"Cô tỉnh dậy đi!"
"Cho tôi ngủ thêm một lát nữa thôi mà..." Ân Đường bị tiếng gọi mơ hồ đánh thức, đầu óc vẫn mụ mị, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, theo phản xạ ôm chặt chăn, trở mình tiếp tục ngủ.
Cơn say sau bữa rượu khiến đầu cô đau nhức âm ỉ. Cô còn nhớ rõ mình đã dặn trợ lý rằng hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi, tuyệt đối không được đến gọi cô dậy sớm.
"Ân tiểu thư..." Giọng nói bất đắc dĩ lại vang lên lần nữa, khiến Ân Đường lập tức mở choàng mắt.
Người lạ?
Trong biệt thự của cô, sao lại có giọng phụ nữ xa lạ?
Ân Đường nheo mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Đứng cạnh giường là một cô gái trẻ, ăn mặc chỉnh tề thời thượng, khoác trên người bộ suit kiểu Chanel màu rượu sâm banh. Đôi chân dài thẳng tắp, trắng nõn nổi bật. Mái tóc dài được búi gọn sau đầu, phần mái trước trán uốn nhẹ tạo độ phồng tự nhiên. Gương mặt tinh tế, trang điểm như không trang điểm, môi hồng nhạt, đuôi mắt hơi xếch lên, toát lên vẻ lạnh nhạt kiêu kỳ.
Đây là ai?
Ân Đường thoáng ngơ ngác, trên mặt hiện lên vẻ bối rối và hoang mang.
"Không nhớ ra tôi sao?" Ánh mắt người phụ nữ bên giường không rời cô lấy một giây, bắt trọn từng biểu cảm thoáng qua trên gương mặt Ân Đường.
Ân Đường nhíu mày: "Cô là?"
"Hôm qua chúng ta còn gặp nhau mà. Trước khi cô uống say."
Ân Đường: “?”
Trong đầu cô lập tức hiện lên một dấu chấm hỏi to tướng, nhưng ngay sau đó, hàng loạt ký ức như sóng trào đổ ập vào trí óc, khiến con ngươi cô khẽ run lên.
Chiều hôm qua...
Ngay trước quầy thịt ở chợ, người phụ nữ ăn mặc thời thượng này xuất hiện giữa những ánh mắt kinh ngạc của bao người, bước thẳng đến trước mặt cô, đặt một chiếc thẻ ngân hàng vào tay cô.
"Tôi là Diệp Minh Sương."
"Ở đây có năm trăm nghìn. Cầm lấy số tiền này, cô không cần phải nghe mấy lời của luật sư đâu."
"Nhà họ Diệp là một vũng nước đυ.c. Tôi hy vọng cô đừng nhận lại thân phận ấy."
*
Ký ức hỗn loạn dần được sắp xếp lại. Mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua như một đoạn phim lạ lẫm, chen chúc nhau tràn vào đầu cô.
Sắc mặt Ân Đường dần trở nên tái nhợt.
Cô tên Ân Đường, điều đó không sai... Nhưng người đã gặp Diệp Minh Sương hôm qua, không phải là cô.
Chỉ là hôm qua không có lịch trình gì, cô cùng bạn bè ra ngoài uống vài ly, sau đó về nhà ngủ một giấc, vậy mà tỉnh dậy đã thấy mình ở nơi xa lạ này, còn tiếp nhận toàn bộ ký ức cùng thân xác của "người khác"?
Từ một ngôi sao sáng chói nhất trong làng giải trí, bỗng chốc biến thành con gái một ông chủ quầy thịt lợn?
Xuyên sách?
Buồn cười thật.
"Chắc hôm qua tôi uống nhiều quá... đầu óc hơi lộn xộn." Ân Đường liếc nhìn xung quanh căn phòng, nơi này có vẻ là phòng khách sạn.
"Ừ, là tôi đưa cô về đây." Diệp Minh Sương đưa cho cô một ly nước.
Ký ức của nguyên chủ truyền đến trong đầu nói rằng tối qua, vì tâm trạng phiền muộn nên cô ta định uống say một trận cho quên đời, nhưng lại không dám vào quán bar, chỉ uống vài chai bia rồi ngất xỉu trong công viên.
Nói cách khác, người phụ nữ trước mặt là người đã "nhặt" cô về. Nhưng sao cô ta lại biết cô ngất xỉu ở công viên?
Ân Đường không nghĩ nhiều, nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm, rồi khẽ gật đầu: "Cảm ơn."
"Bây giờ nhớ ra tôi là ai chưa?" Diệp Minh Sương đứng bên giường, ánh mắt trong trẻo mà sắc sảo nhìn cô không chớp.
Ân Đường gật đầu: "Nhớ ra rồi."
Tiểu thư nhà họ Diệp. Cô chính là thiên kim mà mấy luật sư nhắc tới, người mà hai mươi hai năm trước do nhầm lẫn đã bị trao nhầm với cô. Đúng là cô ấy có vài nét giống với mẹ ruột của cô trong mấy bức ảnh thời trẻ.
Nói vậy... Hai người họ đúng là bị trao nhầm?
Vị tiểu thư Diệp này, lẽ ra phải mang họ Ân?
Còn cô, mới chính là thiên kim của nhà họ Diệp?
"Đây là số tiền tôi gửi cho cha mẹ nuôi của cô." Diệp Minh Sương đặt chiếc thẻ ngân hàng lên tủ đầu giường, ngữ khí rõ ràng đã chọn lọc rất kỹ, như sợ cô hiểu lầm: "Tôi vẫn hy vọng cô có thể nhận thay họ."
Ân Đường luồn tay vuốt lại mái tóc rối bù, tỉnh táo hẳn. Ánh mắt giờ đây đã hoàn toàn khác biệt.
"Biết rồi. Tiền cô đưa, tôi sẽ chuyển lại cho ba mẹ." Câu trả lời dứt khoát khiến Diệp Minh Sương khẽ sững người. Nhưng rất nhanh, cô thu lại vẻ ngạc nhiên.
"Số tiền này không mang hàm ý gì khác. Cứ coi như là tôi, một người con ruột, trong lúc mẹ bệnh nặng lại chẳng thể phụng dưỡng bên giường. Đây là chút bù đắp của tôi. Cô có muốn nhận lại thân phận nhà họ Diệp hay không, cũng không liên quan đến tôi."