Chương 9: Đừng tự nhốt mình lại

Rất rõ ràng, người con trai mà Sầm Hàn Lạc nhắc tới chính là mình — Tưởng Nam Huy nghe ra được điều đó. Anh nhận túi dưa hấu đã được bọc kín từ tay ông chủ, xách giúp Sầm Hàn Lạc, ký ức của anh về chuyện năm xưa đã trở nên mơ hồ, chỉ có thể hổ thẹn hỏi: “Lúc đó tôi đã làm gì?”

“Anh không nhớ cũng rất bình thường, tôi cũng chẳng định bắt anh phải nhớ lại ngay bây giờ đâu.” Sầm Hàn Lạc đáp: “Chỉ là một hành động tương đối thiện ý, khiến tôi cảm thấy ấm áp vô cùng thôi.”

Đèn đường đã sáng, hàng cây dài trong khu tập thể cũ đung đưa nhẹ nhàng dưới ánh đèn vàng ấm áp. Về đến dưới chân tòa nhà, túi dưa hấu đổi về trên tay Sầm Hàn Lạc, cậu hỏi: “Chia cho anh một nửa nhé?”

“Tôi biết ngay mà.” Trưởng Nam Huy cười: “Vừa rồi cậu nói thế chính là không muốn tôi trả tiền phải không.”

“Ông chủ vừa hay cắt phần dưa còn lại thành hai miếng to.” Sầm Hàn Lạc bưng ra một miếng đưa cho Tưởng Nam Huy: “Mời anh đó, cảm ơn đã giúp tôi xách về.”

“Haizz...” Tưởng Nam Huy nhận lấy, thở dài: “Đồ nợ cậu càng lúc càng nhiều rồi.”

“Nợ thì cứ nợ đi.” Sầm Hàn Lạc vừa xua tay vừa bước về khu nhà mình: “Nợ càng nhiều càng tốt, từ từ trả.”

Đợi Sầm Hàn Lạc vào hẳn trong hành lang, Tưởng Nam Huy mới quay người bước vào tòa nhà đối diện. Về đến nhà, anh cho dưa vào tủ lạnh, tắm rửa sạch sẽ rồi sấy khô tóc, bật điều hòa, ôm laptop ngồi xếp bằng trên giường. Ngày mai anh sẽ cùng tổ trưởng Lưu đi phỏng vấn một kỹ sư viễn thám(1), định bụng tranh thủ sắp xếp tài liệu trước để tiện cho buổi phỏng vấn.

(1)Kỹ sư Viễn thám (Tiếng anh: Remote Sensing Engineer): là người làm việc trong lĩnh vực thu thập và phân tích dữ liệu từ các cảm biến trên các thiết bị như vệ tinh, máy bay, hoặc drone để nghiên cứu, giám sát và quản lý tài nguyên, môi trường, và các vấn đề liên quan đến Trái Đất.

Một khi đã vùi đầu vào công việc, Tưởng Nam Huy liền có thể hoàn toàn ngó lơ thế giới bên ngoài, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ đã lên kế hoạch. Cả buổi tối không có động tĩnh gì từ chiếc điện thoại mới, anh hiếm khi được yên tĩnh như vậy, định xem một chút vòng bạn bè rồi đi ngủ. Vừa vuốt màn hình mở khóa, giao diện hiện lên chính là khung trò chuyện sau khi kết bạn với Sầm Hàn Lạc.

Ảnh đại diện của cậu là tấm hình cậu cõng một bé gái nhỏ trên lưng, hai người cùng cười, thoáng nhìn thì khá giống nhau, nhưng nếu nhìn kỹ thì ngũ quan lại không thật sự tương đồng. Tưởng Nam Huy đoán có lẽ đó là em gái ruột của cậu. Quả nhiên, nội dung trong vòng bạn bè của Sầm Hàn Lạc phần lớn đều xoay quanh cô bé ấy — toàn là ảnh đời thường, ảnh nghệ thuật, thỉnh thoảng bố mẹ cũng xuất hiện, bầu không khí gia đình hòa thuận ấm áp.

Toạ độ đều là ở Melbourne. Tưởng Nam Huy tiếp tục lướt xuống xem, kéo đến tận cuối trang, bức ảnh sớm nhất được đăng từ sáu năm trước, định vị tại thành phố Cảnh Nam, là ảnh chụp một chai trà Khang Sư Phụ. Lúc ăn cơm trong lần gặp đầu tiên, cậu cũng từng nhắc đến loại nước này. Tưởng Nam Huy lần theo đầu mối mà gắng sức hồi tưởng, ký ức xa xăm vẫn như phủ một lớp sương mỏng, khiến anh nhìn mãi cũng không rõ ràng.

Không phải ngày nào Sầm Hàn Lạc cũng có thể cùng Tưởng Nam Huy về nhà, cậu thường xuyên phải tăng ca. Những hôm tan làm đúng giờ, cậu sẽ nhắn WeChat hỏi anh có còn ở đơn vị không. Nếu Tưởng Nam Huy vẫn còn đó, Sầm Hàn Lạc sẽ đi đường vòng xa hơn từ ga tàu điện ngầm, để có thể đi ngang qua Đài Truyền hình Tân Châu.

Hôm nay, Tưởng Nam Huy nhận được tin nhắn của Sầm Hàn Lạc, bèn chờ cậu một lúc trong văn phòng, rồi ra cổng đơn vị gặp nhau. Vì đi làm không cần mặc đồng phục nên trang phục thường ngày của Sầm Hàn Lạc thay đổi liên tục, không hề lặp lại. Hôm nay cậu mặc áo hoodie tay ngắn màu vàng nhạt kết hợp với quần short bò, giày vải cao cổ in hoa văn đỏ tím xen kẽ, phối màu thời thượng, toát lên vẻ hoạt bát, tươi sáng.

Tưởng Nam Huy đi qua chào hỏi rồi nói: “Tôi còn tưởng là học sinh cấp ba nào đó cơ đấy.”

Sầm Hàn Lạc đắc ý hỏi: “Bộ đồ hôm nay của tôi có phải đặc biệt đẹp không?”

Nào có người tự khen bản thân như vậy chứ, Tưởng Nam Huy bật cười: “Ừ, khá là đẹp.”

Buổi trưa ở công ty lúc đến căng-tin, Sầm Hàn Lạc cố tình ăn ít hơn bình thường là để chừa bụng cùng Tưởng Nam Huy đến ăn ở tiệm mì lạnh(2) mà cậu đã đi ngang qua rất nhiều lần. Mặt tiền tiệm rất nhỏ, bên trong đông nghịt người, bàn ghế thấp còn được bày tràn cả ra ngoài. Cậu gọi hai tô mì lạnh truyền thống, thêm hai cái bánh kẹp thịt, lúc thanh toán nhất quyết đòi chia đôi với Tưởng Nam Huy.

(2)Tên món ăn tiếng trung là 凉皮 mình để hình minh họa cuối chương nhé.

Tưởng Nam Huy không lay chuyển được, đành trả phần của mình, rồi cầm hai đôi đũa ngồi vào bàn chờ thức ăn ngay ngoài cửa tiệm. Từ xa vang vọng tiếng xe cộ và người qua lại ồn ào, gần đó trong ngõ nhỏ các chủ quán đang rao hàng rôm rả, khắp nơi đều là hơi thở sinh hoạt thường ngày. Sầm Hàn Lạc ngồi đối diện, tựa cằm ngẩng đầu nhìn trời, Tưởng Nam Huy nhìn cậu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ.

Trời nóng hầm hập như muốn luộc chín người, cuối cùng món ăn cũng được bưng lên. Sầm Hàn Lạc húp vài miếng mì lạnh, mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi, quay sang hỏi: “Thấy thế nào?”

Tưởng Nam Huy ăn nhanh hơn cậu, một tô mì lạnh chỉ năm sáu miếng là hết sạch, vừa mồ hôi đầm đìa vừa gặm bánh kẹp thịt, anh nói: “Cũng được.”

Sầm Hàn Lạc hỏi tiếp: “Nóng không, có muốn uống gì lạnh không?”

“Để tôi đi mua.” Tưởng Nam Huy nói xong liền đứng bật dậy, anh phải nhanh chân chiếm cơ hội đi trước kẻo Sầm Hàn Lạc lại đòi chia đôi lần nữa: “Cậu muốn uống gì?”

Sầm Hàn Lạc đáp: “Trà Khang Sư Phụ.”

Thanh toán xong, Tưởng Nam Huy cầm hai chai trà xanh ướp lạnh trong tay quay về bàn, đặt một chai xuống cạnh Sầm Hàn Lạc. Động tác anh bất chợt khựng lại. Hành động này, khung cảnh này mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc lạ thường. Sầm Hàn Lạc ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nhếch môi cười, giơ tay vặn nắp rồi tu hết nửa chai một cách sảng khoái.

“Đi thôi, dạo một vòng cho tiêu cơm. Phía trước có siêu thị nhỏ.” Sầm Hàn Lạc nhét chai nước vào túi vải đeo vai: “Đi với tôi mua ít mì gói với há cảo đông lạnh đi.”

Siêu thị chỉ cách quán mì lạnh vài bước chân, người đến mua rất đông, bên trong không khí bí bức khó thở, Sầm Hàn Lạc bèn bảo Tưởng Nam Huy đứng ngoài cửa đợi mình.

Sầm Hàn Lạc nhanh chóng chọn hai ly mì bò hầm, thêm hai túi há cảo nhân thịt heo và ngô. Thanh toán xong cậu xách túi đồ quay lại bên cạnh Tưởng Nam Huy, phát hiện anh đang chăm chú nhìn sang trung tâm thương mại phía bên kia đường, không rõ là đang ngắm gì.

Sầm Hàn Lạc gọi: “Nam Huy.”

Tưởng Nam Huy hoàn hồn, vẻ mặt có hơi ngơ ngác: “Hửm? Mua xong rồi à? Nhanh vậy?”

Sầm Hàn Lạc đáp: “Sợ để anh đợi lâu.”

Tưởng Nam Huy đưa tay ấn ấn sống mũi, trông có vẻ hơi mỏi mệt: “Không sao đâu.”

Sầm Hàn Lạc lại nhìn sang trung tâm thương mại đối diện, đảo mắt tìm kiếm một lúc liền phát hiện ra nguyên nhân khiến sắc mặt Tưởng Nam Huy trở nên lạ lạ.

Trong ô kính trưng bày của một cửa hàng mỹ phẩm cao cấp có treo tấm áp phích khổ lớn, bên cạnh đặt sáu standee kích cỡ người thật - là nhóm nhạc tân binh Faith đang được săn đón hiện nay, cũng là gương mặt đại diện cho dòng sản phẩm mới của thương hiệu này.

Từ góc nhìn của Tưởng Nam Huy có thể vừa vặn nhìn thấy standee của Thẩm Khê Kha. Sầm Hàn Lạc hiểu ra ngay, quay đầu bước nhanh mấy bước để bắt kịp Tưởng Nam Huy.

Trên quãng đường về nhà tiếp theo Tưởng Nam Huy không nói thêm gì nữa, sắc mặt vẫn bình ổn, thần thái cũng không có gì khác thường, chỉ là tay cứ xoay đi xoay lại bao thuốc.

Về đến khu chung cư, lúc đi ngang qua khoảng đất giữa tòa số bảy và số tám, Sầm Hàn Lạc lên tiếng gọi: “Mặt trời sắp lặn rồi, cũng không còn nóng nữa, tụi mình ra ghế đá ngồi một lúc nhé?”

Tưởng Nam Huy không từ chối, đi theo Sầm Hàn Lạc ngồi xuống ghế dài. Anh còn chưa ngồi vững, đã nghe đối phương nói: “Bây giờ cho phép anh hút một điếu.”

Do dự vài giây, Tưởng Nam Huy vẫn cúi đầu lấy một điếu thuốc ra khỏi bao, vừa châm lửa thì Sầm Hàn Lạc lại nói: “Bây giờ hút thì về nhà không được hút nữa đó.”

Tưởng Nam Huy không trả lời, Sầm Hàn Lạc hơi hất cằm, liếc mắt nhìn sang, mặt cậu vẫn tươi cười: “Nếu làm không được thì hãy nhớ anh đã thua vụ cá cược với tôi trước đó đấy nha? Anh phải đồng ý với tôi một yêu cầu.”

“Về đến nhà là không được hút nữa.” Sầm Hàn Lạc giơ tay chỉ về phía cửa sổ nhà mình: “Ultraman sẽ giám sát anh.”

Trong một giây, vẻ nghiêm túc của Tưởng Nam Huy hoàn toàn tan vỡ, anh ngậm đầu điếu thuốc cười bật thành tiếng, một lúc sau, mới đáp: “Được.”

Trời đã nhá nhem, trong khu bắt đầu có thêm nhiều người ra ngoài hoặc dắt chó đi dạo. Con Samoyed trắng như tuyết lại bắt đầu mừng rỡ mỗi lần thấy người quen, vừa trông thấy Tưởng Nam Huy liền muốn nhào tới, may mà chủ nó kiipj thời túm chặt dây xích.

Điếu thuốc mới hút được nửa, Tưởng Nam Huy đã dụi tắt rồi nhét đầu lọc vào bao. Sầm Hàn Lạc dường như nãy giờ không lên tiếng, Tưởng Nam Huy quay đầu nhìn sang, phát hiện cậu đang chăm chú nhìn chằm chằm không chớp mắt khóm cây nhựa ruồi(3) phía trước.

(3)Ảnh mình để cuối chương.

Tưởng Nam Huy nghi hoặc hỏi: “Đang nhìn gì thế?”

Sầm Hàn Lạc khẽ nói: “Nếu tôi không nhìn nhầm... sau bụi nhựa ruồi kia có phải là đom đóm không?”

Nghe vậy, Tưởng Nam Huy đứng dậy bước đến gần, Sầm Hàn Lạc liền đi theo ngay phía sau. Cả hai đôi mắt đều bắt được ánh sáng lập lòe của đom đóm. Sầm Hàn Lạc ngồi xổm trước khóm nhựa ruồi, tỏ ra vô cùng hào hứng. Tưởng Nam Huy nhìn ra cậu rất thích đom đóm, ngẫm nghĩ một lát rồi ngửa cổ uống cạn chỗ trà Khang Sư Phụ còn sót trong chai.

Cầm chai không, Tưởng Nam Huy khẽ nói: “Giúp cậu bắt mấy con nhé?”

Sầm Hàn Lạc cũng hạ giọng: “Đối tốt với tôi vậy hả?”

Tưởng Nam Huy nhún vai, vừa định động thủ thì bất ngờ bị Sầm Hàn Lạc giữ chặt cánh tay. Chỉ nghe cậu nói: “Tôi không cần.”

Tưởng Nam Huy ngạc nhiên: “Không phải cậu thích sao?”

“Đom đóm là sinh vật tự do.” Sầm Hàn Lạc ôm đầu gối, lặng lẽ ngắm nhìn thứ ánh sáng yếu ớt trên thân chúng: “Đừng nhốt chúng lại.”

Tưởng Nam Huy khẽ gật đầu đồng tình. Hai người lặng thinh một lúc, Sầm Hàn Lạc lại cất lời: “Nam Huy, anh cũng là người tự do.”

Tưởng Nam Huy hơi sững lại.

“Trên người anh cũng có ánh sáng, hãy mang ánh sáng đó sưởi ấm những người thật lòng quan tâm, thật lòng yêu thương anh.” Sầm Hàn Lạc chăm chú nhìn theo đàn đom đóm đang bay múa: “Những chuyện đã qua thì nên để chúng qua đi. Thật ra có lúc, thứ trói buộc chúng ta không phải là bản thân sự việc, cũng không phải là ai đó đặc biệt, mà chính là bản thân mình.”

“Đừng tự nhốt mình lại.” Sầm Hàn Lạc quay sang nhìn Tưởng Nam Huy, cong mắt cười: “Cứ mạnh dạn tiến về phía trước, nhìn về phía trước, can đảm lên nhé.”

------------------

Mỳ lạnh (凉皮)Tuế Thời - Chương 9: Đừng tự nhốt mình lạiCây nhựa ruồiTuế Thời - Chương 9: Đừng tự nhốt mình lại