Tạ Khâm nhận ra sự thay đổi cảm xúc này, lập tức lên tiếng.
"Đa Đa, đừng buồn."
Giọng điệu của Tạ Khâm không nhanh không chậm. Anh an ủi chú cá nhỏ đang buồn bã: "Những người mắng em, họ không biết sự thật. Đợi đến khi họ biết sự thật, họ sẽ xin lỗi em."
Ngư Đa Đa nghe vậy, buồn bã nói: "Nhưng vấn đề là, tui không có cách nào để họ biết được sự thật."
Cậu chỉ có một tài khoản Weibo cá nhân, 0 người theo dõi, theo dõi 199 người.
Trong số 199 người mà cậu theo dõi, có người suốt ngày đăng ảnh động vật biển, có tác giả tiểu thuyết mà cậu theo dõi, còn lại thì hầu hết là những blogger đăng phiếu giảm giá mua sắm.
Một tài khoản Weibo như thế này, đăng bài làm rõ cũng chẳng có ai xem.
"Đa Đa, em hãy quay một video làm rõ với Tạ Linh."
Tạ Khâm bình tĩnh sắp xếp: "Sau khi quay xong, gửi video làm rõ cho bên truyền thông, để họ làm rõ trên mạng."
Ngư Đa Đa nghe vậy, giả vờ già dặn thở dài, cảm thán: "Ôi, anh thật ngây thơ."
Tạ Khâm: "?"
Sống đến giờ, đây là lần đầu tiên Tạ Khâm nghe người khác nói anh ngây thơ.
Ngư Đa Đa vừa mới trưởng thành tự cho mình là già dặn, sau khi cảm thán xong còn kiên nhẫn giải thích với anh: "Tui bây giờ không nổi tiếng. Bên truyền thông không quen biết tui, cũng không thân với tui, họ sẽ không giúp tui đăng bài làm rõ đâu."
Tạ Khâm khẽ nói: "Sẽ có truyền thông đăng."
Anh nói xong, đọc tên một tờ báo và nói thêm: "Tờ báo này rất công bằng, em gửi video làm rõ cho anh ta, anh ta nhất định sẽ đăng."
Ngư Đa Đa: "..."
Thật không? Chú cá nhỏ không tin.
Sau khi Tạ Khâm đảm bảo đi đảm bảo lại rằng tờ báo này chính nghĩa công bằng, Ngư Đa Đa mới miễn cưỡng tin một chút.
"Vậy tui đi tìm Tạ Linh quay video, quay xong sẽ gửi vào tin nhắn riêng của tờ báo đó."
"Được."
Tạ Khâm đáp, để cậu cúp máy trước.
Ngư Đa Đa đi dép lê miễn phí của ký túc xá, chạy đi tìm Tạ Linh.
Cậu chạy nhanh, cửa lại không khóa nên đến cửa không kịp dừng lại, trực tiếp đẩy cửa ra.
"Ai?!"
Vừa đẩy cửa ra, Tạ Linh đang trốn trong chăn, đột nhiên thò đầu ra, cảnh giác hỏi.
"Là tui."
Ngư Đa Đa đi đến trước mặt cậu ta.
Thấy là cậu, Tạ Linh đột nhiên thở phào nhẹ nhõm: "Dọa chết tôi rồi, tôi còn tưởng là ai chứ."
Cái vẻ làm chuyện mờ ám này của cậu ta khiến Ngư Đa Đa hơi nghi ngờ.
"Cậu đang làm gì vậy?"
"Tôi, tôi đang vẽ tranh."
"Vẽ tranh sao lại chui vào chăn vẽ?" Ngư Đa Đa càng khó hiểu: "Ký túc xá không có bàn ghế sao?"
Tạ Linh lấy đèn bàn và bảng vẽ trong chăn ra, cậu ta hơi ngượng ngùng: "Hehehe, tôi đang vẽ đồng nhân."
"Đồng nhân của ai?"
"Lộ Yếm và tôi."