Chương 17

Lý Ý Thanh cho lui hết người hầu trong điện, rồi tự tay rót trà cho hai người bạn. Nghe Liễu Tịch Niên trách móc, nàng chỉ đành đáp: "Các ngươi chỉ ít hơn phụ hoàng của ta có hai bức thôi đấy, thế là may lắm rồi."

"Vậy sao?" Liễu Tịch Niên có chút bất ngờ, liếc nhìn Thịnh Thiền đang im lặng thưởng trà rồi cười ôn hòa nói: "Ý Thanh, ngài không biết đó thôi, năm ngoái khi ngài vừa đi, cả kinh thành đã loạn cả lên rồi. Lúc đó, Thịnh Thiền không nói hai lời đã định đuổi theo ngài, sau đó bị Thịnh đại tướng quân đánh gãy chân, mới ngăn được nàng ấy."

Lý Ý Thanh đang pha trà thì tay run lên một cái: "Gãy chân ư?"

Thịnh Thiền đặt chén trà xuống bàn, chiếc chén sứ ngọc trắng thượng hạng phát ra một tiếng kêu trong trẻo. Nàng ấy thản nhiên đáp: "Vết thương nhỏ thôi, không sao đâu, dưỡng vài tháng là khỏi ấy mà."

"Phải, là chín tháng trời, đến cả hội đèn l*иg đêm giao thừa cũng không ra khỏi cửa được." Liễu Tịch Niên vạch trần không chút nể nang: “Nếu không phải ta đến thăm, e là ngươi đã mốc meo trong Thịnh phủ rồi."

Thịnh Thiền coi như không nghe thấy gì.

Ánh mắt của Lý Ý Thanh cứ nhìn chằm chằm vào chân của bạn, khiến Thịnh Thiền có chút không tự nhiên, đành lên tiếng giải thích: "Không phải là vì muốn đuổi theo ngài đâu. Mà là vì một công chúa được nuôi dưỡng trong hoàng thành như ngài còn có dũng khí ra ngoài bôn ba, trong khi Thịnh gia chúng ta đời đời làm tướng, sống trên lưng ngựa, nếu đến chút kiến thức này cũng không bằng được, thì ta làm sao mà cam lòng."

Liễu Tịch Niên nhìn qua nhìn lại hai người bạn, có phần khó hiểu mà lắc đầu: "Kinh thành vừa giàu có lại vừa ổn định, ta lại chỉ thích những ngày tháng yên ổn thế này, không hiểu hai ngươi nghĩ gì nữa."

Lý Ý Thanh không biết trả lời sao, đành lấy ra những bức tranh mà mình đã thức đêm qua để vẽ.

Hai bức tranh được mở ra, lập tức thu hút ánh mắt của cả hai người. Một lúc lâu sau, Liễu Tịch Niên vừa phe phẩy cây quạt vừa bình phẩm: "Nét bút kinh động gió mây, núi non như muốn chuyển mình. Vết mực vẫn còn tươi mới, xem ra là tranh vừa vẽ xong."

Lý Ý Thanh thấy Liễu Tịch Niên chỉ cần liếc mắt đã nhận ra đây là tác phẩm mới, cũng không hề cảm thấy bất ngờ.

Trong khi đó, Thịnh Thiền lại không nghe lọt tai mấy lời thơ văn, cứ nghe là thấy đau đầu: "Nói mấy lời sáo rỗng của mấy ông văn nhân làm gì. Ta thấy tranh này rất đẹp, bức núi non hùng vĩ, mờ ảo này tặng cho ta được không?"

Lý Ý Thanh dĩ nhiên là không có ý kiến gì. Liễu Tịch Niên cầm bức còn lại lên, ngắm nghía kỹ lưỡng: "Nét bút trong tranh mạnh mẽ, dứt khoát, phóng khoáng, ý cảnh lại rộng lớn. Xem ra chuyến đi xa này đã khiến tâm cảnh của ngài khác xưa rất nhiều, họa kỹ cũng tiến bộ vượt bậc."

"Được Liễu tiên sinh khen một câu như vậy, thật là vinh hạnh quá."

Lý Ý Thanh khẽ cười, giọng điệu có vài phần trêu chọc.

Thịnh Thiền thấy hai người cứ đối đáp qua lại, bèn cuộn bức tranh trong tay lại: "Ta cũng khen đẹp mà, sao nào, nói thẳng ra thì không được tính là khen à?"

"Tính chứ, dĩ nhiên là tính rồi.” Lý Ý Thanh hiếm khi thấy được vẻ mặt này của Thịnh Thiền, bèn đề nghị: "Mấy hôm nữa ta sẽ mượn trường đua ngựa của Thái tử ca ca, ba chúng ta đã lâu rồi chưa cùng nhau cưỡi ngựa vung roi."

Thịnh Thiền lập tức hứng thú: "Cái này thì có vẻ hay đây. Mấy hôm trước ta vừa có được một con tuấn mã. Nhưng mà mấy hôm nữa thì không được, cha ta hai hôm trước vừa nhận thánh chỉ, chắc là mấy ngày tới phải đi trấn thủ biên cương rồi."

Nàng ấy nhẩm tính trong đầu một lát rồi nói: "Cuối tháng tư đi, lúc đó cha ta không có ở đây, cũng chẳng còn ai quản được ta nữa."

Liễu Tịch Niên thấy hai người bạn cười nói không ngớt, dù không mấy hứng thú với việc cưỡi ngựa, nhưng cũng không làm họ mất hứng.