“Cô nói là chuyện Du Nhã An vào Trang viên Hồ Điệp sao? Bên trong tôi đã sắp xếp chỗ ở rồi, còn những việc khác tôi muốn đợi sau cuộc đua rồi nói. Dù sao hiện giờ điều quan trọng nhất là giải đấu này, phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các tay đua, đồng thời giám sát sát sao cả họ lẫn gia đình, không thể sơ suất được.”
Tiêu Trường Doanh quay đầu nhìn Lam Thành Cẩn, mỉm cười nói: “Nói có lý. Giao cho cô tôi yên tâm.”
“Hôm nay cô có muốn thử đua chút không?”
“Không đâu, tôi đón An Kỳ rồi đi luôn.”
Lam Thành Cẩn gật đầu, liếc sang Hứa Triều Hoa. Cô muốn kéo dài thời gian để điều tra thêm về Du Nhã An, nhưng dù điều tra kỹ đến đâu, chuyện Du Nhã An được vợ chồng nhà họ Du nhận nuôi dường như vẫn là thật. Trừ khi người đứng sau dựng chuyện này đã tính toán đến từng chi tiết từ sớm.
Hai năm mà có thể làm đến mức ấy, tâm cơ quả thật đáng sợ.
Du Nhã An rốt cuộc có phải là Dư Khả Tầm hay không, trước khi có câu trả lời, chuyện này sẽ mãi là nỗi vướng bận trong lòng Lam Thành Cẩn và cũng là thứ ảnh hưởng sâu sắc đến Tiêu Trường Doanh.
Cuộc tranh tài của các tay đua khá quyết liệt. Dù sao cũng là đua xe tốc độ, động tác mạnh, tốc độ cao, dễ gây chấn thương. Du Nhã An dù kỹ thuật cao siêu cũng khó mà hoàn toàn né tránh. Khi đang tìm cách bứt phá, cô bất cẩn bị đuôi xe phía trước văng trúng, cả người lẫn xe ngã lăn ra đất.
Dù là từ góc nhìn của Tiêu Trường Doanh hay Lam Thành Cẩn, cảnh đó rõ ràng là Du Nhã An bị cố ý đâm ngã. Đang lúc chuẩn bị cho trận chung kết, chấn thương tay đua vốn là chuyện nhỏ, chỉ cần đổi người là xong. Nhưng sắc mặt của Tiêu Trường Doanh lại tối sầm lại.
“Còn nửa tháng nữa là đến trận chung kết. Giờ lại để tay đua bị thương, mấy người nghĩ thay người là dễ lắm à?” Giọng cô trầm xuống, chẳng còn chút ý cười nào.
“Chúng ta có nhiều tay đua, thay người cũng không sao. Nhưng vì đã công bố ra truyền thông, tốt nhất vẫn không nên đổi. Tôi đi xem tình hình của Du Nhã An.” Lam Thành Cẩn ra hiệu cho mấy vệ sĩ đi theo. Cú ngã vừa rồi trông thật sự không nhẹ.
Du Nhã An lăn mấy vòng, va mạnh vào hàng rào bảo vệ. Cô ôm mặt, có vẻ bị thương khá nặng, quay lưng về phía mọi người, rất lâu vẫn chưa đứng dậy.
“Luyện tập thì phải đội mũ bảo hiểm, đi nhiều ở bờ sông thì sao tránh khỏi ướt chân.” Một tay đua nam cười cợt, tỏ vẻ hả hê.
“Cô không sao chứ?” Dung An Kỳ dừng xe lại, bước tới.
Trong nhóm tay đua đang vây quanh, chỉ có cô là nữ.
Nghe thấy giọng cô, Du Nhã An khẽ nghiêng đầu, không cần quay lại cũng nhận ra ai đang nói.
Hóa ra là cô ta, Du Nhã An cười lạnh trong lòng.
Dung An Kỳ tháo mũ bảo hiểm, chân mày cong nhẹ, lúm đồng tiền bên khóe miệng xua tan phần nào khí chất lạnh lùng, ánh mắt dịu dàng mang theo nét cuốn hút. Dù đã rút khỏi giới giải trí, ngôi sao rực rỡ ngày nào vẫn rạng ngời như trước.
“Tôi đã được thấy kỹ thuật lái xe của cô Du rồi. Quả là hắc mã của vòng bán kết.” Cô không tiếc lời khen. Du Nhã An khẽ hừ, chậm rãi đứng dậy.
Máu tràn đầy trên mặt, trông khá dọa người. Phần bị cô che tay lúc nãy giờ thịt da lở loét. Các tay đua không ngờ cô lại bị thương ở mặt, thấy vậy ai cũng sững sờ, sợ rằng chuyện sẽ bị làm lớn.
“Va vào mặt à? Mau đến bệnh viện đi.” Dung An Kỳ định xem vết thương của cô, nhưng Du Nhã An gạt tay cô ra, cười lạnh: “Làm sao có thể để An Kỳ tỷ động tay động chân vì tôi được.”
“Xin lỗi, tôi không nghĩ cô sẽ bị thương. Tôi đi gọi xe ngay.” Dung An Kỳ quay người định rời đi thì va phải Tiêu Trường Doanh đang đi tới từ lúc nào.
“Trường Doanh?” Dung An Kỳ rõ ràng không ngờ cô xuất hiện, và có vẻ chỉ mình cô mới dám gọi tên cô ấy.
Du Nhã An thản nhiên lau máu trên mặt, đứng dậy dựng lại mô-tô, không đón lấy ánh mắt của Tiêu Trường Doanh.
Lúc này, Lam Thành Cẩn dẫn bác sĩ của đảo đến. Vừa nhìn thấy mặt Du Nhã An, cô lập tức sửng sốt, vết thương kia không lệch đi chút nào so với vết thương năm xưa của Dư Khả Tầm.
“Đưa đi xử lý trước đã.” Tiêu Trường Doanh ra lệnh. Bác sĩ mang theo hộp thuốc khử trùng vết thương. Du Nhã An nghiến răng chịu đựng cơn đau rát của thuốc sát trùng, không kêu một tiếng.
Trong mắt Tiêu Trường Doanh, cô lúc này vừa kiên cường vừa bướng bỉnh – giống Dư Khả Tầm đến lạ.
“Trường Doanh, đi thôi.” Dung An Kỳ khoác tay cô, hai người thân mật bất thường, lời nói hành động cũng không giống người bình thường.
Các tay đua ở đây đều biết rõ địa vị của Dung An Kỳ nên mới nịnh bợ mà đứng cùng chiến tuyến với cô ta. Đương nhiên mấy thủ đoạn nhỏ thường ngày kia, Dung An Kỳ chưa từng đích thân nhúng tay.
Tiêu Trường Doanh chăm chú nhìn Du Nhã An, hỏi: “Mặt thế nào? Đau lắm không? Có để lại sẹo không?”
“Tôi không sao. Xử lý rồi bôi thuốc là được. Có sẹo thì có, tôi không để tâm.” Du Nhã An không ngẩng đầu nhìn cô.
“Mặt đẹp thế này sao có thể nói không để tâm. Thiết bị y tế ở đây không đầy đủ, nên đến bệnh viện thì hơn. Thành Cẩn, chuẩn bị xe.” Sắc mặt Tiêu Trường Doanh lạnh như băng, khiến người khác khó thở.
“Tôi tự đi bệnh viện, không phiền Tam tiểu thư phải lo.” Du Nhã An như đang giận dỗi: “Phiền cô cho người dắt xe tôi về. À đúng rồi, hình như xe tôi có vấn đề, lốp xe hồi trưa tôi tự vá tạm, chắc không ổn lắm, phiền Lam quản gia sắp xếp người kiểm tra giúp.”
Nói xong cô đỡ xe chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã.” Tiêu Trường Doanh gạt tay Dung An Kỳ ra, bước nhanh mấy bước tới gần: “Cô nói lốp xe là cô tự vá à?”
“Xưởng sửa xe bận quá, tôi cần dùng gấp nên tự làm. Tôi cũng chỉ là tay ngang, sửa linh tinh thôi, tạm chạy được.”
Tiêu Trường Doanh nhíu mày, cầm tay cô xem trước sau, cuối cùng ôm trong lòng bàn tay. Du Nhã An muốn rút ra nhưng bị cô giữ chặt.
“Bàn tay đẹp thế này sao có thể đem đi sửa xe?” Hai người giống như đang mười ngón đan xen.
Cảm giác ấy rất chân thật, như thể Tiêu Trường Doanh đang nắm lấy lòng bàn tay mềm mại của Dư Khả Tầm, giữ lấy ngón tay mảnh khảnh ấy, một khi đã nắm, thì không muốn buông.
Những người xung quanh thấy cảnh này đều nín thở, không ai dám lên tiếng.
Sắc mặt Du Nhã An u ám, thậm chí còn tối hơn lúc bị thương. Cô dồn hết sức giằng ra khỏi tay Tiêu Trường Doanh.
“Tam tiểu thư là người mời tôi đến. Nếu muốn đối xử đặc biệt, cũng không cần như vậy. Xin cô để tôi tự đi viện. Tôi không quen bị chăm sóc, cũng không muốn có người theo.”
Sức của Tiêu Trường Doanh không bằng cô, cuối cùng đành để cô thoát ra. Bàn tay trống rỗng như lòng cô lúc này, hoàn toàn rỗng không.
Máu trên mặt Du Nhã An đã được lau sạch, vết thương được dán băng, xung quanh vẫn còn sưng đỏ. Tiêu Trường Doanh chưa từng rời mắt khỏi cô, trong đầu chợt hiện lại cảnh Dư Khả Tầm nhảy xuống vực, hình ảnh như cơn ác mộng bất ngờ ập tới, khiến cô nhắm mắt thật chặt.
“Thôi được rồi, cứ theo ý cô vậy.” Tiêu Trường Doanh chống trán, nét mặt có phần khác lạ.
“Cảm ơn. Tôi đi viện trước.” Trước khi đi, Du Nhã An mới ngẩng đầu nhìn cô một lần.
Sau khi cô rời đi, cả nhóm người đều sững sờ, không ai nói gì.
Tiêu Trường Doanh cau mày, sắc mặt không tốt chút nào. Cô nhìn đám tay đua rồi quát: “Mấy ngày tới không ai được phép ra ngoài. Chung kết sắp đến, tất cả phải giữ quy củ cho tôi.”
“Vâng, Tam tiểu thư.” Ai nấy đều cảm thấy Tam tiểu thư đang tức giận vì Du Nhã An.
Thật ra, Tiêu Trường Doanh cũng đoán được chuyện gì xảy ra, chỉ là không muốn vạch trần.
Bởi vì chuyện quản lý là việc của Lam Thành Cẩn, cô chưa từng can thiệp. Nếu bây giờ mắng trước mặt mọi người, sẽ khiến Lam Thành Cẩn mất uy tín với cấp dưới.
Dùng người thì không nghi ngờ, nghi ngờ thì đừng dùng. Tiêu Trường Doanh vẫn chọn chừa cho cô chút thể diện.
Chỉ là việc Dung An Kỳ nhúng tay vào, khiến cô có chút khó chịu.
Cảm giác như mấy người đó đã sắp đặt sẵn, muốn cùng nhau đối phó với người vẫn chưa thể xác định là Dư Khả Tầm hay không.
Họ coi cô là gì đây?
Tiêu Trường Doanh không thể chấp nhận chuyện này xảy ra.
“Được rồi, Trường Doanh, chuyện ở đảo Nhật Quang cứ để Thành Cẩn lo. Có thể Du Nhã An mới tới, chưa quen. Vẫn còn nửa tháng để thích nghi, là đủ rồi.” Dung An Kỳ nhẹ giọng.
“Cô rảnh thật đấy. Trước đây chưa từng thấy cô đua với tay đua, giờ thì sao? Cô cũng nghĩ A Tầm chưa chết, quay lại tìm tôi báo thù à?” Tiêu Trường Doanh giọng sắc bén, khí thế thay đổi. Dung An Kỳ nhìn Lam Thành Cẩn, hai người liếc nhau, không ai lên tiếng.
Hứa Triều Hoa đã cho giải tán đám tay đua, đảm bảo không ai nghe trộm được nữa.
“Tam tiểu thư, Du Nhã An giống như một quả bom hẹn giờ. Chúng ta nên đề phòng, có thể tạm nới lỏng rồi lại siết lại, hoặc…” Lam Thành Cẩn nhạy bén. Dư Khả Tầm từng khiến mạng sống Tiêu Trường Doanh rơi vào hiểm cảnh, thủ đoạn tàn nhẫn, hành vi cực đoan. Ai biết được Du Nhã An có phải đang diễn không?
Tiêu Trường Doanh không nói gì, ánh mắt lướt qua ba người, rồi chợt bật cười khẽ: “Tốt lắm, các người đang định thay tôi quyết định những chuyện tôi không biết? Hay là muốn lén tôi, gϊếŧ Du Nhã An?”
“Không phải vậy, Trường Doanh, mình chỉ muốn gặp cô ấy…” Dung An Kỳ vội giải thích.
“Thôi đi, tôi ra ngoài đi dạo. Mấy người cứ ở lại tùy ý.” Nói rồi cô đi về phía bãi đỗ xe. Hứa Triều Hoa và Dung An Kỳ bước theo vài bước thì bị cô gạt đi.
Du Nhã An không đến bệnh viện, mà bắt xe quay về làng chài — nhà của cô.
Cha mẹ đã ra khơi, trong nhà không có ai. Trước khi vào, cô đứng ngoài nhìn quanh một lượt, xác định không ai theo dõi rồi mới mở cửa.
Vào phòng, cô lập tức vào nhà vệ sinh rửa mặt. Chỉ thấy cô gỡ lớp “vết thương” trên mặt xuống, như thể một con vật đang lột da. Phần thịt lở loét bị bóc ra, lộ ra làn da mịn màng không tỳ vết.
Cô nhìn bản thân trong gương, buộc tóc lên, mỉm cười đầy ẩn ý.
===============
Tác giả có lời muốn nói:
Ai cũng có suy tính riêng, không biết rốt cuộc ai đang chơi ai. Mà nói về chơi trò tâm kế, chẳng ai là đèn cạn dầu cả.