Chương 11

Nguyên Từ Chương, người nãy giờ vẫn luôn im lặng, vừa nghe thấy hai chữ “Điện hạ” liền ngước mắt lên nhìn chiếc túi gấm.

Hắn mở túi gấm ra xem, ngoài một vết mực nhỏ vương ở góc giấy, mọi thứ khác vẫn y hệt như lúc gửi đi.

Cậu thiếu niên kia, cũng chính là Nguyên nhị công tử, cầm tờ giấy xem đi xem lại mấy lượt mà cũng chẳng thấy có gì thay đổi, bèn lẩm bẩm: “Gửi trả thẳng thừng thế này là có ý gì? Chẳng lẽ… Điện hạ không biết bên trong có giấy hay sao?”

Cung nữ hơi ưỡn ngực, nói với thái độ không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti: “Điện hạ đã xem qua rồi ạ.”

“Vậy người có nói gì không?”

“Điện hạ nói rằng, với tài năng của Nguyên đại công tử, vài câu thơ này dường như có ý qua loa cho có lệ.”

Nguyên Từ Chương nhận lấy túi gấm, bình thản nhìn vào phía trong hoàng thành, giọng điệu ôn hòa nói: “Vi thần bất tài, nhờ ơn Bệ hạ yêu mến, đã để Điện hạ chê cười rồi.”

Cung nữ phúc thân một cái rồi lui ra.

Sau khi tiễn nội quan rời đi, cả ba người cùng lên xe ngựa. Nguyên nhị công tử nói: “Sớm biết Điện hạ chẳng xem ra gì, thì đã chẳng để huynh trưởng phải chờ một chuyến vô ích thế này.”

“Tuy Điện hạ không nói gì, nhưng dẫu sao người cũng đã biết ý của Từ Chương rồi.” Nguyên phu nhân nhìn sự việc rất thoáng, ôn tồn nói: “Con cũng không muốn thấy huynh trưởng của mình phải bận tâm vì những chuyện trong nhà, đúng không?”

Nguyên nhị công tử lập tức đáp: “Con tuyệt đối không có ý đó.”

Sau đó, trong xe ngựa lại chìm vào im lặng. Mãi đến khi dừng lại trước cổng Nguyên phủ, Nguyên phu nhân mới được người hầu dìu xuống xe.

“Vịnh Phú.”

“A?” Nguyên Từ Chương, người đã im lặng suốt cả buổi tối, đột nhiên lên tiếng khiến Nguyên nhị công tử đang chuẩn bị xuống xe giật nảy mình, ngơ ngác nhìn lại.

“Ta biết đệ có ý tốt.” giọng Nguyên Từ Chương ôn hòa: “nhưng trong lòng ta tự có sắp đặt.”

Rèm xe được vén lên một nửa, ánh trăng bạc len lỏi vào trong, một nửa chiếu lên người Nguyên Từ Chương.

Nguyên Vịnh Phú nhìn bóng hình nửa sáng nửa tối mờ ảo dưới ánh trăng của huynh trưởng, nghe giọng điệu nghiêm túc bên tai, trong lòng bỗng dấy lên một suy nghĩ không thể tin nổi.

Trong khoảnh khắc đó, hắn vậy mà lại cảm thấy, huynh trưởng không những không hề bài xích, mà thậm chí còn có phần vui mừng.

Điên rồi, nhất định là mình điên rồi.

Nguyên Vịnh Phú run rẩy bước xuống xe, không nhịn được lại ngoái đầu nhìn lại một lần nữa. Khi nghe gã sai vặt bên cạnh hỏi có phải đã đánh rơi thứ gì không, hắn vội vàng lắc đầu, rồi ba chân bốn cẳng chạy về phủ như thể đang trốn chạy điều gì đó.