Chương 13

"Nếu tôi không đi thì sao? Ở cái nhà hàng này, chẳng ai dám đuổi tôi đâu, Minh Sương." Hai chữ cuối, hắn gần như nghiến răng bật ra.

"Cô Diệp, vị tiên sinh này có ý định... muốn ngồi lại cùng chúng ta sao?" Ân Đường bấy giờ mới mở miệng, giọng mang theo sự bực bội không hề che giấu. "Đây chính là gia giáo của nhà họ Lâm ư? Tùy tiện xông vào phòng riêng người khác, quấy rầy bữa tối của người ta, rồi còn dày mặt muốn ở lại?"

Âm lượng không lớn, nhưng vừa đủ khiến cả gian phòng thoáng chốc rơi vào im lặng.

Ánh mắt nam Alpha chậm rãi dừng lại trên người Ân Đường. Vừa nãy hắn hoàn toàn chưa để tâm đến cô... Nhưng bây giờ, Omega đang ngồi cạnh Diệp Minh Sương kia, rốt cuộc là ai?

Miệng lưỡi sắc bén, trực tiếp chê bai gia giáo nhà họ Lâm, hệt như chẳng hề coi trọng nhà hắn...?

Ánh nhìn hắn trở nên hồ nghi. Cô gái này thoạt trông rất trẻ, nhưng khí thế tuyệt đối không giống một tiểu thư bình thường.

Một thoáng lùi bước nảy sinh trong lòng hắn. Thêm nữa, bảo an sắp tới rồi... Nếu cứ cố dây dưa ở đây, không những chẳng được gì, mà còn tự rước lấy trò cười trước mặt bao người trong giới.

Thôi vậy.

Hắn nghiến răng, mặt mũi khó coi: "Được rồi, Minh Sương. Để hôm khác tôi lại mời em ăn riêng, hôm nay... không quấy rầy nữa."

Dứt lời, xoay người bỏ đi, dáng vẻ nhếch nhác.

Ân Đường nhìn cánh cửa đóng lại, đôi mắt khẽ chớp, ngay lập tức khôi phục dáng vẻ ngoan ngoãn, ánh sáng đắc ý trong mắt tựa như muốn nói...

Thấy chưa, em vừa giúp chị đuổi kẻ phiền phức đi rồi đó.

"Có lẽ cô thực sự có thiên phú... nhưng không phải ở nghề người mẫu, mà là ở diễn xuất." Diệp Minh Sương mím môi cười nhạt, đưa tay vén nhẹ sợi tóc bên tai.

Ân Đường ngẩn ra một chút, lắp bắp: "Diễn viên sao... em... cũng khá thích đóng phim đó."

Đây là lần đầu tiên cô thấy Diệp Minh Sương cười. Quả nhiên, mỹ nhân khi mỉm cười thì đẹp đến mức khiến người ta thẫn thờ.

Đặc biệt là một mỹ nhân mang khí chất lạnh nhạt, xa cách. Khi nụ cười ấy nở rộ, quả thật rực rỡ đến kinh tâm động phách. Ngay cả Ân Đường cũng thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Nhan sắc Diệp Minh Sương thiên về nét trí tuệ, cộng thêm khí chất thanh lạnh, cử chỉ tao nhã, luôn khiến người ta có cảm giác nàng như một đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi tuyết, không thể chạm vào.

Mà lúc này, chính là giây phút đóa hoa cao ngạo kia khẽ nở.

"Nhắc tới diễn xuất... cô có biết không, cha của Lâm Thâm là một doanh nhân tiếng tăm ở W thị. Địa vị nhà họ Lâm và nhà họ Diệp ngang nhau. Dưới trướng nhà họ Lâm còn có một công ty giải trí, nổi tiếng trong giới, gọi là Kỷ Tinh Giải Trí." Lời nói của Diệp Minh Sương lại trở nên lạnh nhạt.

"Vậy sao..."

"Cô không sợ đắc tội anh ta à? Nếu thật sự muốn làm người mẫu, sau này khó tránh khỏi sẽ va chạm với công ty đó. Lâm Thâm nhìn thì ôn hòa, nhưng đó chỉ là mặt ngoài."

Ân Đường mím môi, hạ giọng: "Nhưng mà, vì chị không thích anh ta nên em mới thế mà..."

"..."

"Nếu anh ta tìm em gây khó dễ, chị phải giúp em nhé." Ân Đường tỏ vẻ đáng thương.

"..."

"Hu hu hu hu!" Cô còn giả vờ sụt sùi khóc.

"Ăn cơm đi."

"Chỉ nghĩ tới việc con đường đỉnh lưu của em lại có một tảng đá ngáng tên Lâm Thâm, em thấy cơm nước hôm nay chẳng còn hương vị gì nữa." Ân Đường rầu rĩ, hít mũi một cái.

"Nếu hắn bắt nạt cô, tôi sẽ giúp em."

Ân Đường lập tức cầm bát, sáng rỡ: "Được nha!"

Nếu không phải từ nhỏ đã được dạy dỗ giữ gìn phong thái, lúc này Diệp Minh Sương thật sự rất muốn lật mắt trắng.

Ngày hôm nay, cô lại được "khai sáng" thêm về con người Ân Đường. Có lúc thì hồn nhiên đơn thuần, nhưng có lúc lại khôn khéo ranh mãnh.

Nghe Trương Lệ bảo cô ấy có thiên phú người mẫu, mà cuối cùng lại phát hiện, hóa ra diễn xuất mới là bản lĩnh thật sự.

Tóm lại, rất khó để không sinh ra thiện cảm với cô gái này.

...

Trên đường lái xe đưa Ân Đường về nhà, Diệp Minh Sương nhìn thẳng phía trước, còn Ân Đường thì ngắm cảnh ngoài cửa kính, chợt hỏi:

"Chị không thích tên Lâm Thâm đó."

"Ừ."

"Nhưng vừa rồi anh ta nói... hai nhà đang bàn chuyện đính hôn..."

Ánh mắt Diệp Minh Sương không hề dao động: "Đó là việc gia đình định sẵn. Tôi là Omega của nhà họ Diệp, anh ta là Alpha của nhà họ Lâm. Từ góc độ lợi ích thương nghiệp, chúng tôi chính là "trời sinh một đôi"."

Không khí trong xe thoáng trầm xuống.

Ân Đường im lặng. Cô đã đọc một phần kịch bản gốc, thật ra ngay tại nhà hàng, cô đã đoán ra thân phận của tên Alpha đó.

Lâm Thâm, chính là vị hôn phu mà nhà họ Diệp an bài cho Diệp Minh Sương. Trong nguyên tác, cũng chính gã này đã bày trò quyến rũ, khiến nguyên chủ ngây ngô tưởng rằng mình gặp được tình yêu đích thực, từ đó liều lĩnh cầu xin nhà họ Diệp gả mình cho hắn. Kết quả, chính là bước vào bẫy của một tên cặn bã. Kẻ này cũng là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến sự hắc hóa sau này của nguyên chủ.

Không ngờ, cô lại gặp gã nhanh đến vậy.