Chương 4

Vì có Thuận Thành Đế ở đây, các nữ quyến quan lại không dám công khai bàn tán lớn tiếng, chỉ dám thì thầm to nhỏ với nhau.

“Sao Ý Thanh Công chúa lại về rồi?”

“Cũng phải thôi, mấy thứ kỹ xảo tinh quái này, trong cả hoàng thành rộng lớn này còn ai giỏi hơn nàng ta chứ?”

“Chuyện của Ý Thanh Công chúa là sao thế?”

“Phu quân nhà bà mới từ Ích Châu quận chuyển về nên tất nhiên không biết vị Ý Thanh Công chúa lừng danh này rồi.” Một vị phu nhân hạ giọng: “Bệ hạ nhân từ hòa ái, Hoàng hậu nương nương thì đức độ hiền thục, ấy vậy mà vị công chúa này chẳng giống một ai, trong bụng toàn là những ý nghĩ kinh thế hãi tục.”

Một vị phu nhân khác nói thêm: “Đâu chỉ kinh thế hãi tục, nghe nói lúc nhỏ Công chúa còn ngang ngược ngông cuồng, năm mười tuổi nuôi một con chim hải đông thanh, doạ Hiền phi nương nương đang mang thai sợ đến suýt nữa khó sinh. May mà có tổ tiên phù hộ, Ngũ hoàng tử mới có thể thuận lợi chào đời.”

“Năm mười ba tuổi lại thi cưỡi ngựa với tiểu công tử của Tiêu Dương Bá phủ, hại vị tiểu công tử đó ngã ngựa gãy chân.”

“Năm ngoái lại còn hại cả Nguyệt Dương Quận chúa đang dưỡng bệnh bên cạnh Trương Thái phi, nghe nói Quận chúa bệnh tình yếu ớt đến giờ vẫn chưa xuống giường được. Bận đó, các hoàng thân quốc thích dâng cả mấy chục bản tấu chương, nàng ta hết cách mới phải rời cung đi lánh nạn.”

Vị phu nhân từ nơi khác đến rõ ràng không biết chuyện, bà ta lấy tay che miệng kinh ngạc: “Lại có cả những chuyện như vậy sao!”

“Chưa hết đâu, cứ bị nàng ta nhắm trúng thì y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.” Vị phu nhân nọ liếc mắt, kín đáo nhìn lên phía trên: “Nhưng biết làm sao được, ai bảo người ta là Công chúa chứ. Lần nào phạm lỗi mà chẳng phải giơ cao đánh khẽ, có ai dám truy cứu đâu?”

“Còn nói làm gì nữa. Vụ của Nguyệt Dương Quận chúa lúc trước, Bệ hạ đã nổi trận lôi đình, thế mà sau khi nàng ta đi chưa đầy một tháng, Bệ hạ đã thay đổi thái độ, bác bỏ hết tất cả các tấu chương vạch tội.”

Mấy người vừa nói vừa len lén liếc nhìn chỗ ngồi của Nguyệt Dương Quận chúa ở hàng ghế trước, nơi đó trống không.

Nguyệt Dương Quận chúa vốn sức khoẻ yếu ớt, sau khi dâng lễ vật cho Thái hậu đã sớm rời tiệc.

Nếu để nàng ta thấy cảnh Ý Thanh Công chúa vừa về đã có màn ra mắt hoành tráng thế này, sợ là nàng ta lại phải buồn bã một thời gian dài.