Tưởng Nam Huy cứ thế chăm chú nhìn Sầm Hàn Lạc, tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác.
“Chuyện cậu thích đàn ông, tôi biết từ lâu rồi.” Tuy bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng Sầm Hàn Lạc sớm đã dao động, cậu lo thẳng thắn quá sẽ dọa Tưởng Nam Huy bỏ chạy.
Sầm Hàn Lạc không giấu giếm, kể rành mạch từng chuyện: “Bữa cơm tối nay là tôi bàn trước với chị An Nhiên. Thật ra tôi chỉ muốn gặp cậu một lần, còn những chuyện khác thì cứ tùy duyên đi, có thể từ từ.”
“Nhưng nói cho cùng, tôi không phủ nhận rằng đây chính là lý do tôi về nước.”
Nghe xong, Tưởng Nam Huy khẽ rời mắt khỏi gương mặt Sầm Hàn Lạc, nhìn xuống mặt bàn, chẳng biểu lộ thêm điều gì khác. Sầm Hàn Lạc im lặng chờ đợi, trong lòng vừa thấp thỏm vừa hồi hộp, nhưng cậu cố sức giấu hết mọi hỗn loạn ấy đi.
Một lúc lâu sau, Tưởng Nam Huy mới chậm rãi mở miệng: “Nếu thế… chắc An Nhiên cũng nói với cậu về chuyện tình cảm của tôi rồi.”
Sầm Hàn Lạc gật đầu: “Có nói.”
Tưởng Nam Huy chỉ đáp khẽ một tiếng “ừm” rồi không nói thêm gì nữa. Sầm Hàn Lạc ngẩn ra, nhìn anh trong giây lát, ngẫm nghĩ rồi bật cười nhẹ: “Cậu từ chối người ta cũng dịu dàng thật đấy.”
Tưởng Nam Huy phát hiện Sầm Hàn Lạc lúc nào cũng khiến mình không biết nên đáp lại thế nào.
Sầm Hàn Lạc khẽ lắc ly rượu, giọng ôn hòa nói: “Có người rất dễ bị thời gian làm cho thay đổi, có người thì mãi chẳng đổi thay. Dù tôi không biết nhiều về cậu, nhưng cảm giác mà cậu mang lại cho tôi vẫn giống hệt năm 16 tuổi — dịu dàng, lễ độ, đúng kiểu người nho nhã tử tế.”
Được khen, Tưởng Nam Huy phải mất hồi lâu mới nghẹn ra được một câu: “…Cảm ơn.”
Sầm Hàn Lạc bật cười: “Cậu có thể từ chối tôi nhưng tôi muốn nghe lý do chính thức.”
“Có muốn hẹn hò với ai hay không thì ít nhất cũng phải tìm hiểu và quen biết trước đã. Tôi không phải kiểu người chỉ nhìn mặt mà chọn.” Tưởng Nam Huy nói: “Còn nữa, tôi sẽ không vì muốn quên đi đoạn tình cảm thương tâm mà vội vàng lao vào một mối quan hệ mới. Như vậy là không công bằng với người khác.”
Nghe được câu đó, Sầm Hàn Lạc càng thêm chắc chắn quyết định quay về của mình là đúng. Cái câu “thử hẹn hò” ban nãy của cậu thật ra cũng chẳng phải lời tỏ tình gì mà là một phép thử.
Nếu lúc ấy Tưởng Nam Huy lập tức đồng ý thì có lẽ chính cậu mới là người muốn bỏ chạy. Như lời Tưởng Nam Huy nói — Sầm Hàn Lạc quay về tìm anh, không phải để làm người chữa lành nỗi đau cho ai cả, cậu cũng chẳng phải thánh nhân.
Sầm Hàn Lạc hỏi: “Còn lý do nào khác không?”
Tưởng Nam Huy thành thật đáp: “Hiện tại tôi không muốn yêu đương.”
Sầm Hàn Lạc mỉm cười hỏi tiếp: “Thế còn sau này?”
Tưởng Nam Huy đáp: “Chuyện của sau này, để sau rồi tính.”
Ngoài cửa kính sát đất là cảnh đêm náo nhiệt rực rỡ, không khí phồn hoa của thành phố hiện đại ùa thẳng vào mắt. Hai người trầm mặc ngồi đối diện nhau một lúc, rồi Sầm Hàn Lạc ra hiệu với phục vụ tính tiền. Tưởng Nam Huy không nhúc nhích, đợi đối phương thanh toán xong mới khoác dây máy ảnh lên vai.
Tưởng Nam Huy hỏi: “Bữa này hết bao nhiêu?”
Sầm Hàn Lạc đoán Tưởng Nam Huy không muốn nợ cậu ân tình, nhất định sẽ tìm cơ hội mời lại, vậy nên cậu cũng không khách sáo: “326 tệ.”
“Ừm.” Quả nhiên, Tưởng Nam Huy nói: “Lần sau cậu cứ đặt chỗ ở nhà hàng nào sang hơn Lam Phong ấy, đừng tiết kiệm cho tôi.”
Sầm Hàn Lạc sảng khoái đáp: “Được.”
Rời khỏi Lam Phong, bước ra khỏi phố đi bộ đứng bên vệ đường, Tưởng Nam Huy lôi gói thuốc ra, thấy Sầm Hàn Lạc chưa có ý định đi, bèn hỏi: “Hút một điếu không?”
Sầm Hàn Lạc đáp lại: “Tôi không hút thuốc.”
Lúc Tưởng Nam Huy châm thuốc thì hơi nghiêng đầu, sườn mặt hướng về phía Sầm Hàn Lạc. Sống mũi cao, đường nét gương mặt sắc sảo, đường viền hàm gọn gàng và rõ nét. Sầm Hàn Lạc kín đáo ngắm kỹ từ đầu đến cuối, càng nhìn càng không muốn rời đi.
Nhưng hôm nay chỉ nên đến đây thôi. Chuyện xin WeChat để lần sau vậy, Sầm Hàn Lạc tạm hài lòng với buổi gặp này. Cậu đã có một hiểu biết sơ bộ về Tưởng Nam Huy, và kết luận trước mắt là — dù là 6 năm trước hay bây giờ, người này vẫn là kiểu người cậu thích và thưởng thức.
Sầm Hàn Lạc nói: “Tôi gọi taxi, còn cậu thì sao?”
Khói thuốc lượn lờ, Tưởng Nam Huy ngậm điếu thuốc, rít rất chậm: “Tôi đi xe buýt."
Sầm Hàn Lạc ngỏ ý: “Tôi tiễn cậu một đoạn nhé?”
Tưởng Nam Huy từ chối khéo: “Không cần đâu, có chuyến thẳng luôn, rất tiện.”
Làn đường rộng thênh thang, xe cộ vun vυ"t qua lại. Tưởng Nam Huy rít mấy hơi rồi dụi tắt thuốc, vứt vào thùng rác: “Tôi đợi cậu gọi được xe rồi mới đi.”
Sầm Hàn Lạc nói: “Ngày mai là thứ Hai, cậu còn phải đi làm, tôi thì chưa phải đến công ty, hay là để tôi đợi xe với cậu, cậu về sớm nghỉ ngơi đi.”
Tưởng Nam Huy vẫn đứng nguyên tại chỗ: “Mới tám giờ thôi, tôi bình thường phải một, hai giờ sáng mới ngủ.”
Sầm Hàn Lạc ngạc nhiên: “Ngủ muộn thế à?”
Tưởng Nam Huy sửa lại: “Bình thường phải một, hai giờ sáng mới ngủ được.”
Đối với Tưởng Nam Huy mà nói, Sầm Hàn Lạc vẫn chỉ là người xa lạ nhưng tối nay anh lại cứ hỏi gì đáp nấy. Sầm Hàn Lạc nhận ra, Tưởng Nam Huy là kiểu người hòa nhã, trong bản tính luôn chú ý đến cảm xúc của người khác. Dù trò chuyện hay cùng dùng bữa, từng cử chỉ của anh đều toát lên sự đúng mực và lịch sự. Ở cạnh người thế này sẽ chỉ làm người ta thấy nhẹ nhõm và dễ chịu, chẳng chút gò bó.
“Chỗ này cách bến xe buýt cũng gần mà." Sầm Hàn Lạc nói: "Muốn cược thử không? Xem taxi tôi gọi đến trước hay xe buýt của cậu đến trước.”
Một ván cược hơi trẻ con, nhưng lại có thể phá tan không khí buồn tẻ lúc này. Tưởng Nam Huy cũng không nỡ làm cụt hứng cậu ta: “Được thôi.”
Sầm Hàn Lạc nhanh nhảu chớp thời cơ: “Tôi cược xe cậu tới trước.”
Tưởng Nam Huy bật cười: “Vậy tôi cược taxi cậu gọi tới trước… À mà khoan.” Anh nghiêm túc hỏi: “Chúng ta cược cái gì?”
Sầm Hàn Lạc cong môi cười khẽ: “Nếu tôi thắng, cậu phải đồng ý với tôi một yêu cầu. Còn nếu cậu thắng, về sau bất kể chuyện gì, chỉ cần mở miệng, tôi nhất định giúp cậu.”
Tưởng Nam Huy nói "được" một tiếng: “Thành giao.”
Không lâu sau, chiếc xe buýt tuyến 696 từ xa chạy tới, Tưởng Nam Huy nhún vai, giữ chặt quai túi máy ảnh: “Xe tôi tới rồi.”
“Tài xế tới nhanh ghê." Sầm Hàn Lạc nhón chân nhìn xung quanh, quay đầu nói: "Mau chạy đến bến xe đi, Nam Huy, lẹ lên!”
Thời gian cấp bách, Tưởng Nam Huy chỉ kịp nói một câu “tạm biệt” rồi xoay người chạy về phía bến xe. Xe buýt tắp vào bến, trước khi lên xe, Tưởng Nam Huy quay đầu lại nhìn Sầm Hàn Lạc, Sầm Hàn Lạc tùy ý nâng tay vẫy chào, Tưởng Nam Huy cũng vẫy tay lại.
Vận khí anh không tệ, trong xe có ghế trống, mở điều hòa mát mẻ. Tưởng Nam Huy tìm một ghế đơn ngồi xuống, mãi cho đến giờ phút này anh mới cảm thấy chân thật. Mọi việc phát sinh tối nay đều nằm ngoài dự liệu của anh. Việc đột nhiên xuất hiện “bạn cũ” bất ngờ thổ lộ với mình, Tưởng Nam Huy cảm thấy ông trời giống như đang trêu đùa mình vậy.
Không đúng, không phải ông trời trêu đùa anh. Tưởng Nam Huy móc di động ra gọi cho An Nhiên.
An Nhiên nói một cách đương nhiên: “Chị là chị cậu đấy nhé, chị làm gì cũng là vì tốt cho cậu cả, cấm có giận đấy.”
Tưởng Nam Huy không giận nổi, nói: “Từ nhỏ đến lớn em đã bao giờ giận chị chưa.”
An Nhiên cười thành tiếng: “Muốn hỏi gì?”
Thứ muốn hỏi thì nhiều lắm, nhưng đều không quan trọng. Điều Tưởng Nam Huy thực sự muốn biết là: “Cậu ấy thực sự là Sầm Hàn Lạc à? Cái cậu Sầm Hàn Lạc từng học lớp tiếng Anh Tư Tuệ với chúng ta hồi học kỳ hai lớp 10 ấy hả?”
An Nhiên khẳng định chắc nịch: “Đúng. Cậu ấy còn đưa chị xem cả thẻ nghe giảng hồi đó.”
Tưởng Nam Huy nhướn mày kinh ngạc: “Ai lại giữ mấy thứ đó làm gì chứ?”
An Nhiên cười cười: “Lý do hả… tự em hỏi đi.”
Tưởng Nam Huy cạn lời: “Em hỏi cậu ấy cái này làm gì.”
Sau khi tán gẫu vài câu, Tưởng Nam Huy cúp máy. An Nhiên đã dọn đến ở cùng bạn trai, anh cũng không tiện làm phiền.
Về đến khu trọ cũ, Tưởng Nam Huy đẩy cửa vào nhà, cởϊ áσ vest rồi vào bếp rót ly nước. Anh uống một nửa sau đó cầm cốc quay lại phòng khách, ngồi xuống sofa. Tư thế ấy được giữ nguyên cho đến rạng sáng.
Tưởng Nam Huy không buồn ngủ, ba tháng nay đêm nào cũng vậy. Anh nhìn bóng hình mình phản chiếu trên màn hình TV tối đen, trong đầu nhớ lại chuyện xảy ra tối nay.
Sầm Hàn Lạc... hình như trong ấn tượng đúng là có người này... Chắc vậy?
Tưởng Nam Huy nhắm mắt lại, lục tìm ký ức. Hình ảnh cậu thiếu niên 16 tuổi năm ấy xuyên qua từng lớp bụi thời gian, dần dần trở nên rõ ràng. Đúng, không sai, Tưởng Nam Huy hoàn toàn nhớ ra rồi, thiếu niên kia tên là Sầm Hàn Lạc. Thật sự là cậu ấy.
Điều mà Tưởng Nam Huy không nhận ra là, kể từ đêm nay, anh cuối cùng cũng không còn chìm trong nỗi buồn hằng đêm nữa mà chừa ra một góc nhỏ trong lòng, để dành cho dư vị của lần gặp lại này.