Chương 8

"Alo."

"Là tôi."

"Ồ, sao thế? Cậu mà cũng chủ động gọi điện cho tôi à?"

"Tôi muốn nhờ cậu một chuyện."

Trương Lệ là tổ trưởng quản lý người mẫu, cũng là bạn của Diệp Minh Sương. Studio thiết kế thời trang Kính Hoa của Diệp Minh Sương thường xuyên thuê người từ chỗ cô.

"Gương mặt với dáng dấp đều ổn, nhưng chắc chưa có kinh nghiệm làm trong ngành này."

"Ừ. Cậu đích thân gọi đến thì tôi cũng phải nể mặt cậu. Nhận thì nhận thôi, nhưng chưa từng làm qua thì vẫn phải qua vòng phỏng vấn. Nếu điều kiện thích hợp, tôi cũng muốn giữ lại, dạo này bên tôi đang thiếu người."

"Được."

"Vậy cậu cho tôi tên và cách liên lạc, tôi ghi lại."

"Ân Đường..."

Còn chưa nói dứt lời, bên kia Trương Lệ đã bật thốt lên: "Ân Đường? Đừng nói là cái cô con gái nhà họ Diệp bị thất lạc bên ngoài đó chứ..."

"..."

"Ờ... gần đây chẳng phải rộ lên ầm ĩ sao." Trương Lệ có chút lúng túng. Chuyện nhà họ Diệp có một người con gái thất lạc, mà tổng giám đốc Diệp đang chuẩn bị nhận lại, gần như ai trong giới cũng biết, chỉ là mọi người ngầm hiểu chứ chẳng ai nói toạc ra.

Khoan đã... Sao Diệp Minh Sương không lên tiếng?

"Không thể nào thật chứ? Cậu định sắp xếp cô ấy vào chỗ tôi quản lý?" Trương Lệ hạ giọng, gần như không tin nổi.

Diệp Minh Sương rũ mắt: "Cô ấy nói thiếu tiền. Tôi chỉ giúp một tay. Có thành công hay không thì phải xem chính cô ấy."

"Không phải chứ? Cái củ khoai nóng bỏng tay này cậu đẩy qua cho tôi? Vậy rốt cuộc tôi có nên cho cô ta qua vòng phỏng vấn không? Lỡ mà điều kiện không đạt, tôi loại luôn, sau này tổng giám đốc Diệp đến gây khó dễ thì sao?"

"Cậu nghĩ nhiều rồi."

"Thế thì được." Sau khi được rũ bỏ trách nhiệm, Trương Lệ mới thở phào, nhưng vẫn lo cho bạn mình: "Sao cậu lại dính vào chuyện này? Cậu còn chịu giúp cô ta à?"

"Cô ấy cần tiền."

Trương Lệ: "?"

Con gái nhà họ Diệp sắp được đón về, mà còn thiếu tiền?

Nói thật, với tư cách bạn của Diệp Minh Sương, Trương Lệ thực sự không hiểu nổi. Diệp Minh Sương vốn không phải con ruột nhà họ Diệp, chuyện này sớm đã chẳng còn là bí mật. Sự tráo đổi thân phận từ khi còn trong nôi, đã định sẵn giữa Ân Đường và Diệp Minh Sương sẽ chẳng thể nào nảy sinh cảm tình.

Khoan đã...

"Cậu chẳng lẽ cảm thấy áy náy?" Trương Lệ ngập ngừng rồi nói: "Năm đó cậu chỉ là một đứa bé đỏ hỏn, chuyện này đâu thể trách cậu được."

"Tôi biết."

Không giải thích gì thêm, Diệp Minh Sương trực tiếp cúp máy.

Con đường đã được trải sẵn, có bước qua được hay không còn phải xem Ân Đường.

Đặt bút xuống, nhìn hai chữ "Ân Đường" ngay ngắn trên trang giấy, Diệp Minh Sương khẽ trầm ngâm.

Trương Lệ nói không sai. Hai mươi hai năm qua, cô đã thay thế Ân Đường để hưởng tất cả những gì vốn thuộc về đối phương, điều này không thể phủ nhận.

Nhưng việc cô giúp đỡ Ân Đường, đơn giản chỉ vì đó là đứa con gái mà cha mẹ Ân đã nuôi dưỡng suốt hai mươi hai năm. Đơn giản chỉ vì, yêu ai thì thương cả nhà người ấy.

Diệp Minh Sương khẽ thì thầm: "Chỉ mong... cô đừng xem thiện ý của tôi như chuyện đương nhiên."

Đang nghĩ ngợi, chiếc điện thoại trên bàn chợt rung nhẹ. Cô cầm lên nhìn, bất ngờ phát hiện là tin nhắn từ Ân Đường.

[Chị Diệp!]

[Giấy vay em viết xong rồi, đưa chị bằng cách nào đây? [Ảnh]]

Phóng to bức ảnh, hiện ra tờ giấy nợ năm mươi vạn, người vay là Ân Đường, bên dưới còn có dấu vân tay đỏ chót...

Diệp Minh Sương không ngờ, cô ấy lại thật sự coi đó là khoản nợ cần phải trả.

Khoảnh khắc ấy, Diệp Minh Sương bỗng nghĩ, có lẽ mình nên nhìn Ân Đường theo hướng tích cực hơn. Dù sao, dù mang dòng máu nhà họ Diệp, nhưng cô gái ấy lại không lớn lên trong nhà họ Diệp.

Tâm trạng vô cớ trở nên nhẹ nhõm. Cô nhắn lại: "Hai ngày nữa tôi sẽ tới đón cô, đưa đi phỏng vấn ở công ty người mẫu."

[Vâng!]

[Chị Diệp yên tâm, em sẽ không để chị mất mặt đâu!]

[Hê hê!]

Nhìn những tin nhắn tràn ngập dấu ngã kéo dài, Diệp Minh Sương thoáng ngây người nghĩ...

Hai người họ, không chỉ khác biệt về hoàn cảnh trưởng thành... Ngay cả tính cách, cũng là một trời một vực.

*

Cha Ân nhận ra con gái có gì đó khác lạ.

Hai ngày nay, Ân Đường cứ ru rú trong phòng, còn đặt một đống hàng chuyển phát, trong đó có cả một chiếc gương toàn thân. Chuyện này khiến cha Ân hơi lấy làm lạ.

Ông không nhịn được gõ cửa phòng con gái: "Tiểu Đường, tới giờ ăn rồi."

"Ba, trưa nay con không ăn ở nhà đâu, con phải qua nhà bạn học một chuyến, trả đồ cho nó."

"Được."

Nói rồi, cửa phòng mở ra.

Từ trong bước ra một cô gái xinh đẹp. Mái tóc ngắn thẳng tắp ngày nào giờ được uốn phồng nhẹ nhàng, lượn sóng mềm mại. Chiếc váy ôm màu hạnh nhân càng làm làn da trắng nõn thêm nổi bật, đôi chân thon dài không chút mỡ thừa, phía sau còn khoác một chiếc túi nhỏ màu đen.

Trên chân là đôi sandal cao gót mảnh mai, trông như chỉ cần dẫm mạnh một cái là có thể đâm thủng nền đất, kiểu giày mà xưa nay Ân Đường chưa từng mang nổi. Dường như trên mặt còn có chút trang điểm...

Cha Ân ngây ngẩn nhìn, thoáng chốc không dám tin đây lại là con gái mình.

Ngay khi bóng dáng con gái sắp khuất khỏi tầm mắt, ông bỗng như chợt nhớ ra gì đó, vội gọi với: "Tiểu Đường, con đang... yêu đương phải không?"

Ân Đường: "?"

"Không có mà. Con đi phỏng vấn, tất nhiên phải ăn mặc tươm tất một chút chứ." Ân Đường liếc đồng hồ trên cổ tay: "Ba, con đi nhé."

"Phỏng vấn?" Cha Ân ngạc nhiên: "Có cần ba lái xe đưa con...?"

"Không cần đâu ạ!"

"Vậy con đi cẩn thận nhé!"