tay, đó là cảm giác như thế nào?
Thiếu Vi đã âm thầm yêu Trần Ninh Tiêu sáu năm. Với cô, giữa tuổi trẻ lạc lối mịt mù như sương khói, anh là ngôi sao duy nhất sáng lên trong bầu trời xám xịt của cô.
Vì anh, cô thi đỗ vào ngôi trường mà trước kia chưa từng dám mơ tới. Vì anh, cô không dám rời bỏ thành phố này, chẳng thể đặt chân đến nơi xa. Mãi đến khi tất cả những người xung quanh anh đều biết cô tồn tại.
Thế nhưng, một người xuất thân từ hào môn, được đứng giữa hào quang, được vạn người ái mộ, và một đứa trẻ lặng lẽ lớn lên trong tự ti vì thất lạc ba mẹ. Khoảng cách đó tựa như bầu trời và mặt đất. Cô chưa bao giờ nói rằng mình thích anh. Trần Ninh Tiêu cũng chưa từng hỏi.
Cho đến ngày hôm ấy.
Trong lần hiếm hoi trang điểm, cô mặc chiếc váy mới mua, đứng trước gương chỉnh trang dung nhan. Khi quay người lại, nhan sắc ấy rực rỡ đến nỗi chính cô cũng giật mình.
Người đàn ông đang chìm trong suy nghĩ kia khẽ liếc nhìn, ánh mắt lười biếng, giọng trầm nhàn nhạt hỏi cô đi đâu.
Cô mỉm cười, trong mắt dường như có ánh sáng nhưng cũng tràn ngập nỗi buồn không thể gọi tên:
“Bạn bè giới thiệu một người, tôi đi gặp mặt thử một lần. Anh có thể giúp tôi kiểm tra thử không? Tôi... không giỏi nhìn người lắm.”
Không ai ngờ rằng, sau buổi xem mắt hôm ấy, giữa đêm mưa bão vang rền, cô và người đàn ông mà cô từng coi là vì sao xa vời, lại bị chụp được cùng nhau bước ra từ căn hộ.
...
Sau khi bên nhau.
Bạn bè ngoài mặt thì chúc phúc, nhưng sau lưng lại bàn tán không ngớt. Chẳng ai trong số họ thực lòng xem trọng mối quan hệ này.
Ngay cả chính Thiếu Vi cũng không dám chắc. Cô nghĩ, có lẽ Trần Ninh Tiêu chỉ vì đã quen có cô bên cạnh suốt bao năm nên mới giữ cô lại mà thôi. Cô không cần hoa, không cần trang sức, chẳng cần cả ngày kỷ niệm. Vẫn như trước đây, cô lặng lẽ rong ruổi khắp thế giới vì công việc.
Cho đến một ngày, khi kết thúc lịch chụp hình ở nước ngoài trở về nước. Ngay tại sảnh chờ, cô thấy anh bước ra từ một hội nghị đầu tư mạo hiểm, âu phục chỉnh tề, giày da sáng bóng, tay ôm một bó hoa.
Thiếu Vi nhíu mày: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?”
Trần Ninh Tiêu lắc đầu:“Không phải.”
“Vậy... để chúc mừng điều gì sao?”
Anh dừng lại một chút: “Chúc mừng vợ tương lai trở về nhà.”
...
Chú thích:
Nam nữ chính chênh lệch nhau 4 tuổi.
Thiếu gia lạnh lùng, độc miệng, mắc chứng ám ảnh cưỡng chế x Thiếu nữ nhạy cảm, tự ti vì nghèo khó.
Nữ chính giai đoạn đầu yếu thế vì tự ti và thua kém, giai đoạn sau nam chính hạ mình để được cô yêu và yêu cô.
...
Trích đoạn 1
Mọi người ở đây đều cảm nhận được khoảnh khắc ấy diễn ra quá chậm. Một sự chậm chạp căng thẳng đến nghẹt thở, khiến người ta chỉ muốn hét lên cho nhanh kết thúc.
Cho đến giây cuối cùng, Trần Ninh Tiêu hành động đột ngột như thể chẳng cần suy nghĩ, đã thay đổi quyết định: “À đúng rồi.”
Câu nói rơi xuống như một tảng đá lớn bị ném mạnh vào mặt hồ đang tĩnh lặng.
“Tôi và Thiếu Vi đang quen nhau.” Không một lời báo trước, anh đưa tay ôm sát Thiếu Vi vào lòng: “Giới thiệu lại lần nữa, cô ấy bây giờ là bạn gái của tôi.”
Người đàn ông xưa nay vẫn điềm tĩnh, luôn né tránh ánh đèn sân khấu, lần này lại bộc lộ một khí chất hiếm thấy, thẳng thắn, mạnh mẽ và quyết đoán.
“Là tôi theo đuổi cô ấy.”
...
Trích đoạn 2
Cô đứng bật dậy khỏi ghế như một linh hồn vừa bị rút khỏi xác.
Một cảm giác bỏng rát từ cổ tay truyền tới, là bàn tay của Trần Ninh Tiêu đang siết chặt lấy tay cô.
“Cho dù bà ấy đã biết thì sao?” Giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng: “Thiếu Vi, nhìn anh. Em không phải bà ấy, em không nợ bà ấy điều gì cả.”
Thiếu Vi lắc đầu, đầu óc bị bao trùm bởi sự hỗn loạn chồng chéo: “Anh không hiểu, Trần Ninh Tiêu. Bà ấy... đã cho em rất nhiều cơ hội để thành thật. Là em, em đã không ngừng lừa dối bà ấy...”
“Thành thật về điều gì?” Giọng anh sắc lạnh: “Yêu anh. Em là tội phạm sao?”
Kỳ lạ thật. Sao anh lại trông còn hoảng loạn hơn cả cô? Dù ánh mắt nghiêm nghị, nhưng trong đó lại ẩn giấu sự mong manh khó gọi thành tên.
Anh không sợ Tư Đồ Tĩnh. Anh từ lâu đã không còn e dè bất kỳ bậc trưởng bối nào.
Nhưng Thiếu Vi dần hiểu ra. Điều khiến anh sợ, là cô.
Anh sợ cô sẽ lại chọn rời đi thêm lần nữa. Sẽ lại đặt anh ở vị trí cuối cùng.