Nghe thế, người chú cũng sững lại: "Không sao chứ?"
"Con vẫn ổn. Chú yên tâm, con sẽ lập tức dùng biện pháp mạnh. Nhà họ Ân không chịu uống rượu mời, thì đừng trách con ép phải uống rượu phạt!"
"Ừ, trên giục gấp lắm rồi, mày mau làm cho xong đi. Chút việc cỏn con này, làm tốt thì kiếm được một món béo bở, tao sẽ không để mày thiệt."
"Vâng, con hiểu rồi chú."
Nhưng thực ra, Lý Hữu Vi cũng đang giấu chút tâm tư riêng. Đáng lẽ hắn phải sớm tống khứ cha con họ Ân đi rồi. Chú hắn đã hứa, chỉ cần làm xong việc này, họ sẽ có một triệu đồng tiền thưởng. Còn tiết lộ thêm, Ân Đường có thể chính là tiểu thư nhà giàu bị thất lạc nhiều năm.
Thế nên hắn mới nảy lòng tham. Nếu có thể cưới được Ân Đường... chẳng phải hắn sẽ một bước lên mây sao? Người ta chịu bỏ cả triệu chỉ để đuổi cha con họ, vậy nếu thật sự gả vào, lợi ích còn lớn đến mức nào?
Đáng tiếc, dù đã giở đủ trò mấy ngày nay, hắn vẫn chưa đạt được mục đích.
Nghĩ đến ánh mắt mà tối qua Ân Đường đứng trên cầu thang, cúi xuống nhìn hắn với vẻ khinh khỉnh ấy, quản lý Lý vẫn còn rùng mình sợ hãi.
Sau chuyện đó, hắn đã không còn dám mơ đến chuyện cưới Ân Đường nữa. Đã thế, mọi thứ vẫn nên quay về kế hoạch ban đầu thôi.
Ngay lập tức, hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số. "Dẹp nát cái sạp thịt của Ân Lập Huy cho tao."
...
Diệp Minh Sương vừa bước xuống lầu, đã thấy Ân Đường ngồi chờ sẵn ở quán cà phê dưới tòa nhà văn phòng.
Hôm nay cô mặc khác hôm qua một chút, một chiếc áo hoodie thể thao mỏng, quần jean và giày sneakers. Kiểu ăn mặc giản dị, hợp với lứa tuổi, mái tóc ngắn bồng bềnh khiến cả người trông đầy sức sống.
"Em còn tưởng chị đi cùng đồng nghiệp chứ." Ân Đường nheo mắt cười, như thể chỉ cần nhìn thấy Diệp Minh Sương là cả thế giới đều sáng bừng.
"Cường giả vốn dĩ cô độc." Nói xong, Diệp Minh Sương ngồi xuống. Hôm nay cô không mặc đồ công sở bình thường, mà là bộ váy vest màu kaki, càng tôn thêm vẻ thanh nhã.
Ân Đường ngẩn ra một chút, rồi cau mày nghiêm túc: "Chị học cách nói của em đấy à? Đừng bảo cuối cùng chị cũng biến thành người có tính cách giống em nhé?"
Diệp Minh Sương: "?"
"Em nghĩ nhiều quá rồi."
"Hehe."
"Ăn ở đâu? Chiều tôi phải quay lại công ty."
"Công ty?" Ân Đường hơi ngơ ngác. "Chẳng phải chị làm ở chỗ này sao?" Cô nhớ tên hình như là... Kính Hoa Studio.
"Công việc chính của tôi là ở tập đoàn thời trang Kính Hoa của nhà họ Diệp, làm giám đốc thiết kế. Studio chỉ là vì sở thích nên tôi mới mở thôi."
Xem ra Diệp Minh Sương quả thật rất có năng lực. Theo cô biết, tập đoàn Kính Hoa là thương hiệu thời trang nổi tiếng khắp cả nước, tổng bộ đặt ngay tại Q thị. Nói cách khác, Minh Sương mới 22 tuổi mà đã làm giám đốc thiết kế ở đó.
"Ăn ở đâu?" Minh Sương hỏi lại lần nữa.
"Chỗ nào cũng được!" Ân Đường cười tít mắt.
...
Bữa cơm lần này không còn ai tới quấy rầy, cả hai ăn uống thoải mái và trò chuyện vui vẻ.
Ăn xong bước ra khỏi nhà hàng, Diệp Minh Sương nhìn đồng hồ rồi hỏi: "Giờ cô định đi đâu?"
"Em tới bệnh viện thăm mẹ."
Diệp Minh Sương hơi khựng lại, sau đó gật đầu: "Vậy để tôi đưa cô đi."
"Dù chị đưa thì cũng sẽ không lên phòng, em tự gọi xe là được." Ân Đường cười nói.
"Tôi..."
Ân Đường chớp mắt nhìn cô: "Em nghĩ, chờ lúc mẹ xuất viện về nhà thì thời điểm đó sẽ rất thích hợp. Khi ấy chị qua nhé, ăn cơm ở nhà em, hoặc nếu muốn thì mình ra ngoài cũng được. Ba mẹ đều rất muốn gặp chị."
Diệp Minh Sương còn chưa kịp đáp lại, điện thoại của Ân Đường đã reo lên. Cô liếc nhìn màn hình, lẩm bẩm: "Chú Trương gọi cho em làm gì nhỉ?"
"Chú Trương?"
"Ông chú bán cá ở chợ đó chị."
Nói xong, Ân Đường bắt máy: "A lô..."
"Tiểu Đường, không xong rồi, ba cháu gặp chuyện rồi!"
*
Vốn chỉ cách trung tâm thành phố mười phút đi xe, khi Ân Đường và Diệp Minh Sương đến được chợ thì nơi đây đã bị người vây chật kín, không còn kẽ hở.
"Phiền mọi người nhường một chút!" Ân Đường trực tiếp chen lấn đám đông, cố sức chui vào trong. Diệp Minh Sương cũng theo sát phía sau.
Cảnh tượng trước mắt khiến lòng người se lại. Sạp thịt bị đập tan tành, thịt và dụng cụ lăn lóc khắp nơi, ngay cả cái thớt gỗ nặng nề cũng bị hất văng sang góc. Khoảng bảy tám tên côn đồ, mặt mũi hung tợn, tay cầm gậy sắt đứng vây quanh.
Mà cha Ân thì bị chặn ở giữa, trong tay siết chặt con dao chặt xương sáng loáng, dáng đứng vẫn vững như núi, không hề nao núng.
Hiển nhiên là bọn côn đồ đã ra tay phá sạp, nhưng ông vẫn chưa động thủ. Nếu thật sự đã đánh, lưỡi dao kia chắc chắn chẳng thể sạch sẽ đến vậy.
"Ba!" Ân Đường lao nhanh đến, lo lắng gọi lớn: "Không sao chứ!"
Ánh mắt cha Ân chạm vào con gái, đồng tử thoáng co rút, bản năng đưa cô ra phía sau che chở: "Con đến đây làm gì?"
"Bọn họ là ai?" Ân Đường nhìn về phía nhóm người cầm gậy.
"Chắc chắn là lũ mà cái thằng khốn Lý Hữu Vi gọi tới." Giọng cha Ân trầm đυ.c, chắc nịch. Ông biết bản thân chưa từng đυ.ng chạm đến bọn này.