Những lời thì thầm to nhỏ của các mệnh phụ phu nhân ở dưới tất nhiên không thể truyền đến tai những người ngồi ở trên cao.
Màn pháo hoa lộng lẫy này kéo dài trọn vẹn một khắc đồng hồ rồi mới hạ màn.
Thái hậu hiếm khi vui vẻ đến vậy, Tiêu ma ma đã hầu hạ bà cụ mấy chục năm bèn lên tiếng nói nhỏ: “Công chúa Điện hạ, Thái hậu nương nương ở Từ Ninh cung vẫn thường hay nhắc đến người. Người mau lại đây để Thái hậu nương nương nhìn cho kỹ nào.”
Lý Ý Thanh bước lên phía trước. Thái hậu nhìn nàng, rồi bật ra một tiếng cười đầy ẩn ý.
Nụ cười này không dưng khiến Lý Ý Thanh cảm thấy có chút sợ hãi. Nàng nhìn Thái hậu vẫn ung dung ngồi yên lần chuỗi hạt trong tay, rồi lén đưa mắt nhìn sang Thuận Thành Đế và Hoàng hậu đang đứng bên cạnh.
Hoàng hậu đã nghe được chút phong thanh, nên khi nhận được ánh mắt cầu cứu của con gái, bà bèn lảng tránh đi.
Thuận Thành Đế chỉ đành nở một nụ cười lực bất tòng tâm. Ông vừa định dùng khẩu hình dặn dò nàng vài câu thì đã nghe thấy Thái hậu hắng giọng.
“Thanh Nhi năm nay mười bảy rồi nhỉ.”
Thái hậu hạ tầm mắt, nhìn những lọn tóc mai bên thái dương của Lý Ý Thanh. Dù trên đầu nàng không điểm xuyết châu ngọc lấp lánh, ấy vậy mà vẫn toát lên vẻ hoạt bát, tràn đầy sức sống. Với chiếc cổ cao thẳng, nàng tựa như một đóa phượng hoàng hoa đang độ nở rộ, rực rỡ chói lòa.
Hồi lâu sau, Thái hậu mới lên tiếng hỏi Tiêu ma ma đang đứng bên cạnh: “Trạng nguyên năm nay, là người của nhà Tả tướng Nguyên gia...”
Tiêu ma ma nhanh nhảu đáp lời: “Thưa Thái hậu, là đích trưởng tôn của Tả tướng, họ Nguyên, tên Từ Chương, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi. Sau kỳ thi Điện, Bệ hạ đã sai người ban chức quan, cũng đã ban cho hắn tên tự là Bá Hoài.”
“Tên tự ‘Bá Hoài’ này ngụ ý "ôm ấp văn chương, lời can gián trung trực ngay thẳng". Xem ra, Bệ hạ đánh giá rất cao vị tài tuấn này.” Thái hậu gật đầu, đoạn quay sang nói với Thuận Thành Đế đang ngồi bên cạnh: “Đứa bé Nguyên gia kia, ai gia từng gặp qua vài lần, là một người rất lễ độ hiểu chuyện. Tổ tiên của hắn vốn xuất thân từ vùng Giang Ninh, là gia tộc trăm năm văn hiến nên khí chất cũng phi phàm. Ai gia thấy hắn và Thanh nhi nhà chúng ta quả là xứng đôi vừa lứa.”
Thái hậu ngừng tay mân mê chuỗi hạt rồi mỉm cười: “Hoàng đế thấy thế nào?”
Thuận Thành Đế đưa mắt nhìn xuống dưới điện. Chức quan của Tả tướng rất cao, chỉ xếp sau vài vị thân vương. Vì vậy, ông chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy vị Tả thừa tướng tóc đã bạc trắng cùng con cháu đang ngồi cạnh ông cụ.