Sầm Hàn Lạc.
Họ Sầm vốn hiếm gặp nhưng Tưởng Nam Huy lục lọi trí nhớ một hồi mà vẫn không thể nhớ ra bản thân từng gặp người này ở đâu.
Dù vậy, vì phép lịch sự, Tưởng Nam Huy vẫn nghiêng cốc cụng ly với Sầm Hàn Lạc, cười xã giao: “Chào cậu.”
“A, tức thật đấy.” Sầm Hàn Lạc chống cằm bằng một tay, khóe mắt cong cong, giọng điệu nhẹ nhàng, vui vẻ: “Tôi nhớ cậu suốt gần 7 năm rồi, vậy mà cậu chẳng có tí ấn tượng nào về tôi cả.”
Tưởng Nam Huy nhất thời không biết phải đáp thế nào: “… Xin lỗi.”
Sầm Hàn Lạc cười càng tươi, còn Tưởng Nam Huy do dự một lát, rốt cuộc cũng hỏi ra điều đang thắc mắc trong bụng: “Vậy ý cậu là… chuyện hôm nay là An Nhiên sắp xếp à?”
Sầm Hàn Lạc mím môi cười: “Nói chính xác thì là tôi nhờ chị An Nhiên sắp xếp giúp.”
Tưởng Nam Huy khó hiểu: “Sao cậu lại muốn gặp tôi?”
Sầm Hàn Lạc đáp: “Cậu nhớ ra tôi là ai trước đã rồi tôi nói cho cậu biết lý do.”
Tưởng Nam Huy hơi cau mày, ánh mắt cụp xuống nhìn thực đơn, cố moi óc lục lại trí nhớ một lúc lâu, cuối cùng ngượng ngùng hỏi: “Có thể nhắc nhở một chút được không?”
Sầm Hàn Lạc nói: "Trà Khang Sư Phụ"
Tưởng Nam Huy: "Hả?"
Sầm Hàn Lạc nhướn mày: “Sudoku(1) năm phút.”
(1)Sudoku: một game dạng giải đố liên quan đến số, ai quan tâm có thể lên mạng tra thử.
Trong đầu Tưởng Nam Huy thấp thoáng hiện lên vài mảnh ký ức vụn vặt, cứ cảm giác như mình sắp nhớ ra đến nơi, nhưng lại mơ hồ không nắm được. Sầm Hàn Lạc thì chẳng vội, kiên nhẫn đợi cậu ba mươi giây, cuối cùng đành buông tha, phải nhắc rõ hơn: “Học kỳ hai lớp 10, trung tâm tiếng Anh Tư Tuệ.”
Ngón tay Tưởng Nam Huy khựng giữa không trung, anh há miệng kinh ngạc mất mấy giây, rồi thu tay lại, cảm thán: “Là cậu à, Sầm Hàn Lạc.”
“Cuối cùng cũng nhớ ra rồi.” Sầm Hàn Lạc cười cười: “Cậu mà còn không nhớ thì bữa này cậu mời đấy.”
“Tôi mời.” Tưởng Nam Huy sảng khoái nói: "Nên thế."
“Thôi để lần sau, lần sau cậu mời tôi món tôi thích.” Sầm Hàn Lạc khẽ xoay xoay ly rượu trong tay, cười bảo: “Chị An Nhiên nói cậu thích hương vị ở đây, nên bữa này tôi mời món cậu thích trước.”
Sao cứ có cảm giác bản thân bị người này dắt mũi đi vậy nhỉ? Tưởng Nam Huy bật cười, đáp: “Được.”
Hai người gọi một set ăn đôi, tổng cộng bốn món một canh.
Trong lúc chờ món lên, Tưởng Nam Huy lại hỏi lại chuyện vừa nãy: “Tại sao cậu lại muốn gặp tôi?”
Sầm Hàn Lạc trả lời lấp lửng: “Tôi mới du học về, công ty sắp tới sẽ vào làm cũng ở Tân Châu. Mấy hôm trước nửa đêm tôi đăng nhập QQ, tình cờ thấy chị An Nhiên đang online. Chị ấy hay đăng trạng thái nên tôi biết chị đang học ở Tân Châu, thế là tiện nhắn vài câu.”
“Tôi với các cậu giống nhau, trước 18 tuổi đều sống ở Cảnh Nam. Mà tôi qua Tân Châu lại chẳng quen ai, nghĩ tới nếu có được một hai người bạn thì tốt.”
Nói nhiều dễ hở, Sầm Hàn Lạc cũng chẳng muốn tiếp tục bịa chuyện. Nhấp một ngụm rượu, cậu hỏi ngược lại: “Nghe bảo hồi cấp ba cậu học ban xã hội, lên đại học lại học báo chí. Tôi nhớ cậu học toán giỏi lắm mà, chúng ta còn từng thi với nhau xem ai có thể trong vòng 5 phút giải xong một đề Sudoku trước, cậu thắng tôi đấy. Sao lại không chọn ban tự nhiên?”
Thật ra câu hỏi này, Sầm Hàn Lạc đã sớm hỏi An Nhiên từ trước, chỉ là — thứ nhất, bây giờ hỏi lại như vậy hợp lý hơn, dù sao hai người cũng chỉ từng gặp nhau ngắn ngủi hồi 16 tuổi, sau đó chẳng còn liên hệ; thứ hai, cậu muốn nghe chính miệng Tưởng Nam Huy trả lời.
Tưởng Nam Huy cụp mắt xuống, năm ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đáp: “Lúc đó bốc đồng nên chọn ban xã hội.”
Sầm Hàn Lạc nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Tưởng Nam Huy, cậu không hỏi thêm nữa mà rất tự nhiên chuyển đề tài. Cậu hất cằm về phía túi đựng máy ảnh: “Cậu thích chụp ảnh à?”
Món ăn được bưng lên đầy đủ, Tưởng Nam Huy cầm lấy dao nĩa, đáp: “Cũng tàm tạm thôi. Máy ảnh đó tôi dùng để thu thập tin tức.”
Sầm Hàn Lạc hỏi tiếp: “Tự mua hả?”
Tưởng Nam Huy múc một muỗng canh bí đỏ ngọt dịu, gật đầu: “Ừ, dành dụm tiền sinh hoạt lâu lắm mới mua được.”
An Nhiên từng tiết lộ Tưởng Nam Huy thích ăn cá hồi sốt thì là, Sầm Hàn Lạc liền đẩy đĩa cá lại gần phía anh, vừa gắp đồ ăn vừa trò chuyện: “Công việc ở đài truyền hình có bận lắm không?”
“Cũng khá bận.” Tưởng Nam Huy đáp lời theo kiểu một hỏi một trả lời: “Ban ngày đi lấy tin tức liên tục, tối về phải chỉnh lại hết tư liệu thu thập được. Tuy tổ trưởng bọn tôi rất ưu ái người mới, nhưng mà nếu bài viết không đạt yêu cầu, ông ấy vẫn cau mặt bắt làm lại cho đến khi hài lòng mới thôi.”
Sầm Hàn Lạc rất thích nghe Tưởng Nam Huy nói chuyện, trong lòng không ngừng nghĩ cách để kéo dài đề tài, muốn biết thêm nhiều điều hơn nữa về anh. Trong đầu sàng lọc vài chủ đề, cậu lại tiếp lời: “Vào đài truyền hình chắc khó lắm nhỉ?”
“Quy trình tuyển dụng gồm thi viết với phỏng vấn, mỗi năm chỉ lấy chừng mười sinh viên mới tốt nghiệp thôi.” Tưởng Nam Huy nói: “Nếu tôi bảo khó, thì chẳng khác nào đang gián tiếp tự khen mình, mà bảo không khó, thì thực ra đúng là cũng chẳng dễ.”
Sầm Hàn Lạc bị Tưởng Nam Huy chọc cười, phải vờ lấy khăn lau miệng để che đi độ cong khó giấu nơi khóe môi, trong lòng thầm nhủ: người này sao mà dễ thương thế.
Cậu ngẩng lên nhìn Tưởng Nam Huy: “Cậu làm ở tổ nào thế?”
“Thời sự buổi trưa.” Tưởng Nam Huy đáp.
Sầm Hàn Lạc thuận miệng hỏi tiếp: “Đãi ngộ thế nào? Có 5 hiểm 1 kim(2) không?”
(2)5 hiểm 1 kim: bao gồm bảo hiểm hưu trí, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm thai sản, bảo hiểm tai nạn lao động và quỹ dự phòng nhà ở.
Tưởng Nam Huy nghe câu này thì khựng lại vài giây, chậm rãi hiện ra vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ. Cậu buông nĩa xuống, ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt thẳng tắp nhìn Sầm Hàn Lạc: “Cậu tìm tôi hôm nay.... phải chăng là muốn xin vào làm ở đài truyền hình Tân Châu đấy chứ?”
Sầm Hàn Lạc sững người.
Tưởng Nam Huy tiếp lời: “Nãy giờ cậu toàn hỏi tôi mấy chuyện liên quan đến đài truyền hình nên tôi đoán vậy.”
Sầm Hàn Lạc cắn chặt răng hàm, tay phải véo mạnh lên đùi, cố nhịn cười.
Tưởng Nam Huy vẫn nghiêm túc: “Nhưng mà xin lỗi nhé, tôi vẫn đang trong kỳ thực tập, mà thực tập sinh thì chẳng có quyền hành gì đâu, e là không giúp được cậu. Bữa này để tôi mời.”
Không nhịn được nữa, Sầm Hàn Lạc bật cười thành tiếng, dứt khoát không gắng gượng. Cậu đưa tay chống trán, bả vai khẽ rung lên vì cười, khiến Tưởng Nam Huy càng thêm ngơ ngác — rốt cuộc người này làm sao vậy? Hay mình lại hiểu nhầm rồi?
Sầm Hàn Lạc ngẩng đầu, cong mắt nói: “Tưởng Nam Huy, tôi thấy cậu nên có một chút nhận thức tối thiểu về cái ngoại hình và điều kiện của bản thân mình đi.”
Sầm Hàn Lạc cũng chẳng vòng vo nữa. Cậu đúng là muốn tìm hiểu Tưởng Nam Huy thật — nhưng mục đích lớn hơn, là muốn đến gần người này. Sầm Hàn Lạc nở nụ cười nhẹ, nói: “Tôi hỏi nhiều thế, sao cậu không nghĩ tới việc thật ra tôi chỉ muốn biết thêm về tình hình dạo này của cậu thôi nhỉ?”
Tưởng Nam Huy vô thức lặp lại: “Tình hình của tôi?”
Sầm Hàn Lạc chống cằm, vừa cười vừa đếm từng mục một: “Cậu học ngành gì, đời sống đại học thế nào, công việc dạo này có suôn sẻ không, rồi hiện tại đã có người yêu hay vẫn độc thân…”
Nhắc đến đây, Tưởng Nam Huy vẫn chưa nhận ra ý đồ thực sự của Sầm Hàn Lạc, trong lòng ngược lại càng thêm khó hiểu: “Tôi thật sự không hiểu, tại sao lại là tôi?”
Sầm Hàn Lạc khẽ cười: “Chờ sau này có cơ hội, tôi sẽ nói cho cậu biết.”
Tưởng Nam Huy bưng nửa bát canh nấm lên uống cạn rồi đặt thìa xuống, nghiêm túc nói: “Những gì cậu muốn hỏi, tôi cũng nói hết rồi, tôi nghĩ với tư cách là người trong cuộc, tôi có quyền biết nguyên nhân phía sau.”
Sầm Hàn Lạc vẫn cười, mắt cong cong: “Vẫn còn một chủ đề chúng ta chưa nhắc tới đấy.”
Tưởng Nam Huy nhíu mày: “Chủ đề gì?”
Sầm Hàn Lạc mỉm cười, đáp: “Là chuyện tình cảm của cậu.”
Tưởng Nam Huy ngừng nhai, động tác nuốt chậm lại: “Tôi đang độc thân.”
Sầm Hàn Lạc xiên một miếng thịt bò viên mềm mại trong đĩa sứ trắng, gật đầu: “Vậy à.”
"Tôi không thích con gái." Tưởng Nam Huy vội vàng nói rõ lập trường: “Vậy nên cậu đừng giới thiệu đối tượng cho tôi.”
Bữa ăn kéo dài đến cuối, bát đĩa của Tưởng Nam Huy đã sạch trơn, còn Sầm Hàn Lạc thì ăn chẳng được bao nhiêu, hơn phân nửa vẫn còn nguyên. Không gian nhà hàng dịu dàng, hương nhài thoang thoảng, tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vấn vít bên tai.
Sầm Hàn Lạc tựa người vào lưng ghế, nở nụ cười dịu dàng, chỉnh lại cổ tay áo rồi nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt lên bàn, nhìn thẳng Tưởng Nam Huy, đôi mắt trong vắt, giọng trầm thấp mà dịu dàng: “Nam Huy, có muốn thử hẹn hò với tôi không?”