Một lát sau.
Tạ Linh bị Ngư Đa Đa lôi về ký túc xá.
“Bọn nó đánh cậu chỗ nào rồi?” Ngư Đa Đa đóng cửa lại, hỏi cậu ta.
Tạ Linh vén tay áo lên, trên cánh tay có một vết xước nhỏ.
“Đa Đa, thật ra là tớ đánh trước.”
Tạ Linh ngồi trên giường, cúi đầu, mái tóc vàng chóe khoa trương dường như cũng ỉu xìu theo tâm trạng chủ nhân.
“Bọn nó nói xấu cậu, không cho tớ chơi với cậu. Tớ tức quá nên mới đánh bọn nó.”
Tạ Linh không bị thương nặng, bởi vì họ vừa mới đánh nhau thì Ngư Đa Đa đã lao tới. Trong ký túc xá có sẵn hộp thuốc nhỏ, Ngư Đa Đa khử trùng vết thương trên tay Tạ Linh rồi dán hai miếng băng cá nhân cho cậu ta.
Cậu dán xong, liền chọc chọc vào đầu Tạ Linh.
“Cậu gà như thế, sau này đừng có đánh nhau với người ta nữa.”
Tạ Linh ủ rũ gật đầu, cậu ta cũng thấy mình gà thật.
“Lúc nào thật sự muốn đánh người thì nói với tớ một tiếng.”
Ngư Đa Đa đột nhiên nói tiếp: “Tớ đi đánh giúp cậu.”
Tạ Linh: “!”
Mắt Tạ Linh sáng rỡ, ôm chầm lấy eo Ngư Đa Đa: “Đa Đa, cậu tốt quá!”
Ngư Đa Đa hiếm khi không đẩy cậu ta ra.
Chú cá nhỏ cứng rắn này cũng không phải hoàn toàn vô tình.
Tên ngốc này sau này cứ để Ngư Đa Đa cậu bảo kê.
Hai người ở lại ký túc xá một lát rồi rủ nhau đi ăn tối.
Sau bữa tối không có lịch huấn luyện, bọn họ có thể về phòng nghỉ ngơi.
Ngư Đa Đa đang giặt giày thể thao thì điện thoại WeChat vang lên.
Là Tạ Khâm vừa mới tan làm sau một ngày bận rộn.
[Đa Đa.]
Tạ Khâm đang ngồi trong xe, nhắm chặt mắt, tay ấn huyệt thái dương: [Hát cho anh nghe một bài đi.]
Đợt trị liệu lần này của anh kéo dài quá lâu, hơn nữa bác sĩ dường như đã dùng phương pháp trị liệu mới cho anh, tác dụng phụ bây giờ kéo dài hơn trước kia.
Ngư Đa Đa nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói của anh, cậu hơi sững người.
“Vâng.”
Cậu không hỏi lý do, trực tiếp dồn tâm sức hát bài hát mà mình luyện tốt nhất gần đây.
Hát xong.
Cơn đau đầu của Tạ Khâm đã dịu đi hơn phân nửa, anh thành thạo gửi một bao lì xì.
[Chúc mừng phát tài.]
Ngư Đa Đa nhấn mở, lần này là 200 tệ.
“Nhiều quá ạ.”
Ngư Đa Đa cau mày, nói với người ở đầu dây bên kia: “Ban ngày anh đã gửi cho em một bao lì xì thăng cấp rồi mà.”
[Không nhiều đâu.]
Tạ Khâm đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn: [Vừa rồi anh không khỏe, nếu mời bác sĩ đến một chuyến thì sẽ tốn rất nhiều tiền.]