Chương 1

Tại hoàng cung của triều Đại Khánh.

Tiếng đàn sáo du dương chậm rãi vang lên từ tay các nhạc linh trong bộ váy lụa màu vàng nhạt, giai điệu trong trẻo, uyển chuyển lại vô cùng dịu dàng, thanh nhã.

Những vị khách đã vào yến tiệc đều bất giác hạ thấp giọng, dường như sợ rằng chỉ một chút sơ sẩy cũng sẽ phá vỡ bầu không khí thư thái, dễ chịu này.

Vốn dĩ theo lệ cũ trong cung, tiệc mừng thọ của Thái hậu chỉ cần hoàng tộc tông thân tụ họp với nhau là đủ. Thế nhưng, khoa cử năm nay lại có tam khôi đỗ đầu đều là những thiếu niên tài năng xuất chúng, việc này khiến Thuận Thành Đế vô cùng hài lòng, vì vậy mới có bữa yến tiệc linh đình ngày hôm nay.

-

Trong Khôn Ninh cung.

Một nữ nhân khoác trên mình bộ triều phục gấm thêu trăm hoa, vừa giúp Thuận Thành Đế chỉnh lại y phục, vừa nhẹ giọng hỏi: "Bệ hạ, hôm nay là sinh thần của Thái hậu, Thanh Nhi sẽ trở về chứ ạ?"

Thuận Thành Đế nhắm mắt, mặc cho Hoàng hậu tùy ý chỉnh trang. Nghe vậy, ông bật cười: "Mấy hôm trước Thanh Nhi có viết thư cho trẫm, nói rằng con bé sắp về tới kinh thành rồi. Chỉ là trên đường đi lại tình cờ gặp một rừng hoa đào ở ngoại ô, thấy cảnh sắc quá đỗi xinh đẹp nên mới nán lại thêm vài ngày."

Hoàng hậu nghe xong, trong lòng không khỏi có chút ghen tị. Bà không thèm chỉnh y phục cho ông nữa mà ngồi xuống tấm nệm mềm bên cạnh, hờn dỗi nói: "Quả nhiên Thanh Nhi vẫn thân thiết với Bệ hạ hơn. Chớp mắt đã một năm rồi mà cũng không biết viết cho mẫu hậu một lá thư nào."

Trong lòng Thuận Thành Đế vô cùng vui vẻ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh, rộng lượng: "Hoàng hậu lại không vui rồi sao? Thanh Nhi nói cho nàng hay cho trẫm thì có khác gì nhau đâu, nàng đừng tính toán nữa."

Hoàng hậu lườm ông một cái.

Thuận Thành Đế là người chịu thua trước. Ông bước đến bên cạnh Hoàng hậu, cầm lấy tay bà đặt vào lòng bàn tay mình, rồi dịu dàng dỗ dành: "Sắp đến giờ rồi, chúng ta đừng để mẫu hậu phải chờ lâu, được không?"

Bàn tay trong lòng bàn tay ông vừa mềm mại lại trắng nõn mịn màng, da thịt mỏng manh tưởng chừng thổi một cái là vỡ, vừa nhìn đã biết ngày thường được chăm sóc, nâng niu vô cùng cẩn thận.

Hoàng hậu rụt tay về, quay mặt đi và đáp khẽ: "Vâng."

-

Khi hai người họ đến yến tiệc, Thái hậu đã an tọa từ trước. Tuy đã ngoài sáu mươi, thế nhưng trên người bà cụ lại chẳng hề thấy dấu vết của năm tháng. Khoác trên mình bộ y phục hoa lệ, trông bà cụ càng thêm rạng rỡ, tinh thần phấn chấn.