Chương 4

Nhà họ Diệp là hào môn danh tiếng, ai ai trong thành phố cũng biết đến. Người đang nắm quyền hiện tại – ông Diệp Cảnh Trung – chính là một doanh nhân nổi tiếng trong giới thương trường nơi đây.

So với nhà họ Diệp, nhà họ Ân chỉ là một gia đình vô cùng bình thường. Cha Ân – trước đây là công nhân tại một nhà máy mổ heo, làm hơn chục năm, sau này tích góp được chút tiền liền thuê sạp ở chợ, mở quầy bán thịt riêng.

Mẹ Ân là thanh mai trúc mã với cha cô, có tay nghề may vá rất tốt, từng làm việc ở một tiệm may trong phố. Sau khi kết hôn, bà nghỉ việc để ở nhà chăm lo gia đình.

Hơn hai mươi năm trước, vào một ngày nọ, phu nhân nhà họ Diệp đột ngột chuyển dạ khi đang ra ngoài, đành phải nhập viện gần nhất.

Mà đúng lúc đó, mẹ của Ân Đường cũng vào phòng sinh tại bệnh viện này.

Và thế là, hai đứa trẻ chào đời gần như cùng thời điểm... bị trao nhầm trong một sai lầm định mệnh.

Lẽ ra, người mang thân phận thiên kim nhà họ Diệp phải là Ân Đường. Nhưng cuối cùng, cô lại trở thành con gái của một gia đình bình dân.

Dù nhà họ Ân không thể so bì với gia đình hào môn, nhưng cha mẹ Ân vẫn yêu thương cô hết mực, nuôi cô khôn lớn thành người.

Không lâu trước, Ân Đường vừa tốt nghiệp đại học, đang trong giai đoạn tìm việc làm thì mẹ cô bất ngờ được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày giai đoạn tiến triển.

May mắn thay, bệnh tình dù nặng nhưng vẫn còn khả năng chữa khỏi. Chỉ cần phẫu thuật thành công, hóa trị hiệu quả, bà có thể sống thêm nhiều năm nữa.

Sau cuộc phẫu thuật, sức khỏe của mẹ Ân hồi phục rất tốt, khiến cả nhà nhẹ nhõm không ít. Nhưng cú sốc này cũng khiến kinh tế gia đình vốn đã eo hẹp trở nên túng thiếu hơn bao giờ hết.

Đúng vào lúc đó, luật sư đại diện nhà họ Diệp tìm đến.

Đối phương khẳng định chắc nịch rằng Ân Đường chính là con ruột của ông Diệp. Thậm chí còn hứa: Chỉ cần cô chịu nhận lại thân phận, nhà họ Diệp sẽ đưa cho vợ chồng nhà họ Ân một khoản "phí nuôi dưỡng" – là một con số không nhỏ chút nào.

Mà khoản tiền đó, đối với nhà họ Ân hiện tại... là vô cùng cần thiết.

Chính vào thời điểm then chốt đó, Ân Đường xuyên qua.

*

Sau khi sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ một lượt, Ân Đường đã đến khu chợ đầu mối.

Nhà cô nằm ở vùng ven thành phố, cách đây khá xa. Tính theo thời gian thì giờ này, cha cô chắc vẫn đang bán thịt ở chợ.

Ân Đường nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, rồi ung dung bước vào khu chợ quen thuộc, hướng thẳng về phía quầy thịt heo.

Hôm nay cô mặc bộ đồ mà Diệp Minh Sương đã chuẩn bị cho từ trước. Trên đường đi, ánh mắt của không ít người trong chợ đã dõi theo cô.

Ân Đường vẫn giữ vững tâm thái điềm tĩnh, từng bước rảo chân tiến đến quầy thịt, bước đi linh hoạt đầy sức sống.

"Ông Ân, cho một cân sườn nhé!"

Cha Ân đang bận tay với miếng thịt, nghe tiếng gọi quen tai liền thuận miệng đáp lại: "Về rồi à?"

Nói xong, ông dứt khoát cắm con dao lớn xuống thớt, nhíu mày nghiêm giọng: "Khi nào con bắt đầu biết uống rượu hả?"

Ân Đường làm bộ vô tội, nói: "Con uống ở nhà bạn, bạn ấy cũng là Omega mà, rất an toàn."

"Bộ đồ con đang mặc là gì đấy..." Cha Ân vừa nói vừa ngẩng đầu lên, lập tức nhận ra điều bất thường.

Cô con gái trước mặt đang mặc một chiếc váy thanh lịch, nổi bật đến mức chẳng hề hợp với không khí chợ búa bụi bặm này.

Ân Đường cong môi cười nhẹ: "Của bạn con cho mượn. Giặt sạch rồi sẽ trả."

Cha Ân lúc này mới gật đầu.

Một lúc sau, ông đột nhiên lẩm bẩm: "Cũng đẹp thật đấy... Lần sau con cũng mua mấy kiểu như vậy nhé... Ba mua cho."

Ân Đường ngoan ngoãn gật đầu.

"Ba, để con giúp ba cắt thịt." Cô vừa nói vừa lấy chiếc tạp dề bên cạnh, định xắn tay làm việc.

"Đừng để bẩn quần áo của bạn con. Ngồi đó nghỉ đi." Cha Ân lập tức từ chối.

Đúng như cô đoán.

Ân Đường cười híp mắt, vui vẻ nói: "Dạ! hôm nay khỏi phải làm rồi."

Cha Ân khựng lại một nhịp, không nói thêm gì, tiếp tục cắt thịt.

Buổi sáng đông khách nhất ở chợ đã qua, giờ này khách cũng thưa thớt dần. Dù Ân Đường chỉ ngồi sau quầy, nhưng sắc vóc nổi bật của cô vẫn khiến không ít người ngoái nhìn.

Cô vốn đã rất xinh đẹp, ngày thường ăn mặc giản dị cũng khó che giấu nổi nhan sắc ấy. Nay lại mặc bộ đồ bắt mắt, khiến ánh mắt người trong chợ cứ dán chặt lấy cô không rời.

Và như thế, sự xuất hiện của Ân Đường cũng dễ dàng thu hút một vài "vị khách không mời mà đến".

"Hôm nay Tiểu Đường cũng ra chợ à!"

Ân Đường nghe tiếng gọi, ngẩng đầu lên, liền thấy một người đàn ông trung niên quen mặt – là một Beta – ôm cặp táp, tỏ vẻ nghiêm túc bước đến quầy.

Đó là quản lý khu chợ, họ Lý, hơn ba mươi tuổi. Mắt nhỏ, cằm nhọn. Nghe nói nhờ có chút quan hệ nên mới được sắp vào công việc rảnh rỗi này để "tránh gió".