Chương 8

Thái hậu nhìn gương mặt diễm lệ của nàng, đôi mắt trong veo sáng ngời, không vương một gợn bụi trần, trong lòng không khỏi có vài phần cảm khái.

"Người ngoài nói con kiêu căng ngạo mạn, nhưng ai gia lại là người hiểu con nhất." Thái hậu đưa tay, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc mai bên má Lý Ý Thanh: "Con ngoan, mỗi một lựa chọn chỉ chiếm ba phần, bảy phần còn lại đều phải dựa vào chính mình vun đắp mới là lẽ phải."

Nghe vậy, Lý Ý Thanh không nhịn được mà bật cười: "Tổ mẫu nói phải lắm ạ. Dù ở đâu đi nữa, Thanh Nhi cũng sẽ sống thật tốt."

Thái hậu nhìn nụ cười trên gương mặt nàng, dường như qua đó mà nhìn thấy một người khác.

Tiêu ma ma nhận ra sự thất thần của Thái hậu, bèn cúi người phúc thân với Lý Ý Thanh: "Công chúa điện hạ, e là Thái hậu nương nương đã mệt rồi, xin để lão nô đưa người về nghỉ trước."

Lý Ý Thanh nhìn Thái hậu bỗng nhiên chìm vào nét ưu tư, trong lòng biết rằng Hoàng Tổ mẫu có lẽ chỉ muốn được yên tĩnh một mình lúc này, bèn gật đầu với Tiêu ma ma: "Trên đường đi cẩn thận. Về đến nơi hãy hầm cho Tổ mẫu một chén canh táo đỏ ngân nhĩ, hôm nay người dùng bữa không được nhiều."

Tiêu ma ma gật đầu: "Lão nô đã rõ."

Nói xong, bà liền dìu Thái hậu rời đi.

-

Trong điện Thường Nguyệt, làn hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư hương hình thú thần vờn sen chậm rãi tỏa ra. Mặt bàn trong phòng được lau chùi sạch bóng không một hạt bụi. Lý Ý Thanh vừa bước vào cửa đã bị một bóng người lao tới ôm chầm lấy, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Điện hạ, cuối cùng người cũng đã trở về rồi."

Lý Ý Thanh cảm nhận được sự ẩm ướt sau lưng, thuận tay vỗ nhẹ lên vai người nọ: "Đừng buồn nữa, ta chẳng phải đã bình an trở về rồi đây sao?"

Nghe vậy, tiểu nha đầu buông tay mình ra, lùi lại mấy bước rồi cẩn thận đánh giá Lý Ý Thanh từ trên xuống dưới.

Lý Ý Thanh nhìn vệt nước mắt trên gương mặt nàng ấy, trong lòng chợt thấy mềm đi.

Người này tên là Hồi Hương, đã bắt đầu hầu hạ ở Thường Nguyệt điện từ năm ba tuổi, lại còn nhỏ hơn nàng hai tuổi. Năm ngoái, nhân lúc đêm khuya nàng rời cung, vì biết rõ chuyến đi xa không có xe ngựa hay hộ vệ nên đã không mang Hồi Hương theo.

Hồi Hương vội lau nước mắt nơi khóe mi, rồi nở một nụ cười với Lý Ý Thanh: “Điện hạ đã phải vất vả đường xa, nô tỳ đi đun nước cho người.”

Lý Ý Thanh mỉm cười đáp: “Không cần vội.”

Thế nhưng, Hồi Hương lại sợ nếu ở lại trong điện sẽ không giữ được bình tĩnh, nên đã vội vàng chạy ra ngoài.

Điện Thường Nguyệt vốn ít người hầu hạ, nay Lạc Thạch và Hồi Hương đều không có ở đây, cả cung điện to lớn bỗng có vài phần lạnh lẽo.

Lý Ý Thanh còn chưa kịp xem xét kỹ những thay đổi trong cung điện thì cô cô quản sự bên cạnh Hoàng hậu đã dẫn theo một đoàn người đông đảo kéo đến.

“Thưa Điện hạ, những người hầu hạ người trước đây, có người đã đến tuổi xuất cung, có người lại được phân công việc khác. Hoàng hậu nương nương lo rằng người không đủ nhân lực, nên đã đặc biệt điều đến bốn cung nữ và bốn tiểu hoàng môn.”

Lý Ý Thanh đưa mắt nhìn theo lời giới thiệu của cô cô quản sự, lần lượt quan sát từng người một để có ấn tượng sơ bộ về tám người họ.

“Đây là Mính Hòa, nấu ăn rất ngon, đừng thấy tuổi còn nhỏ mà đã học ở Ngự Thiện Phòng được mười năm rồi. Người đứng bên cạnh là Lan Triệt, biết làm rất nhiều kiểu tóc thịnh hành.”

Cô cô quản sự đặc biệt nhấn mạnh về hai cô nương đứng hàng đầu. Hai người được gọi tên liền lập tức nhún người hành lễ với Lý Ý Thanh.

“Còn vị này là Dục Tâm, đã hầu hạ bên cạnh nương nương ba năm, rất mực ổn trọng, cũng là cung nữ nhị đẳng duy nhất trong nhóm cung nữ lần này.”

Cung nữ được gọi tên có vẻ lớn tuổi hơn một chút, gương mặt trầm tĩnh, trông vô cùng đáng tin cậy.

“Ta nhận người.” Lý Ý Thanh biết đây là Hoàng hậu đang chuẩn bị trước cho việc nàng ra khỏi cung để mở phủ công chúa, vì vậy cũng không từ chối nhiều. “Đợi ta thu xếp ổn thỏa sẽ đến tạ ơn mẫu hậu.”