Cậu xoay người rời khỏi văn phòng, đạo diễn nhìn theo bóng lưng cậu, cảm thấy hơi tiếc nuối.
Theo như ông ta biết, đứa nhỏ này tuy là do công ty Tinh Văn đưa tới, nhưng phía Tinh Văn dường như chỉ ký hợp đồng ngắn hạn quay chương trình với cậu, chứ không phải hợp đồng quản lý toàn diện.
Xét theo tình hình này, Tinh Văn chưa chắc đã ra tay giúp đỡ.
Bên ngoài.
Ngư Đa Đa cúi gằm mặt, đang rầu rĩ suy nghĩ xem phải làm thế nào để thanh minh vụ tin đồn nhảm kia.
Cậu nghĩ mãi mà vẫn chẳng ra cách nào.
Muốn thanh minh thì phải làm cho thật nhiều người trông thấy…
Mua hot search sao?
A, cậu làm gì có tiền.
Chú cá nghèo rớt mồng tơi bị hiện thực tàn khốc vả cho tự kỷ tại chỗ.
Tự kỷ chưa được bao lâu thì một trận âm thanh ồn ào hỗn loạn truyền vào tai cậu.
Trong mớ âm thanh ồn ào đó còn lẫn cả giọng của Tạ Linh.
Ngư Đa Đa vừa nghe thấy giọng Tạ Linh thì chẳng nói chẳng rằng, vội chạy qua đó.
“Bọn mày là cái thá gì? Dám châm ngòi tao với Đa Đa!”
“Còn định bắt nạt Đa Đa à, tao đánh chết bọn mày!”
Tạ Linh tuy đầu nhuộm tóc vàng chóe, tự cho mình là thiếu niên nổi loạn, nhưng thực chất sức chiến đấu chỉ đáng bỏ đi.
Ngư Đa Đa như một quả pháo nhỏ lao vào, kéo giật Tạ Linh ra sau lưng mình rồi xắn tay áo lên xử lý bọn họ.
Chú cá hoang nhỏ này lăn lộn dưới đáy biển cũng không phải để trưng, cậu nhanh chóng xử lý gọn đám người vừa đánh Tạ Linh đến mức phải xin tha.
“Đừng đánh vào mặt, tôi sai rồi, Ngư Đa Đa, cậu đừng đánh nữa.”
Tiếng xin tha vang lên đầy đáng thương.
Ngư Đa Đa hừ lạnh một tiếng, đạp thêm một cái vào người kia rồi quẳng hắn ra ngoài.
“Lần sau lúc tao không có ở đây, bọn mày mà còn dám động vào Tạ Linh thì tao bẻ gãy tay bọn mày!”
Ngư Đa Đa quét mắt nhìn đám người một lượt, lời lẽ tàn nhẫn uy hϊếp bọn họ.
Bị Ngư Đa Đa đánh cho một trận, chẳng ai ngu ngốc mà còn dám đối đầu trực diện nữa.
Tổ chương trình không cho phép thí sinh đánh nhau, tất cả bọn họ đều đã tham gia ẩu đả, đến lúc chuyện này vỡ lở ra thì e là phải chịu tội liên đới, chẳng ai yên ổn được.
Vì vậy, mấy người bị đánh kia chỉ đành nuốt cục tức này vào bụng mà tự mình che giấu sự việc.
Ngư Đa Đa rất thông minh, không hề để lại vết tích gì trên mặt bọn họ.
Cậu chỉ đánh vào những chỗ quần áo che khuất, người khác không nhìn thấy được.