Nàng chạy một mạch đến cửa, đập mạnh vào cửa gỗ, kêu to gọi người.
Nhưng chẳng người nào đến mở cửa tẩm điện, thái giám gác ngoài tưởng nàng sợ người chết, nói: “Thái Hậu có lệnh, tối nay không được mở cửa. Cô nương nên tiết kiệm chút sức lực.”
“Hoàng thượng tỉnh rồi, đang truyền công công vào…” Yên Văn Ngọc vừa khóc vừa báo tin.
Nàng chưa từng trải qua chuyện này, không dám nói là “Xác sống vùng dậy”, cũng chẳng tin vào chuyện “Chết rồi sống lại”, người đã chết rồi, sao có thể sống lại được chứ?
Thái giám chỉ cho rằng nàng nói năng bậy bạ, quát: “Ăn nói xằng bậy về Hoàng thượng là tội chết! Cô nương chán sống rồi thì đừng kéo người khác theo! Nơi này không phải chỗ để cô nương khóc lóc!”
Dám làm loạn ở điện Trọng Chiêu, chắc là không muốn sống nữa rồi!
Yên Văn Ngọc không ngờ Thái Hậu lại sai người trông chừng và đóng cửa lại, nhất quyết phải để đêm động phòng diễn ra đến mức không nghe nàng nói một câu.
Nàng bám lấy cửa gỗ, tiếp tục giải thích: “Hoàng thượng thật sự động đậy rồi, xin công công vào xem, người có thể nói chuyện nữa…”
Thái giám mặc kệ, cao giọng nói: “Được kết duyên với Hoàng thượng là phúc phần của cô nương, còn lằng nhằng nữa thì coi chừng cái mạng nhỏ của mình!”
Xem Thái Hậu có ban lệnh chém đầu tiễn đi chôn cùng không.
Yên Văn Ngọc không đập được cửa, trong lòng vừa sợ vừa lo, nàng không muốn quay lại bên trong, nhưng lại lo Hoàng thượng nổi giận trách tội.
Sau một thoáng do dự, nàng đành cắn răng quay vào trong.
Vừa thấy long sàng từ xa, Yên Văn Ngọc đã quỳ sụp xuống hành lễ, run rẩy nói: “Cửa phòng bị khóa, không chịu mở, mong Hoàng thượng minh xét.”
Ngụy Ngân Tu từng luyện võ nên có thể nghe thấy tiếng nàng kêu bên ngoài.
Lúc này y mới chú ý đến bộ đồ cưới đỏ thẫm trên người nàng.
Ngụy Ngân Tu thông minh đến cỡ nào, chỉ cần nhìn là đã biết có chuyện xảy ra.
Nhưng lúc này cơ thể rất lạnh, y không còn sức để truy xét, nửa nhắm mắt nói: “Đến bên cạnh ta.”
Trong lòng Yên Văn Ngọc trở nên sợ, khóe mắt đỏ lên cầu xin tha thứ: “Hoàng thượng tha mạng…”
“Qua đây.”
“Hoàng thượng…”
“Đừng để ta lặp lại.” Giọng điệu của y trầm xuống.
“Ta…” Yên Văn Ngọc khóc nức nở, chân mềm nhũn đứng không dậy nổi, nàng quỳ gối bò qua, đến trước giường: “Hoàng, Hoàng thượng có nỗi oan nào ư?”
Nàng có thể lắng nghe, còn những chuyện khác nàng lực bất tòng tâm...
Ngụy Ngân Tu không nói lời nào, cô nương khóc như mưa kia không dám ngẩng đầu nhìn mặt y, coi y như là ma đến đòi mạng ư?