"Vốn là có thể thành công…" Thái tử thở dài, "Nhưng giữa đường lại xuất hiện Thần Vương, cướp mất người bản cung để ý. Thần Vương đi cầu xin Thái hậu, cứu được Dung tướng quân. Nếu không, tối qua Dung Uyển Tịch đã ở trên giường bản điện rồi. Hôm nay, Thái hậu còn ban hôn Dung Uyển Tịch cho Thần Vương, ta hoàn toàn thua một trận. Sao có thể bỏ qua chuyện này?"
"Sao lại có chuyện như vậy? Thần Vương đúng là quá đáng… Dù sao Điện hạ cũng là huynh trưởng của hắn." Tần Dĩnh Nguyệt giả vờ không biết.
"Ngươi thật sự không biết lý do?" Thái tử quay lại nhìn nàng, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tần Dĩnh Nguyệt vội hành lễ, nói:
"Điện hạ thứ tội, thϊếp thật sự không biết. Nếu Điện hạ có hiểu lầm gì về thϊếp, thϊếp nguyện dùng cái chết để chứng minh lòng mình! Từ khi ở Thái học, thϊếp đã luôn ngưỡng mộ Điện hạ, trong lòng chỉ có mỗi mình người mà thôi!"
Nàng không thể giả vờ không biết gì hoàn toàn, sẽ quá giả tạo. Phải khiến Thái tử cảm thấy rằng, dù nàng biết, nàng cũng không dám nói. Phải để hắn nghĩ rằng, nàng tôn kính, sợ hãi và yêu hắn. Đàn ông như Thái tử, sự ham thích cái mới chỉ là nhất thời, còn việc theo đuổi cảm giác an toàn mới là mãi mãi.
"Đừng sợ, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi." Thái tử đỡ nàng dậy.
Tần Dĩnh Nguyệt đứng lên, tiếp tục nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn, nói:
"Nếu thϊếp gặp chuyện như vậy, cũng sẽ muốn lấy lại thể diện. Điện hạ có nghĩ ra cách gì chưa?"
"Chưa nghĩ ra, nên mới hỏi nàng. Bản cung nhớ, hồi ở Thái học, nàng có không ít mưu mẹo."
Tần Dĩnh Nguyệt chậm rãi xoa bóp, trong lòng đã có chủ ý nhưng chưa vội nói. Một lúc sau mới lên tiếng:
"Thϊếp có một ý, không biết có được không."
"Nói nghe thử."
"Thái hậu đã gả con gái của Dung tướng quân cho Thần Vương. Dung gia chẳng mấy chốc sẽ thành hoàng thân quốc thích, những ngày này, người tới chúc mừng chắc chắn rất đông. Điện hạ cũng có thể ghé qua một chuyến."
"Sao?"
Tần Dĩnh Nguyệt cười, giải thích:
"Nhưng Điện hạ không thể giống như các đại thần trong triều, chỉ tới rồi đi. Và cũng không nên đi một mình. Hãy dẫn theo một vị quan luôn nghe lời Điện hạ. Sau khi trò chuyện với Dung tướng quân, Điện hạ có thể nói muốn gặp Dung tiểu thư để chúc mừng trực tiếp. Không cần chờ Dung tướng quân phản ứng, hãy ngay lập tức bảo vị quan kia rời đi. Nhưng nhất định phải làm ra vẻ rất sâu xa…"
"Như vậy, người ngoài sao có thể không hiểu lầm? Điện hạ rõ ràng đi cùng vị quan kia, nhưng khi ra ngoài lại chỉ có một người. Nếu chuyện này lan truyền, danh tiếng của Dung tiểu thư chắc chắn không còn tốt đẹp. Còn Thần Vương, khi nghe được, liệu có nghĩ rằng mình đã bị cắm sừng không?"
Thái tử nghe xong, suy nghĩ một lúc rồi bất chợt đập bàn, nói lớn:
"Hay! Quả là diệu kế! Sao bản cung không nghĩ ra chứ!"
Chỉ cần hành động bình thường nhất, lại có thể tạo ra hiệu quả kinh ngạc nhất! Dù chuyện này lan rộng khắp nơi, nếu phụ hoàng và Thái hậu hỏi tới, hắn cũng chỉ cần nói rằng mình đến phủ tướng quân để chúc mừng, để tỏ lòng chân thành với hôn sự này. Nếu có bị trách mắng, hắn chỉ cần ra vẻ oan ức, nói rằng mình làm vậy vì nghĩ bản thân là Thái tử, cần phải rộng lượng, không muốn để Dung gia cảm thấy khó xử. Ai mà ngờ chuyện lại bị người ta đồn thổi thành như vậy!
Thật tuyệt diệu! Thật tuyệt diệu!
Đây quả là một kế sách tuyệt diệu, không cần đổ máu mà cũng khiến đối thủ tự rút lui!