Cung nữ lập tức dâng túi gấm cho Lý Ý Thanh.
Túi gấm vừa vào tay, một mùi hương thanh mát của trúc xanh sau mưa liền thoang thoảng bay ra. Lý Ý Thanh bóp nhẹ, cảm nhận được có một tờ giấy kẹp bên trong, bèn mở túi gấm ra.
Khi mở tờ giấy, Lý Ý Thanh đã mường tượng đến những lời cảnh cáo, kháng cự hay thậm chí là cầu hòa.
Thế nhưng, nàng chưa từng nghĩ đó lại là một bài thơ"Vịnh Đào".
“Cành đào thắm đỏ xuân ý dạt dào,
Thanh tao thoát tục hương tự bay cao.
Cả cây hoa rực rỡ tắm trong nắng mai,
Vài cành thưa thớt in bóng xuống mặt ao.
Gió nhẹ thoảng qua lay bóng hồng khẽ động,
Mưa phùn lất phất thấm đượm nét phấn trang.”
Hết hai câu đối, bài thơ đột ngột dừng lại, không hề có câu kết.
Lý Ý Thanh xem xong, chỉ mỉm cười: “Tài năng của trạng nguyên mà chỉ có vài câu thế này thôi sao, chẳng phải là đang muốn qua loa với bổn điện à?”
Hồi Hương không hiểu thơ, chỉ cảm thấy ý cảnh trong thơ vô cùng mỹ lệ, bèn nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ có muốn hồi âm không ạ?”
“Không cần.” Lý Ý Thanh cuộn tờ giấy lại cẩn thận, đặt lại vào túi gấm rồi nhìn cung nữ vừa mang tới: “Em đi nhanh một chút, mang túi gấm này trả lại cho trạng nguyên đi.”
Ngoài cổng cung, một nhóm người đang đứng dưới chân tường thành, vây quanh một vị thanh niên ở giữa.
Người thanh niên ấy dáng người cao ráo như ngọc, khoác trên mình một bộ trường bào màu trắng ngà thêu hoa văn cành trúc, toát lên vẻ thanh tao, lạnh nhạt. Đôi môi mỏng của hắn khẽ mím lại, mặc cho những tiếng xì xào bên cạnh không ngớt, hắn vẫn không hề có ý định lên tiếng.
Một thiếu niên trạc mười hai, mười ba tuổi đứng bên cạnh, có lẽ đã đứng mỏi chân nên không màng hình tượng mà ngồi xổm xuống ven đường, “Huynh trưởng, huynh lạ thật đấy. Mẹ bảo huynh làm thơ thì huynh cũng đồng ý, thế nhưng lại chẳng chịu làm cho tử tế. Rốt cuộc là huynh đang nghĩ gì vậy?”
“Con la lối cái gì thế.” Phu nhân đứng cạnh đưa tay véo tai cậu thiếu niên: “Tính của ông nội con chẳng lẽ con không biết sao? Muốn ông chủ động làm hòa, e là phải đợi mặt trời mọc ở đằng Tây.”
“Con chỉ thấy bất bình thay cho huynh trưởng thôi. Nghe nói vị Ô Quang công chúa kia từ nhỏ đã được Bệ hạ và Nương nương nuông chiều, tính tình kiêu căng ngạo mạn.” Cậu thiếu niên bĩu môi: “Tiểu thư nhà An Quốc công, hay là Nguyệt Dương quận chúa, có ai mà không tài danh nức tiếng chứ.”
“Mẹ thấy con đúng là càng ngày càng quá quắt rồi đấy. Dưới chân thiên tử mà con dám ăn nói không kiêng nể gì cả, không biết con học được những gì ở Thư viện Bạch Hạc nữa.” Vị phu nhân ôm ngực, quở trách, “Còn không mau đứng dậy.”
Cậu thiếu niên miễn cưỡng đứng dậy: “Công chúa thì ở trên cao, huynh trưởng của con thì chịu thiệt thòi, con nói vài câu cũng không được hay sao?”
Thấy người phụ nữ sắp nổi giận thật, cậu thiếu niên mới hậm hực ngậm miệng lại.
“Nguyên phu nhân, Nguyên đại công tử, nhị công tử.”
Một cung nữ vội vã chạy đến chân tường thành, thấy mấy người quả nhiên đang đợi ở ngoài, liền bước nhanh tới: “Đây là túi gấm Điện hạ cho người gửi trả lại, xin hãy nhận lấy.”