Chương 15

“Sau trận phong hàn đó, số bạc mang theo người cũng đã vơi đi quá nửa. Thế nhưng, đã khó khăn lắm mới ổn định được ở Phần Châu, không thể cứ thế ngồi ăn núi lở rồi tay trắng trở về được. Vì vậy, Điện hạ đã học theo cách trong truyện kể, thử tập tành buôn bán. Người đã thu mua một lô vải vóc ở trong huyện, định bụng sẽ mang lên quận thành để bán. Nào ngờ, năm ngoái Phần Châu mất mùa, lương thực thu về chỉ vừa đủ ăn và nộp thuế, nên nhà nhà đều không có tiền dư dả, khiến cho cả lô vải thượng hạng của Điện hạ cứ thế tồn đọng, không bán được.”

Dục Tâm và Hồi Hương lắng nghe vô cùng chăm chú.

“Về sau, Điện hạ hết cách, đành phải bán lỗ đi hai thành so với giá gốc. Đến khi không thể bán được nữa, Điện hạ bèn quyết định đi đến nơi khác xem sao. Thế là người cho cắt may ba bộ xiêm y mùa đông, rồi mang theo lên đường.”

Dục Tâm thầm tính toán trong lòng một lúc rồi hỏi: "Cứ như vậy xem ra, hai người đã ở Phần Châu gần nửa năm trời ạ?"

“Năm tháng bảy ngày. Ngày chúng ta đi là mười bảy tháng chín. Vào tháng chín, kinh thành vẫn còn đang mùa lá phong đỏ rực như lửa, thế nhưng ở Phần Châu, mỗi sớm mai thức dậy đã thấy sương trắng phủ đầy mặt đất, phong cảnh khác một trời một vực so với kinh thành.” Lý Ý Thanh nhớ lại những ngày ở Phần Châu, bất giác mỉm cười: “Sau này nếu có cơ hội, ta sẽ đưa các ngươi đi xem.”

Lạc Thạch tiếp lời: “Sau đó lại là những ngày tháng rong ruổi trên đường. Cũng may Điện hạ nhìn xa trông rộng, đã mua một con bò để kéo xe. Chứ các vị tỷ tỷ không biết đâu, mùa đông ở phương Bắc đến rất sớm. Nếu chỉ đi bộ thôi, e là đã chết cóng dọc đường rồi.”

Hồi Hương vội nói: “Phi phi phi, nói bậy bạ gì thế.”

“Là do ta lỡ lời.” Lạc Thạch tự vỗ vào miệng mình mấy cái: “Chúng ta cứ thế đi mãi, đi mãi, cuối cùng cũng vào được thành Hi Châu vào cuối tháng mười. Đi xa hơn về phía Bắc là núi non trùng điệp, thời tiết lại giá lạnh. Thế nên Điện hạ đã thuê một tiểu viện ở Lâm Thao, một huyện thuộc Hi Châu. Những lúc rảnh rỗi, người lại ra ngoài nhặt củi, cứ thế cho đến tháng Chạp, khi tuyết lớn đã phủ kín núi non, lúc ấy hai chúng ta mới ngoan ngoãn ở yên trong viện, ngắm nhìn cảnh sắc phương Bắc một màu tuyết trắng.”

Lý Ý Thanh nói: “Chuyện này cũng là nhờ có Lạc Thạch cả. Công phu của hắn rất tốt, thỉnh thoảng lại săn được gà rừng, thỏ hoang. Cứ dăm ba bữa lại mang được mấy con đi bán, không để ta phải chịu khổ chút nào.”