Chương 16

Hồi Hương chỉ nghe thôi mà đã thấy đau lòng, trong lòng cũng thấy Lạc Thạch thuận mắt hơn vài phần.

Điện hạ trông không thay đổi là bao, nhưng Lạc Thạch sau chuyến đi này quả thực đã gầy đi trông thấy.

“Đây đều là những việc nô tài nên làm mà.” Lạc Thạch cười ngây ngô: “Nếu không có Điện hạ, nô tài làm sao có cơ hội được ngắm nhìn phong cảnh phương Bắc. Nếu có lần sau, xin Điện hạ hãy nhớ mang theo nô tài nữa nhé.”

Chút cảm động vừa nhen nhóm trong lòng Hồi Hương lập tức tan thành mây khói. Nàng ấy giơ tay lên định đánh hắn: “Tên tiểu tử nhà ngươi, còn dám tính kế lừa Điện hạ đi nữa à?”

Dục Tâm cũng liếc hắn một cái, hừ lạnh một tiếng.

Lạc Thạch chỉ đành xin tha.

Lý Ý Thanh lại thấy ý của Lạc Thạch rất hay, bèn nói: “Chuyện đó để sau đi. Đợi đến khi tất cả chúng ta đều đến phủ Công chúa rồi, ta sẽ mang tất cả các ngươi theo, lại mang đủ ngân phiếu, chúng ta cùng đi ngắm nhìn giang sơn vạn dặm, ngắm tuyết phủ khắp núi rừng.”

-

Sáng sớm hôm sau, tin tức Thịnh phủ và Liễu phủ vào cung đã được truyền đến.

Lý Ý Thanh đã thức trắng cả đêm để vẽ hai bức tranh, một bức vẽ lại những con đường, ngõ hẻm của thành Phần Châu, một bức phác họa cảnh núi non trùng điệp ở Hi Châu. Lúc Dục Tâm đến bẩm báo, Lý Ý Thanh đã buồn ngủ đến mức hai mắt cũng không mở nổi, vậy mà người vẫn cố dùng nước lạnh tạt vào mặt cho tỉnh táo, rồi lại dùng một lớp phấn thật dày để che đi quầng thâm dưới mắt. Sau đó, nàng thay một bộ cung bào màu tím son lộng lẫy, trang trọng, rồi ngồi ở chính điện chờ người đến.

Trong lúc chờ đợi, Lý Ý Thanh không sao chống lại được cơn buồn ngủ, bèn lấy tay chống cằm, thϊếp đi một lúc.

Vừa lúc đó, Thịnh Thiền và Liễu Tịch Niên bước vào đại điện. Nghe tiếng truyền báo của Dục Tâm, Lý Ý Thanh vốn đang gà gật liền lập tức tỉnh táo lại, mỉm cười.

"Dân nữ tham kiến Điện hạ."

Cả hai tiến lại gần, cùng cúi người hành lễ. Lý Ý Thanh đứng dậy, nói: "Hai người các ngươi lại còn bày đặt trêu chọc ta nữa."

"Tịch Niên nói hôn sự của ngài sắp đến nơi rồi, mà với những chuyện hoang đường ngài từng làm trước đây, không biết bao nhiêu cặp mắt đang soi mói, chực chờ bắt lỗi." Thịnh Thiền uể oải đứng dậy: "Ngài cứ nhất quyết phải cẩn trọng như vậy, nên ta đành phải làm theo thôi."

"Cẩn thận một chút thì không bao giờ sai cả." Liễu Tịch Niên tay cầm một chiếc quạt tròn bằng ngọc thạch, bên dưới có treo một chùm tua rua màu tím lam, khi phe phẩy nhẹ nhàng tựa như cánh bướm vỗ, trông vô cùng đẹp mắt. "Ngài lang bạt bên ngoài cả năm trời, vậy mà tổng cộng chỉ gửi về ba bức thư, thật là quá đáng."