Thấm thoát, thời gian đã trôi đến giữa tháng Tư.
Sáng sớm hôm ấy, Hoàng hậu sai người tới truyền lời, báo rằng hoa văn trên đồ cưới đã được vẽ xong, chỉ còn đợi nương nương và Điện hạ tới xem qua để định đoạt.
Đêm qua Lý Ý Thanh ngủ rất ngon giấc, thế nên bữa sáng hôm nay nàng dùng đặc biệt ngon miệng. Một bát cháo trắng hầm gà già thanh đạm, một bát rau xào theo mùa, lại thêm một đĩa bánh sữa giòn, món nào nàng cũng dùng hết sạch sành sanh.
Sau khi dùng bữa xong xuôi, Lý Ý Thanh tùy ý dặn dò Dục Tâm: "Tay nghề của Minh Hòa thật khéo, lát nữa em hãy tới hộp trang sức của ta, lấy một chiếc trâm bích ngọc đính ngọc trai đem tặng cho nàng ấy."
Dục Tâm vừa đặt chậu nước rửa tay lên bàn, vừa cung kính đáp: "Vậy nô tỳ xin thay mặt Minh Hòa tạ ơn Điện hạ."
Hồi Hương đứng bên cạnh cũng góp lời: "Mỗi khi vào hạ, Điện hạ thường chán ăn. Ngươi đi thì nhớ nhắc Minh Hòa tỷ tỷ bỏ thêm chút tâm sức vào các món ăn nhé."
Dục Tâm tự nhiên gật đầu ghi nhớ.
Sắp xếp xong mọi việc, Lý Ý Thanh dẫn theo Dục Tâm và Hồi Hương cùng nhau đi tới Khôn Ninh điện. Vừa bước chân vào điện, nàng đã nghe thấy những tràng cười nói rộn ràng vọng ra từ bên trong.
Nàng thầm nghĩ: Chẳng lẽ buổi thỉnh an của các phi tần vẫn chưa tan sao?
Tuy có chút bất ngờ, nhưng sắc mặt Lý Ý Thanh vẫn không hề thay đổi. Nàng bước vào cửa với nụ cười chuẩn mực, hành lễ với từng người: "Nhi thần bái kiến mẫu hậu, thỉnh an các vị nương nương."
Hoàng hậu ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt rạng rỡ ý cười: "Thanh nhi, mau lại đây với ta."
Thục phi ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay phải, tay nâng chén trà, khẽ mỉm cười nói: "Thần thϊếp cùng các muội muội tới thỉnh an nương nương, nghe nói Tư Tú Thự vừa gửi bản vẽ mẫu mã tới nên mới mạn phép nán lại để xem cho biết cái mới."
"Cũng đúng, nên nhìn cho kỹ vào. Dù sao muội muội cũng xuất thân bần hàn, vốn chẳng mấy khi được thấy đồ tốt.” Hiền Quý phi ngồi bên cạnh khẽ che đôi môi đỏ thắm, giọng điệu đầy vẻ châm chọc. "Công chúa Ô Quang là đích công chúa của Đại Khánh ta, mọi đồ dùng chế tác đương nhiên đều là những kiểu dáng mà muội chưa từng được thấy qua."
Bị mỉa mai nhưng Thục phi cũng chẳng hề nổi giận, chỉ cười đáp lại: "Là do ta được hưởng ké phúc khí của Hoàng hậu nương nương và Công chúa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù Hiền Quý phi nương nương xuất thân từ phủ Bá tước, thì e rằng cũng chưa từng thấy qua các hoa văn như Kim Ô Chiết Chi, Cửu Phượng Triển Dực hay Lưu Kim Ngọc Thạch Hải Long Văn đâu nhỉ?"
Hiền Quý phi nhất thời nghẹn lời, chỉ biết trừng mắt lườm Thục phi một cái rồi đứng dậy cáo lui: "Ngũ hoàng tử còn đang đợi thần thϊếp ở trong cung, thần thϊếp xin phép cáo từ trước."
Nói xong, bà ta cũng chẳng thèm nhìn sắc mặt Hoàng hậu, cứ thế vịn tay thị nữ thong dong rời đi.
Hoàng hậu cũng chẳng buồn chấp nhặt, bà đưa ánh mắt dịu dàng nhìn Lý Ý Thanh: "Thanh nhi, lại đây. Đây là hôn phục của con, con xem thử xem còn chỗ nào cần sửa đổi không?"
Lý Ý Thanh lật xem từng tờ bản vẽ. Từ hoa văn "Thụy thú đạp vân" nơi gấu váy, cho đến "Phượng ngự thái hà" ở ống tay áo rộng, rồi cả che đầu gối, nội khâm, đai lưng khảm ngọc cho đến hà bí... mỗi chi tiết đều được vẽ vô cùng tỉ mỉ và tinh xảo.
"Mẫu hậu đã đích thân xem xét thì đương nhiên mọi thứ đều đã chu toàn rồi ạ."
Sau khi Hiền Quý phi rời đi, Thục phi trở thành người có vị thế cao nhất trong số các phi tần hiện diện. Bà ấy tiến lên vài bước, nhìn vào những chú thích trên bản vẽ rồi lên tiếng tán thưởng: "Vải may nội khâm này là loại Nguyệt Lương Đoạn mới dệt ở Giang Nam, chạm vào mát lạnh mịn màng, lại có tác dụng tĩnh tâm ninh khí. Năm ngoái cũng chỉ dệt được hai xấp, một xấp dâng lên Thái hậu, xấp còn lại để Bệ hạ may hai bộ y phục, thần thϊếp cũng chỉ mới được đứng từ xa liếc nhìn một cái thôi đấy."
Hoàng hậu khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc trên tay, mỉm cười nói: "Bệ hạ nhân hậu, cảm thấy loại vải này mặc dễ chịu nên mới hạ lệnh ban thưởng cho Thanh nhi."