Chương 19

[Nhờ em hát mới chỉ tốn hai trăm, Đa Đa, em nói xem có phải là anh hời quá rồi không?]

Tiếng hát chữa trị của nhân ngư quả thực còn hữu dụng hơn cả bác sĩ loài người.

Chú cá nghèo rớt mồng tơi bị Tạ Khâm thuyết phục, cuối cùng cũng yên tâm thoải mái nhận lì xì.

“Vừa rồi anh không khỏe ạ?”

[Ừ.]

“Sao lại không khỏe ạ?” Ngư Đa Đa ngồi trên ghế đẩu, vừa giặt đôi giày thể thao giá rẻ mình mua - loại 20 tệ hàng giảm giá vì hết size, cậu chỉ có đúng hai đôi.

[Không biết nữa.]

Tạ Khâm đeo tai nghe, mắt vẫn nhắm, chỉ khẽ đáp lời Ngư Đa Đa: [Anh thường xuyên bị như vậy.]

Từ khi còn rất nhỏ, bố mẹ đã nói tinh thần anh có vấn đề.

Luôn phải trải qua đủ loại trị liệu, anh thậm chí đã quen với việc đó.

Chỉ là đôi khi anh cũng thoáng cảm thấy, hình như mình không hề có bệnh.

“Tạ Khâm.”

Ngư Đa Đa gọi tên Tạ Khâm rồi nói với anh: “Đợi có cơ hội, em xem bệnh cho anh nhé.”

Cậu không chữa được những bệnh khác, nhưng về vấn đề tinh thần thì nhân ngư bọn họ lại rất am hiểu.

[Được.]

Tạ Khâm khẽ nhếch môi: [Đợi em quay xong, anh đến đón em.]

Hai người họ chỉ nói chuyện qua điện thoại chứ chưa từng gặp mặt.

Tạ Khâm rất muốn tận mắt nhìn thấy thiếu niên khiến anh cảm thấy quen thuộc và muốn tiếp cận một cách khó hiểu này.

“Ừm, hình như anh quên mất Tạ Linh rồi thì phải? Đến lúc đó anh có thể đến đón bọn em.”

Tham gia chương trình, ngoài Ngư Đa Đa ra thì còn có cả em trai ruột của Tạ Khâm nữa.

Tạ Khâm khựng lại.

[Ồ, đúng là còn có nó nữa.]

Ngư Đa Đa: “…”

Là ảo giác sao? Sao cậu lại nghe thấy giọng điệu của Tạ Khâm có chút ghét bỏ thế nhỉ.

Không đợi Ngư Đa Đa suy nghĩ kỹ, Tạ Khâm đã nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác, dời đi sự chú ý của cậu.

Rất nhanh sau đó.

Tạ Khâm về đến nhà, hai người cúp máy.

Ngư Đa Đa tiếp tục giặt giày, cậu không mách tội với Tạ Khâm, cũng không hề nhắc đến chuyện mình đang bị bôi nhọ trên mạng.

Chú cá nhỏ từ bé đã không được ai đoái hoài nên đã quen tự mình giải quyết chuyện của mình.

Vài phút sau.

Chú cá nhỏ đang chăm chỉ giặt giày thì nhìn thấy mũi giày đột nhiên bị rách toạc ra, vẻ mặt ngơ ngác.

“Rách, rách rồi?!”

Cậu trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn đôi giày bị rách.

Đôi này tận hai mươi tệ cơ mà!

Cậu mới đi được có bao lâu đâu.

Giày rách rồi thì không vá lại được nữa, chú cá nhỏ vốn đã không vui vì chuyện kia đè nặng trong lòng, giờ thì hoàn toàn nổi cáu.

Cậu hung hăng ném đôi giày vào chậu, tức giận quát: “Giày rách!”