Chương 8: Chuyện thành là do người

Tưởng Nam Huy dần hình thành một thói quen — mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đều phải liếc nhìn tấm poster Ultraman dán trên cửa sổ nhà Sầm Hàn Lạc một cái, rồi mới đi làm với tâm trạng vui vẻ.

Anh cảm thấy mình nên chủ động xin cách liên lạc của Sầm Hàn Lạc, bất kể vì lý do gì, dù là để mời cậu bữa cơm đáp lễ, hay để thực hiện lời hứa thua cược lần trước, dù sao giữa hai người vẫn còn việc chưa giải quyết xong, mối quan hệ này vẫn cần được duy trì.

Sau khi chỉnh sửa xong bản thảo tin tức, Tưởng Nam Huy in ra chuẩn bị giao cho tổ trưởng Lưu. Vì đã ngồi lì trước bàn làm việc suốt bốn tiếng đồng hồ, lúc đứng dậy anh vươn vai xoay cổ cho đỡ mỏi, bỗng nhớ tới lần trước cùng Sầm Hàn Lạc cúi người giãn lưng, nghĩ tới nghĩ lui thế nào lại bị xúi quẩy mà cúi xuống làm thử một cái.

Đồng nghiệp ở bàn bên — Trình Hiểu Phong — đang chăm chú chọn lọc ảnh minh họa cho bài tin thì bị động tác bất thình lình của Tưởng Nam Huy làm cho giật mình: “Tiểu Tưởng, cậu làm gì thế?”

Hai tay Tưởng Nam Huy cố với xuống chạm mũi chân, tiện thể đáp: “Giãn gân cốt một chút.”

“Ghê thật đấy.” Trình Hiểu Phong cầm con chuột xoay người lại, tiếp tục dán mắt vào màn hình: “Tôi còn tưởng cậu chuẩn bị chúc Tết sớm với tôi cơ đấy.”

Sau khi sao chép bản thảo vào USB mang về nhà làm thêm buổi tối, Tưởng Nam Huy quét dọn văn phòng xong, đeo túi máy ảnh đi tháng máy xuống tầng một.

Lúc đi ngang qua đại sảnh, anh bắt đầu nghiêm túc nghĩ ngợi — tối nay qua tìm Sầm Hàn Lạc thì nên cầm theo hoa quả hay là sữa đây? Quyết định rồi, anh phải xin được WeChat của Sầm Hàn Lạc, lấy xong là về ngay, không nấn ná, tránh để đối phương cho rằng mình quá lỗ mãng hay đường đột.

Hình như trên đường về nhà có một tiệm trái cây, mùa này ăn dưa hấu là thích hợp nhất. Tưởng Nam Huy nghĩ vậy, liền quyết định — mua hoa quả đi.

Cửa tự động mở ra, anh giơ tay che bớt ánh nắng, bước vào một khoảng trời chiều ấm áp, tầm mắt bỗng dừng lại nơi cách cửa lớn không xa.

Trước cổng có một người đang cúi đầu nghịch điện thoại. Áo phông trắng, quần lửng màu xanh ghi, chân đi đôi giày vải đế bệt, dáng người và khí chất ấy, Tưởng Nam Huy gần như chẳng cần lại gần xác nhận, cũng biết là Sầm Hàn Lạc.

Ánh hoàng hôn phủ lên người cậu một sắc hồng dịu nhẹ.

Tưởng Nam Huy nắm quai túi máy ảnh, chạy chậm về phía đó, khi đến gần lập tức giảm tốc. Anh đang băn khoăn xem nên chào hỏi thế nào thì đúng lúc ấy, Sầm Hàn Lạc cất điện thoại, đảo mắt nhìn quanh, trông thấy Tưởng Nam Huy thì cười vẫy tay: “Hi.”

“…Hi.” Tưởng Nam Huy cũng vẫy tay lại với cậu, hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

Sầm Hàn Lạc nhún vai: “Vận may của tôi kém lắm.”

Tưởng Nam Huy ngẩn ra: “Hả?”

“Chúng ta sống gần nhau thế mà chẳng chạm mặt lần nào, thế không phải xui thì là gì.” Sầm Hàn Lạc đeo túi lên, nói: “Đã thế thì tôi đành chủ động đi tìm anh thôi, dù sao thì chuyện thành là do người mà.”

Tưởng Nam Huy đáp lại chậm rãi: “Ừm.”

“Đi nào.” Sầm Hàn Lạc nghiêng đầu hướng tiểu khu: “Về nhà thôi.”

Trên cầu vượt ngựa xe như nước, nhìn từ xa, dải đèn neon kéo dài thành một dòng sông ánh sáng rực rỡ. Băng qua ngã tư ồn ào, hai người sóng bước dưới tán cây bạch quả, cùng dẫm lên những vệt nắng chiều trải dài dưới mặt đất.

Tưởng Nam Huy là người lên tiếng trước: “Hôm trước cậu bảo mới vào công ty, ngày nào cũng bận cũng mệt, giờ đã quen chưa?”

“Cũng tàm tạm.” Sầm Hàn Lạc đáp: “Chỉ là việc trong tay vụn vặt nhiều quá, cần kiên nhẫn hơn.”

Tưởng Nam Huy hỏi: “Cậu làm gì thế?”

“Kế toán.” Sầm Hàn Lạc trả lời: “Nhưng vì là người mới nên tôi suốt ngày bị đồng nghiệp với lãnh đạo sai vặt, mấy việc hành chính linh tinh đủ kiểu.”

Tưởng Nam Huy nói: “Ban đầu đều như vậy.”

“Còn anh thì sao?” Sầm Hàn Lạc hỏi tiếp: “Được lên chính thức chưa?”

“Ừm, tôi chuyển chính thức rồi. Mấy hôm trước mới nhận lương thực tập, tự thưởng cho mình một cái điện thoại mới.” Anh thuận miệng nói tiếp: “Tôi còn đổi luôn số mới. Cậu có WeChat không? Nếu không ngại thì thêm tôi nhé?”

“Đương nhiên không ngại rồi.” Sầm Hàn Lạc vui vẻ lấy điện thoại ra: “Tôi vui còn không kịp đây.”

Hai người thuận lợi thêm WeChat của nhau, Tưởng Nam Huy nhân cơ hội mời luôn: “Tôi còn nợ cậu một bữa, tối nay rảnh không?”

“Căn tin công ty tôi ngon lắm.” Sầm Hàn Lạc nói: “Buffet, đồ Trung đồ Tây đều có. Mỗi trưa tôi đều ăn no căng, lâu lắm rồi không ăn tối.”

Sầm Hàn Lạc cố ý không cho Tưởng Nam Huy cơ hội mời khách, bữa cơm kia càng kéo dài được thì càng tốt. Đúng lúc ngang qua một tiệm trái cây ven đường, Sầm Hàn Lạc hỏi: “Anh có khát không?”

Giữa hè oi ả, Tưởng Nam Huy cũng toát đầy mồ hôi, thành thật đáp: “Có hơi hơi.”

“Vừa hay.” Sầm Hàn Lạc cười nói: “Đi, ăn miếng dưa hấu với tôi.”

Ông chủ tiệm trái cây ngồi trên chiếc ghế con phe phẩy quạt nan, miệng rao hàng không ngơi. Sầm Hàn Lạc bước tới, cúi người gõ gõ lên quả dưa, hỏi: “Chú ơi, làm ơn cắt cho cháu vài miếng được không? Giờ cháu muốn ăn luôn.”

Thấy có khách ghé mua, ông chủ vui vẻ: “Được chứ.”

Ông quay người lấy con dao cắt trái cây trên thớt, cầm quả dưa mà Sầm Hàn Lạc chọn lên, vừa chuẩn bị cắt, lưỡi dao còn chưa chạm vào vỏ thì Sầm Hàn Lạc đã lên tiếng ngăn lại: “Chú ơi, rửa dao giùm cháu đi ạ.”

“Rửa rồi mà.” Ông chủ lười biếng đáp: “Yên tâm đi cậu trai, dao nhà chú tuyệt đối sạch sẽ.”

“Rửa thêm lần nữa đi ạ.” Sầm Hàn Lạc vẫn giữ thái độ ôn hòa nhưng kiên quyết: “Cháu thì không sao nhưng còn có bạn đi cùng, chú giúp bọn cháu chút nhé.”

Ông chủ bật cười: “Được rồi, được rồi.”

Trong cuộc sống thường ngày, Tưởng Nam Huy đã quen với việc âm thầm chăm sóc người khác, hiếm khi nhận được sự quan tâm ngược lại. Khi Sầm Hàn Lạc cầm miếng dưa hấu đưa cho anh, cảm xúc ấm áp dâng lên trong lòng khiến anh có phần lạ lẫm.

Đối với Tưởng Nam Huy, cảm giác được coi trọng là thứ rất dễ khiến anh nhớ kỹ về lòng tốt của Sầm Hàn Lạc. Nhưng với tính cách của mình, anh sẽ không mặc nhiên hưởng thụ sự quan tâm ấy, mà nhất định sẽ tìm cách đáp lại.

“Ngẩn người cái gì thế? Cầm đi.” Khóe mắt Sầm Hàn Lạc cong cong, nở nụ cười nói: “Miếng này ít hạt, cho anh.”

Tưởng Nam Huy nhận lấy bằng cả hai tay: “Cảm ơn.”

“Ông chủ, mấy miếng còn lại bọc lại giúp cháu nhé, cháu mang về.” Sầm Hàn Lạc vừa nói vừa mở WeChat quét mã thanh toán. Tưởng Nam Huy lập tức nói: “Để tôi trả cho.”

“Anh có mang về đâu.” Sầm Hàn Lạc nghiêng người chặn trước mặt Tưởng Nam Huy, giơ điện thoại lên quét mã trả tiền trước: “Đừng vội, sẽ có lúc để cho anh mời lại mà.”

Bên trái cửa hàng hoa quả là bức tường cũ của khu dân cư, hai người đứng cạnh tường, vừa gặm dưa hấu vừa giải nhiệt, giải khát. Sầm Hàn Lạc ăn mà thấy cả người khoan khoái, liếc sang nhìn Tưởng Nam Huy, thấy anh hai má phồng phồng, khóe miệng còn dính ít nước dưa đỏ au, dáng người cao ráo, đẹp trai mà lộ ra chút dễ thương.

Ăn xong, Tưởng Nam Huy ném vỏ dưa vào thùng rác rồi rút khăn giấy đưa cho Sầm Hàn Lạc: “Lau miệng với tay đi.”

Sầm Hàn Lạc nhận lấy, cười nói: “Anh vẫn giống khi trước, rất biết quan tâm người khác.”

Tưởng Nam Huy khiêm tốn đáp: “Tôi không bằng cậu đâu, cậu chu đáo hơn tôi nhiều.”

“Không đâu.” Sầm Hàn Lạc lắc đầu, cười: “Hồi nhỏ tôi vụng lắm, ba mẹ cưng chiều riết thành ra chẳng tinh ý gì cả, lúc nào cũng vụng về không biết chiếu cố người khác.”

Cậu liếc nhìn Tưởng Nam Huy, nói: “Anh biết tôi bắt đầu thay đổi từ khi nào không?”

Tưởng Nam Huy lắc đầu, chờ cậu bật mí.

“Mười sáu tuổi.”

“Năm mười sáu tuổi, tôi học lớp phụ đạo tiếng Anh, gặp một bạn nam. Từng được cậu ấy đối xử rất tốt.” Sầm Hàn Lạc ngước mắt nhìn những tán lá bạch quả trên đầu, giọng nhẹ nhàng: “Dù chỉ là một chuyện nhỏ thôi, nhưng sự ấm áp đó khiến tôi nhớ mãi. Khiến tôi muốn mình cũng có thể trở thành người dịu dàng như thế, biết quan tâm, chăm sóc những người thật lòng đối xử tốt với mình.”