Tiếng nước chảy róc rách bên tai dần trôi xa, có thứ gì đó đang cọ cọ vào chân Tưởng Nam Huy. Anh giật mình mở choàng mắt, mơ màng trừng mắt nhìn chú chó Samoyed đang lè lưỡi trước mặt mình, cả người còn ngơ ngác chưa kịp phản ứng.
Chủ chú chó ở đằng xa gọi lớn: “Nhung Nhung!” Samoyed nghiêng đầu nhìn anh một cái, lưỡi vẫn lè ra, rồi quay người chạy về phía chủ nhân.
Mọi thứ xung quanh dần trở nên rõ nét trong tầm mắt. Tưởng Nam Huy đưa tay sờ khóe miệng — may quá, không có chảy nước dãi, anh vậy mà lại ngủ quên mất. Nghiêng đầu nhìn sang, Sầm Hàn Lạc vẫn giữ nguyên tư thế cũ, dường như cũng ngủ thϊếp đi rồi.
Tưởng Nam Huy còn đang phân vân không biết có nên gọi cậu dậy không thì cánh tay buông xuống vô tình đè trúng dây tai nghe. Tai nghe từ tai Sầm Hàn Lạc rớt xuống, đúng lúc đó cậu cũng tỉnh lại, chớp chớp mắt nhìn bầu trời nhạt màu.
Sầm Hàn Lạc xoa cổ ngồi thẳng dậy, chẳng thèm giữ hình tượng, ngáp một cái rõ dài, khóe mắt hơi ươn ướt, cậu hỏi: “Tôi có ngáy không đấy?”
Tưởng Nam Huy đáp: “Không biết, tôi cũng… vừa mới tỉnh.”
“Có phải rất dễ ngủ không?” Sầm Hàn Lạc quấn lại dây tai nghe, cười nói: “Tôi cực thích nghe tiếng ồn trắng.”
Sầm Hàn Lạc liếc mắt nhìn giờ trên điện thoại, ít nhất cũng đã ngủ được mười phút. Cậu giữ đúng lời hứa, nghiêm túc nói với Tưởng Nam Huy lý do mình chuyển tới đây.
“Tôi nói rõ trước nhé, tôi không phải đồ cuồng theo dõi, cũng chẳng mắc bệnh thích rình mò người ta đâu. Tôi chỉ muốn tìm một căn nhà giá cả hợp lý chút thôi.” Sầm Hàn Lạc nghiêng người tựa vào thành ghế, khuỷu tay gác lên lưng ghế, tay phải chống cằm, vẻ mặt thong dong: “Tôi hỏi chị An Nhiên, chị ấy bảo tôi qua khu này xem thử. Ban đầu tôi nhắm căn ở khu đối diện, ở ghép rẻ thật đấy nhưng tôi sống quá "không câu nệ tiểu tiết", nhà lúc nào cũng bừa bộn, nếu tìm được phòng nào mà một mình tôi ở thì còn gì bằng.”
“Khu này dù xây lâu rồi, phòng hơi cũ chút, còn lại đều hợp ý tôi.” Sầm Hàn Lạc cười cười: “Căn hộ một phòng ngủ, ở tầng năm có thể phơi nắng, có chuyến tàu điện thẳng tới chỗ làm, mà quan trọng nhất là…”
Tưởng Nam Huy chờ mãi không thấy Sầm hàn Lạc nói tiếp, cứ nhìn mình cười cười, anh bèn hỏi: “Quan trọng nhất là gì?”
“Cách cậu gần đó.” Sầm Hàn Lạc cong môi: “Có bạn bè ở gần cũng dễ chiếu cố nhau hơn.”
Tưởng Nam Huy nghe xong không thấy có gì sai, thành ra hoàn toàn tin là thật, ngẫm nghĩ một lúc mới gật đầu: “Cậu nói đúng.”
“Nhưng cậu yên tâm.” Sầm Hàn Lạc nói: “Dù ở gần thì tôi cũng không quấy rầy cậu suốt ngày đâu. Tôi mới đi làm, công việc bận tối mắt, ngày nào cũng mệt rã người, về nhà là lăn ra ngủ luôn.”
Tưởng Nam Huy theo thói quen khách sáo đáp: “Không sao, không quấy rầy gì đâu.”
Sầm Hàn Lạc lập tức nói ngay: “Tốt quá, vậy nếu có việc gì thì tôi cũng không khách khí với cậu nữa.”
Tưởng Nam Huy: Sao cảm giác như mình đã sập bẫy đối phương thế nhỉ.
Sầm Hàn Lạc đứng dậy, giơ tay ra hiệu cho Tưởng Nam Huy cũng đứng lên, rồi cúi người, duỗi thẳng tay chạm đầu ngón tay xuống mũi chân: “Giãn cơ chút đi, không tí nữa ê lưng đấy.”
“Ờ.” Tưởng Nam Huy học theo bộ dáng cậu, cũng giãn gân duỗi cốt.
“Tôi ở tầng 5, phòng 502, tòa số 8.” Sầm Hàn Lạc nói: “Theo phép lịch sự thì lẽ ra phải mời bạn vào nhà ngồi nhưng hôm nay tôi mới đi trung tâm thương mại mua một đống quần áo, giày dép mới, còn lỉnh kỉnh bao thứ đồ sinh hoạt khác nữa. Đợi tôi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đã rồi mời cậu sau.”
“Không cần khách sáo vậy đâu.” Tưởng Nam Huy đáp: “Cũng hoan nghênh cậu lúc nào rảnh thì ghé nhà tôi chơi.”
Hai tòa nhà số 7 và số 8 đối diện nhau, hai người chào nhau rồi ai về nhà nấy. Tưởng Nam Huy về đến nhà liền cởi bộ vest ra, thay đồ ngủ, như thường lệ ngồi xuống sofa thẫn thờ.
Hai lần tình cờ gặp Sầm Hàn Lạc đều mang theo một thứ cảm giác là lạ, khó cắt nghĩa, có chút kỳ diệu. Tưởng Nam Huy nhặt một hạt dẻ cười trên đĩa đồ khô, bóc vỏ cho vào miệng rồi khựng lại — anh đã rất lâu rồi chưa từng động đến mấy món đồ khô trên bàn trà vào buổi tối thế này.
Dù ở cùng một khu chung cư với Sầm Hàn Lạc, Tưởng Nam Huy cũng chẳng phải lúc nào cũng có thể tình cờ gặp cậu. Đầu tháng Bảy, đã gần hai tuần kể từ lần gặp trước, Tưởng Nam Huy bỗng có chút hối hận vì hôm đó không hỏi số liên lạc của Sầm Hàn Lạc. Hai người sống gần nhau thế này, bữa cơm anh nợ chưa trả, không biết đối phương sẽ nghĩ gì về mình.
“Chị không có số điện thoại của Sầm Hàn Lạc.” An Nhiên nói trong điện thoại: “Trước giờ bọn chị vẫn liên lạc qua QQ.”
Tưởng Nam Huy đứng ở hành lang ngoài văn phòng, đáp: “Vậy à.”
An Nhiên hỏi: “Chẳng phải em cũng có QQ của cậu ấy sao? Hồi trước là chị add trước, rồi hai người các em cũng add nhau đấy thôi.”
Tưởng Nam Huy bóp trán, nói: “Em ít khi dùng QQ lắm.”
An Nhiên đề nghị: “Hay để chị xin WeChat của cậu ấy cho em nhé?”
“Không cần phiền thế đâu, làm vậy trông cố tình quá.” Tưởng Nam Huy đáp: “Dù sao cũng ở gần nhau, kiểu gì chẳng có lúc chạm mặt.”
Trong thời gian thực tập, Tưởng Nam Huy làm việc rất tích cực, những việc nặng nhọc, vất vả hay bẩn thỉu gì cũng đều xung phong nhận làm, mỗi bản tin giao nộp đều khiến tổ trưởng Lưu vô cùng hài lòng. Văn bản chuyển chính thức được phê duyệt sớm, tiền lương thực tập cũng vừa chuyển vào tài khoản, Tưởng Nam Huy nhận được tin nhắn báo số dư — tổng cộng hơn 6000 tệ.
Chiều hôm đó, Tưởng Nam Huy theo tổ trưởng Lưu vào trung tâm thành phố lấy tin. Ngồi ở ghế phụ trên xe taxi, anh ngắm nhìn quang cảnh đường phố lướt nhanh ngoài cửa kính, trong đầu cứ nghĩ ngợi mãi: chiếc điện thoại này đã dùng hơn 5 năm rồi, có nên đổi cái mới không, tiện thể đổi cả số điện thoại nữa.
Vì lâu lâu vẫn có mấy người bạn cấp ba gửi tin nhắn đến hỏi thăm tình hình của Thẩm Khê Kha, thỉnh thoảng còn gọi điện tới. Những người ấy thật ra chẳng có ác ý gì, chỉ là tưởng hai người họ vẫn còn bên nhau. Thậm chí mấy người bạn thân thiết hồi cấp ba còn đang bàn nhau tổ chức họp lớp.
Tưởng Nam Huy tuyệt đối sẽ không đi họp lớp, nhưng lại chẳng giỏi từ chối thiện ý của người khác. Nghĩ tới nghĩ lui, trốn tránh vẫn là cách tốt nhất.
Bất kể là tin nhắn hay cuộc gọi, Tưởng Nam Huy đều không trả lời. Hiện giờ Thẩm Khê Kha đã chính thức debut, bất cứ hồi âm nào của anh cũng có thể mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho đối phương. Hơn nữa, anh cũng không muốn trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của người khác, càng không muốn phải hết lần này tới lần khác giải thích lý do chia tay, cũng chẳng muốn tiếp nhận sự quan tâm của người khác, như vậy sẽ khiến anh mệt mỏi vô cùng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tưởng Nam Huy rửa mặt đánh răng xong, bữa sáng ăn sandwich kẹp trứng chiên, uống thêm một ly cà phê sữ hòa tan. Cách giờ đi làm vẫn còn một khoảng thời gian, anh lấy chiếc điện thoại mới mua hôm qua ra, lắp SIM mới vào, khởi động máy rồi kết nối với WiFi trong nhà.
Tải xong các ứng dụng hay dùng, Tưởng Nam Huy lập một tài khoản WeChat mới, bắt đầu thêm bạn bè. Cân nhắc một hồi, trước mắt anh chỉ thêm mỗi An Nhiên và Phác Diệp.
Sau đó là đồng nghiệp, cấp trên và chủ nhà. Tổng cộng bạn bè đã thêm mới chỉ vỏn vẹn hai mươi mốt người, Tưởng Nam Huy kiểm tra đi kiểm tra lại hai lượt, chắc chắn rằng người cần thêm đều đã có đủ. Trước đó anh đã dọn sạch vòng bạn bè, lần này dứt khoát xóa nốt toàn bộ ảnh trong album điện thoại — kể cả những tấm vốn chẳng liên quan gì đến Thẩm Khê Kha.
Sau khi đã xóa sạch sẽ tất cả dấu vết của quá khứ, Tưởng Nam Huy hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, chợt cảm thấy lòng nhẹ nhõm đi kha khá. Chỉ là vẫn còn một chuyện khiến anh bận tâm. Ban nãy khi ngẫm xem bên cạnh mình còn ai cần thêm WeChat, trong một thoáng, cái tên Sầm Hàn Lạc bỗng hiện lên trong đầu anh.
Cũng lạ, đã hơn nửa tháng không gặp, vậy mà ấn tượng về người đó chẳng những không nhạt đi mà còn ngày một rõ nét hơn. Mỗi lần nhớ đến chạng vạng hôm ấy, khung cảnh đẹp đẽ kia lại ùa về trong ký ức. Tưởng Nam Huy cất điện thoại mới đi, bước đến bên cửa sổ, ngước nhìn tòa nhà đối diện. Sầm Hàn Lạc ở tầng mấy nhỉ?
Tầng 5, phòng 502. nếu nhớ không nhầm thì ô cửa sổ bên phải kia chắc là nhà của Sầm Hàn Lạc. Còn chưa xác định rõ vị trí, Tưởng Nam Huy đã bỗng dưng nhận ra bản thân đang làm gì, lập tức kinh ngạc với chính mình. Anh đang làm cái quái gì thế này? Đây có tính là đang… rình mò người ta không?
Mau đi làm thôi, Tưởng Nam Huy tự nhủ, nhưng chân lại không chịu nhúc nhích. Cửa sổ nhà Sầm Hàn Lạc dường như dán thứ gì đó, gần như phủ kín cả một mặt kính. Tưởng Nam Huy nheo mắt nhìn kỹ hơn, sự ngạc nhiên với hành vi của bản thân thoắt chốc biến thành khϊếp sợ với hành vì của đối phương — đó là một tấm poster Ultraman, khi Nắng chiếu vào, Ultraman như đang phát sáng vậy.
Bên dưới hình như còn in một dòng chữ, Tưởng Nam Huy tò mò thật sự, không nhịn được muốn nhìn cho rõ. Anh lấy điện thoại mới ra, mở camera rồi zoom lên, dòng chữ ấy là: Để ta tới giữ gìn chính nghĩa!
Tưởng Nam Huy ngẩn người trong giây lát rồi bật cười ha ha, không tài nào kiềm chế nổi.