Tưởng Nam Huy không thích nợ ai cái gì, vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện phải mời Sầm Hàn Lạc một bữa cơm để đáp lễ. Thế nhưng sau hôm đó, Sầm Hàn Lạc cũng chẳng chủ động liên lạc lại, mà anh thì lại ngại mở miệng hỏi An Nhiên, cảm giác cứ kỳ kỳ.
Hỏi thì cứ như anh có ý đồ gì với người ta vậy, mà không hỏi thì trong lòng lại thấy áy náy. Ngày tháng cứ thế trôi qua trong sự do dự của Tưởng Nam Huy. Anh nghĩ chắc là do hôm đó mình để lại ấn tượng không tốt với người ta rồi.
Ngày 19/6 là sinh nhật An Nhiên, Tưởng Nam Huy nhận được lời mời tới nhà mới của cô ấy chơi. Anh không biết nên tặng quà gì cho hợp, nghĩ bụng mua bánh kem chắc chắn sẽ không sai. Tưởng Nam Huy còn ăn vận đàng hoàng, diện một bộ âu phục chỉnh tề thay cho quần áo thường ngày, thể hiện rõ thái độ coi trọng dịp này của anh.
Bạn trai của An Nhiên tên là Phác Diệp, là một biên kịch chuyên viết kịch bản trò chơi nhập vai, tính hơi hướng nội, ít ra ngoài, nhưng lại rất biết cách tận hưởng cuộc sống.
Anh ta mỗi ngày chỉ dành ba tiếng buổi sáng sau khi thức dậy để viết lách, xong sẽ bận rộn với việc nhà và ba bữa cơm. Tưởng Nam Huy từng nghĩ, không biết Phác Diệp có bị sạch sẽ thái quá không mà có thể giữ cho căn nhà gọn gàng không một hạt bụi như thế.
Tưởng Nam Huy và Phác Diệp có khá nhiều chủ đề chung, cả hai đều là kiểu đàn ông thích nấu nướng, yêu thích cuộc sống gia đình. Nhưng hôm nay, An Nhiên nhất quyết không cho em trai mình vào bếp, bữa tối sinh nhật này phải do bạn trai cô đích thân nấu nướng.
Nhà mới của An Nhiên không lớn, tầm 60 mét vuông, hơi chật nhưng ấm cúng. Ngoài ban công trồng mấy chậu sen đá với hoa giấy. Chị em họ đứng bên cửa sổ, mỗi người cầm một ly cà phê do Phác Diệp pha, đón ánh nắng chói chang ngoài kia.
An Nhiên hỏi Tưởng Nam Huy: “Em thấy Phác Diệp thế nào?”
“Có thể ở bên cạnh chị, không ham mê những thứ bên ngoài, cũng khá được." Tưởng Nam Huy đáp: “Hơn nữa anh ấy chăm chỉ, sống cùng cũng đỡ phải lo.”
“Quan trọng nhất là anh ấy không bao giờ tán tỉnh linh tinh qua điện thoại, càng không bắt cá nhiều tay.” An Nhiên vừa nhấp cà phê vừa nói: “Chị thật sự không muốn dẫn đám bạn đi bắt gian lần nữa, người ta không biết xấu hổ nhưng chị thì còn muốn giữ mặt mũi.”
Tưởng Nam Huy từng chứng kiến chuyện đó. Hồi An Nhiên chia tay, anh thường xuyên phải đến quán bar lôi người về. Lúc đó cô khóc đến lem hết lớp trang điểm, uống say ngả say nghiêng, miệng thì cứ lẩm bẩm “bà đây nhất định sẽ không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì gã ta nữa” nhưng cuối cùng vẫn vì tủi thân và không cam lòng mà mượn rượu giải sầu, chỉ mong vơi đi được chút nặng nề trong lòng.
Tưởng Nam Huy hỏi: “Chị quen Phác Diệp thế nào vậy?”
An Nhiên đáp: “Tháng 4 vừa rồi chị với mấy cô bạn đi chơi một ván trò chơi nhập vai, là kịch bản mới của một cửa hàng, Phác Diệp là tác giả, hôm đó cũng có mặt, muốn trực tiếp nghe ý kiến phản hồi của người chơi về kịch bản của mình.”
“Chủ của hàng kéo tác giả với nhóm người chơi đầu tiên vào một group chat. Hôm đó chơi xong về nhà, Phác Diệp liền add riêng WeChat của chị, mục đích là gì đã rõ mười mươi rồi.” An Nhiên thẳng thắn kể: “Vẻ ngoài anh ấy thật ra không phải gu của chị đâu, nhưng ảnh rất biết cư xử. Buổi hẹn đầu tiên của bọn chị là ở đài thiên văn. Hôm ấy đúng dịp nghỉ lễ 1/5, khách du lịch đông nghìn nghịt, chị hỏi sao lại chọn đúng ngày này thì anh ấy bảo: em chưa biết nhiều về anh, đông người sẽ khiến em thấy an toàn hơn.”
“Chỉ vì câu đó, nên sau khi hẹn nhau thêm hai lần nữa chị đã đồng ý quen ảnh rồi.” An Nhiên nói tiếp: “Chị với anh ấy hợp nhau ở cả tam quan lẫn cách sống, nhiều chuyện có thể bù trừ cho nhau, ở bên nhau rất thoải mái, chị cũng có thể tự do làm chính mình.”
Tưởng Nam Huy mỉm cười đầy vui vẻ, An Nhiên vươn tay véo má anh: “Nam Huy, đừng nản chí.”
Anh hơi nghiêng đầu né tránh tay cô: “Chị lại lo vớ vẩn rồi.”
“Chị em đã từng thất vọng vì tình yêu biết bao nhiêu lần, cuối cùng chẳng phải vẫn gặp được đúng người đấy à.” An Nhiên dịu dàng nói: “Chị làm được, em cũng làm được.”
“Thôi bỏ đi.” Tưởng Nam Huy uống cạn tách cà phê, mỉm cười nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ: “Mệt mỏi lắm, một mình cũng tốt.”
An Nhiên nhìn mà xót xa: “Thời gian sẽ giúp em mà.”
Trong phòng bật điều hòa, tia nắng hắt qua cửa sổ để lại trên người chút hơi ấm, Tưởng Nam Huy thoải mái vươn vai: “Ừ, chỉ mong là vậy.”
“À mà dạo này em còn liên lạc với Sầm Hàn Lạc không?” An Nhiên hỏi.
Tưởng Nam Huy lắc đầu: “Em không lưu phương thức liên hệ của cậu ấy.”
“Lạ nhỉ, dạo này cậu ấy cũng chẳng liên lạc với chị.” An Nhiên buồn bực: “Ý gì đây? Đột nhiên xuất hiện rồi lại mất hút à?”
“Không biết.” Tưởng Nam Huy nói: “Em không quen người ta nên cũng không dám chắc.”
Trong những người anh quen biết, Tưởng Nam Huy chưa từng phục tay nghề bếp núc của ai ngoại trừ Phác Diệp. Một bữa cơm mừng sinh nhật mà đủ cả gà vịt cá thịt, ba người mà bày hẳn sáu món, món nào cũng đầy đủ sắc hương vị.
“Xong rồi.” Dù phòng khách bật điều hòa mát lạnh, An Nhiên vẫn ăn đến vã mồ hôi: “Sau sinh nhật chắc tăng ba ký mất.”
“Em ăn thêm chút nữa đi.” Phác Diệp nghe thế lập tức vui vẻ gắp thức ăn cho cô: “Em mập lên thì đàn ông theo đuổi em sẽ ít đi, anh cũng yên tâm hơn.”
An Nhiên chỉ đũa vào anh ta: “Em nhắc anh nhé, phải luôn có cảm giác nguy cơ thì chức bạn trai này anh mới càng làm càng tốt được.”
“Không vấn đề.” Phác Diệp đáp lời An Nhiên, rồi quay sang cười với Tưởng Nam Huy: “Anh sẽ cố gắng, mong Nam Huy giúp giám sát nhé.”
Tưởng Nam Huy cũng cười: “Được ạ.”
Cơm canh còn thừa khá nhiều, dọn bàn xong đến lúc ăn bánh sinh nhật thì Tưởng Nam Huy lại đòi về. Phác Diệp khó hiểu: “Bánh này em mua mà, bánh sinh nhật chị em đấy, thật sự không ăn một miếng sao?”
Từng có lần Tưởng Nam Huy một hơi nuốt trọn cái bánh vốn dành cho hai người, chẳng thấy ngọt, chỉ thấy đắng. Anh đứng ở cửa do dự vài giây, rồi nói: “Thôi em ăn một miếng vậy.”
“Thôi khỏi đi.” An Nhiên hiểu ý lập tức ngăn anh lại, nhìn anh thay giày xong rồi đưa áo vest qua cho: “Đi đường cẩn thận, về đến nhà thì nhắn cho chị.”
Tưởng Nam Huy ngẩng đầu nhìn cô, khẽ đáp: “Vâng.”
Chiều muộn, trời nắng như đổ lửa, Tưởng Nam Huy tránh dưới tán cây chờ xe buýt. Về nhà cũng chẳng có việc gì làm nên anh quyết định ghé đơn vị một chuyến, chuẩn bị tài liệu và thiết bị cho tin tức ngày mai.
Loay hoay bận rộn đến tận năm giờ chiều, Tưởng Nam Huy thong thả đi bộ về khu trọ cũ. Trong khu có mấy cây cổ thụ, gió thổi qua, bóng cây chập chờn dưới chân. Anh đi về phía toà số 7, đến chỗ cách cửa tòa nhà mấy mét thì cúi đầu lấy chìa khoá trong túi ra. Bông nhiên Tưởng Nam Huy vô tình đưa mắt nhìn sang, vốn chỉ là động tác trong vô thức mà thôi, thế nhưng đầu vừa quay lại đã lập tức ngoảnh sang phải, chân cũng dừng lại.
Trên băng ghế dài dưới tàng cây, một người thanh niên ngồi đó, tai nghe kết nối với điện thoại, im lặng nghe nhạc. Theo lý mà nói, khoảng cách giữa hai bên cũng không gần lắm, đáng lẽ Tưởng Nam Huy sẽ khó nhận ra người nọ là Sầm Hàn Lạc. Nhưng cảm giác mà Sầm Hàn Lạc mang tới cho anh quá khác biệt.
Như ánh mặt trời, tự do, tùy tính — Tưởng Nam Huy cũng không nói rõ được rốt cuộc khác ở chỗ nào, đến khi anh hoàn hồn lại thì đã chạy tới trước mặt Sầm Hàn Lạc từ lúc nào.
Bóng râm phủ xuống, Sầm Hàn Lạc mở mắt ra, dáng vẻ như thể việc Tưởng Nam Huy xuất hiện hoàn toàn nằm trong dự liệu. Cậu thản nhiên tháo một bên tai nghe, nghiêng đầu hỏi: “Muốn nghe không?”
Tưởng Nam Huy không nhận lấy, chỉ hỏi ngược lại: “Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi ở khu này mà.” Sầm Hàn Lạc giơ tay chỉ về phía sau: “Toà số 8, hôm nay mới dọn đến.”
Tưởng Nam Huy lại hỏi: “Cậu làm việc ở gần đây à?”
Sầm Hàn Lạc cười cong mắt: “À không.”
Tưởng Nam Huy không hiểu: “Vậy vì sao lại dọn tới đây?”
"Ngồi cùng tôi năm phút." Sầm Hàn Lạc đưa tai nghe cho Tưởng Nam Huy: “Tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu.”
Tưởng Nam Huy nhìn chằm chằm chiếc tai nghe trong tay, im lặng vài giây cuối cùng vẫn ngồi xuống bên cạnh Sầm Hàn Lạc, cẩn thận đeo tai nghe vào. Anh hoàn toàn có thể xoay người bỏ đi, thế mà không những không đi, còn ngoan ngoãn nghe lời ngồi cùng đối phương.
Tưởng Nam Huy cũng không rõ trong đầu mình đang nghĩ gì. Chỉ là… ánh mắt của Sầm Hàn Lạc, sáng lấp lánh như thế, khiến anh chẳng tài nào từ chối nổi.
Anh cứ ngỡ sẽ nghe thấy nhạc Hoa, hoặc nhạc Âu Mỹ, hay một đoạn nhạc không lời du dương — nào ngờ lại là tiếng ồn trắng. Tiếng gió thổi qua rừng trúc, tiếng suối chảy róc rách, sông vắt qua núi, đồng cỏ bạt ngàn… Tưởng Nam Huy bỗng cảm thấy cả người nhẹ bẫng, tâm trí vốn hỗn loạn như một mớ tơ vò cũng nhờ những âm thanh ấy mà lặng xuống, bình yên dịu dàng đến lạ.
Năm phút đã sớm trôi qua vậy mà hai người vẫn sóng vai ngồi cạnh nhau, ánh hoàng hôn màu cam đỏ phủ lên người bọn họ. Tiếng suối róc rách vang bên tai, Tưởng Nam Huy quay đầu nhìn, Sầm Hàn Lạc đang ngả đầu lên lưng ghế, gương mặt song song với bầu trời, biểu cảm dịu dàng, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười nhàn nhạt. Trong khoảnh khắc ấy, Tưởng Nam Huy bỗng cảm thấy khung cảnh này thật sự quá đẹp.