Chương 3: Lâu rồi không gặp

Ở nhà lặng lẽ mấy ngày, Tưởng Nam Huy mới quay lại trường chuẩn bị cho buổi bảo vệ luận văn. Anh tự nhủ với bản thân, mỗi ngày sẽ vứt bỏ một món đồ từng thuộc về Thẩm Khê Kha, cho đến khi trong căn nhà này không còn sót lại bất kỳ dấu vết nào của người ấy nữa. Tưởng Nam Huy muốn ép mình phải dứt khỏi mối tình này, không còn vương vấn.

Ngày thứ nhất là bàn chải đánh răng. Ngày thứ hai là khăn tắm. Ngày thứ ba là đôi dép đi trong nhà. Ngày thứ tư là cốc uống nước… Quá trình gỡ bỏ từng chút từng chút một ấy đau đớn khôn cùng. Đêm nào cảm xúc cũng như muốn sụp đổ. Dạo này Tưởng Nam Huy chỉ qua lại giữa căn phòng trọ với thư viện trường, không gặp bất kỳ ai.

Đúng lúc đang tắm thì An Nhiên tới đập cửa, Tưởng Nam Huy không nghe thấy. Vừa mở cửa phòng tắm ra, còn đang lau tóc, đã nghe thấy giọng An Nhiên gào lên ngoài hành lang: “Tưởng Nam Huy! Chị cho mày 3 giây ló mặt ra, không thì chị đây gọi công an đấy!”

Tưởng Nam Huy đau đầu lê dép ra mở cửa. Thấy An Nhiên đứng đó, anh bực bội nói: “Em chỉ thất tình chứ có phải mất tích đâu mà chị báo công an.”

“Giờ em có khác gì mất tích không?” An Nhiên đẩy anh ra bước thẳng vào phòng, vứt cái túi lên sofa. Đôi khuyên tai kim loại dưới ánh đèn khẽ lóe ánh vàng: “Ban ngày không trả lời tin nhắn, tối đến lại tắt điện thoại, em muốn hù chết chị à?”

Tưởng Nam Huy đóng cửa lại, vừa lau tóc vừa ngoan ngoãn nghe mắng.

“Tuy em với gia đình cãi nhau nhưng không có nghĩa là trên đời này chẳng còn ai lo cho em nữa.” An Nhiên chỉ thẳng vào mặt anh, xả một tràng không kịp thở: “Chú thím thi thoảng vẫn vòng vo hỏi chị tình hình của em đấy. Mấy lời họ nói trước kia đúng là khó nghe, nhưng em cũng phải cho họ chút thời gian để chấp nhận chứ.”

Tưởng Nam Huy cụp mắt xuống, chỉ khẽ đáp: “Vâng.”

“Đã mấy năm rồi em chưa về nhà?” An Nhiên hỏi: “Tết nhất lễ lạt cũng chẳng thèm ló mặt về, em thấy thế có được không?”

Tưởng Nam Huy không trả lời chỉ cầm khăn lau đầu, mớ tóc còn ướt dính bết lòa xòa trước trán. Cánh tay chống lên tay vịn sofa, An Nhiên chống cằm, ánh mắt vô cùng công khai mà đánh giá từ đầu đến chân, tặc lưỡi một tiếng, an ủi: “Đừng có mặt ủ mày ê thế. Thân hình đẹp thế này, mặt mũi cũng ngon nghẻ thế này, sợ gì không có người yêu.”

Tưởng Nam Huy lười biếng đáp: “Em đâu có sợ. Nhưng cũng chẳng muốn yêu đương nữa.”

An Nhiên hiểu được câu này. Cô cũng từng thất tình, rất rõ những người càng nghiêm túc với tình cảm thì khi chia tay lại càng dễ gục ngã. Trên bàn trà có một đĩa hạt khô, An Nhiên bóc hai hạt dẻ cười, vỗ tay bụp một cái, giả vờ hỏi như sực nhớ ra: “Em còn nhớ hồi học kỳ hai lớp 10 mình có đăng ký học thêm một lớp tiếng Anh không?”

Tưởng Nam Huy nhíu mày: “Không nhớ nữa.”

An Nhiên bĩu môi: “Có phải chuyện hồi 6 tuổi đâu mà quên? 16 tuổi cũng quên à?”

Tưởng Nam Huy ôm một cái chăn sạch từ ngăn trên tủ xuống, lười nhác đáp: “Trong đầu em giờ ngoài luận văn thì toàn bã đậu. Chẳng nhớ được gì, mà cũng không muốn nhớ.”

An Nhiên ngẫm nghĩ vài giây, nhướng mày: “Thôi được.”

“Khuya rồi, chị về một mình cũng không an toàn.” Tưởng Nam Huy thảy cái chăn lên sofa, nói tiếp: “Vào phòng ngủ đi.”

An Nhiên ngửa mặt nhìn Tưởng Nam Huy, cười tít mắt, khóe mắt cong cong: “Tốt đấy. Em trai chị còn biết lo cho chị, chị mừng rớt nước mắt luôn.”

Tưởng Nam Huy bật cười, bảo: “Chị đừng có lo lắng suốt thế. Em không sao mà.”

Đợi An Nhiên rửa mặt xong, hai người chúc nhau ngủ ngon. Tưởng Nam Huy đắp tạm cái chăn mỏng nằm xuống sofa, mí mắt nặng trĩu khép lại, khẽ lẩm bẩm như đang nói mớ: “Rồi cũng sẽ ổn thôi mà.”

Giữa tháng 5, Tưởng Nam Huy kết thúc buổi bảo vệ luận văn, chạy đôn chạy đáo đi phỏng vấn khắp nơi. Cuối tháng, anh được nhận vào thực tập tại Đài truyền hình Tân Châu, thời hạn hai tháng. Trong phòng trọ, những món đồ liên quan đến Thẩm Khê Kha đã gần như bị anh vứt sạch. Tưởng Nam Huy cũng dứt khoát không gia hạn thuê nhà, chuyển tới một chỗ mới gần chỗ làm hơn, đi bộ chỉ mất hai mươi phút.

Vì là nhân viên mới, Tưởng Nam Huy bận tối mắt tối mũi, tăng ca đến tận nửa đêm, gần như không còn thời gian để nghĩ ngợi gì khác. Dần dần, mối tình ấy cũng từ từ rút lui khỏi lòng anh, nỗi đau cũng đang nhạt đi, mọi thứ như đang tốt dần lên.

Chỉ thỉnh thoảng, khi một mình, những ký ức cũ vẫn lặng lẽ tràn về. Nhưng lúc này, Tưởng Nam Huy nhớ nhung không phải là Thẩm Khê Kha, mà là chính bản thân mình của 5 năm qua — cái người từng yêu bằng tất cả sức lực, từng liều mạng vì tình yêu ấy.

Anh thấy xót cho chính mình — cái người từng dám vì tình yêu mà chống lại cả thế giới. Cái cảm giác chết tâm rất yên tĩnh, mặt hồ trong lòng cũng không còn gợn sóng. Cuộc sống từ đó trở đi chẳng còn phân biệt tốt hay xấu, mỗi ngày của Tưởng Nam Huy cứ thế trôi qua đúng một khuôn mẫu, không có lấy chút mới mẻ.

Ngày 20/5, An Nhiên vui vẻ tiết lộ với Tưởng Nam Huy rằng mình đang có người yêu mới, còn bảo muốn kiếm dịp để anh gặp mặt “anh rể” tương lai. Hẹn vào tối chủ nhật, mùng 6/6.

Hôm ấy, sau khi tăng ca làm bản tin xong, Tưởng Nam Huy đem thiết bị trả lại đài, tranh thủ vào nhà vệ sinh rửa mặt, chỉnh lại tóc tai một chút rồi chuẩn bị đi đến chỗ hẹn.

Lúc này, Tổ trưởng Lưu vén rèm bước vào, liếc từ đầu đến chân Tưởng Nam Huy, cười cười hỏi: “Ơ, Nam Huy, làm gì mà bảnh bao thế? Đi hẹn hò à?”

Tưởng Nam Huy lễ phép đáp: “Không phải gặp người yêu đâu ạ, em đi gặp bạn trai của chị em.”

Tổ trưởng Lưu nhướn mày: “Cậu vẫn độc thân à?”

Tưởng Nam Huy khẽ cười, trả lời: “Vâng.”

Tổ trưởng Lưu vừa rửa tay vừa lắc đầu cảm thán: “Cái thằng này, điều kiện tốt thế, năng lực cũng giỏi, vậy mà còn độc thân, đúng là chẳng hợp lẽ tí nào.”

Nói rồi ông rút một tờ giấy khô, tiện tay đưa cho Tưởng Nam Huy trước, rồi mới lấy cho mình: “Làm bản tin vất vả thật, nhưng công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống. Đừng để lỡ việc, mà cũng đừng bỏ bê đời sống riêng.”

Tưởng Nam Huy ngoan ngoãn gật đầu: “Em hiểu ạ.”

Tháng 6 ở Tân Châu nắng nóng oi nồng, xe buýt không bật điều hòa, Tưởng Nam Huy cởϊ áσ vest vắt lên khuỷu tay, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi. Chen chúc mãi mới tới trạm, vừa bước xuống xe, làn gió nóng hầm hập xen chút hơi ẩm khiến anh thấy dễ chịu hơn đôi chút. Anh đứng tạm bên lề đường, điều chỉnh nhịp thở.

Điện thoại rung lên, An Nhiên nhắn: “Vào báo bàn A02 nhé.”

Tưởng Nam Huy kéo lại quai túi máy ảnh trên vai, băng qua đường, len vào khu phố đi bộ ồn ào náo nhiệt. Tấm biển hiệu "Lam Phong" màu xanh lam không quá nổi bật giữa ánh hoàng hôn, khung chữ nhật viền đèn vàng dịu nhẹ, là một nhà hàng chuyên món Fusion.

Bên trong mở điều hòa mát lạnh, khách không nhiều, trên mỗi bàn đều thắp một ngọn nến nhỏ, mùi nhang hoa nhài dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi. Tưởng Nam Huy báo số bàn với nhân viên phục vụ, rồi đi theo cô tới chỗ ngồi bên cạnh ô cửa sổ lớn.

Trên bàn cắm biển số bàn, một bóng người cao gầy, nhã nhặn đập vào mắt Tưởng Nam Huy. Người đó mặc bộ vest xanh, tóc nâu sẫm được chải gọn, làn da trắng trẻo, đang cúi đầu lật xem thực đơn.

Đi tới gần, Tưởng Nam Huy cảm ơn nhân viên, rồi đảo mắt nhìn quanh — không thấy An Nhiên đâu. Anh chợt nhận ra mình quên khuấy mất việc hỏi tên “anh rể” mới, trong nhất thời cũng không biết nên gọi đối phương thế nào. Nghĩ ngợi mấy vòng, Tưởng Nam Huy khẽ hắng giọng, cười cười hỏi: “Anh là bạn trai của chị An Nhiên ạ?”

Người đàn ông nghe tiếng ngẩng đầu, Tưởng Nam Huy lập tức va phải một đôi mắt trong veo, sáng rõ như nước. Giây phút đối diện ấy khiến anh có một cảm giác rất mơ hồ… tựa như đã từng gặp ở đâu đó. Đối phương không trả lời, không khí giữa hai người bỗng có phần ngượng nghịu. Tưởng Nam Huy đặt túi máy ảnh lên ghế, nghĩ thầm chắc người này tính cách hơi ngại, bèn lấy hết can đảm chủ động giới thiệu: “Chào anh rể, em là Tưởng Nam Huy.”

“Phụt.” Người đàn ông lập tức đưa tay che miệng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cười đến run vai. Tưởng Nam Huy trông thấy thế thì ngẩn người ngay tại chỗ, nhất thời đứng cũng không được, mà ngồi xuống thì cũng không được.

Người đàn ông khẽ ho nhẹ một tiếng, giọng nói dịu dàng trong trẻo: “Chị An Nhiên đúng là có bạn trai mới, nhưng người đó không phải là tôi.”

Vừa nói, đối phương vừa khép thực đơn lại, lịch sự đứng dậy, đưa tay về phía Tưởng Nam Huy, động tác và lời lẽ đều nhã nhặn, ôn hòa: “Xem ra cậu không nhận ra tôi rồi.”

Tưởng Nam Huy ngơ ngác đưa tay ra bắt, đôi môi hé mở, nhưng đầu óc vẫn còn lơ mơ chưa theo kịp chuyện gì đang xảy ra.

Người đàn ông buông tay anh, mỉm cười nói tiếp: “Tôi nghĩ chắc nên nhắc cậu một câu.”

Nói rồi anh ta mời Tưởng Nam Huy ngồi xuống, đẩy thực đơn đến trước mặt anh, thản nhiên mà cẩn trọng: “Chúng ta đã từng gặp nhau năm 16 tuổi.”

Tưởng Nam Huy nghe đến đó, vẻ mặt lại càng mờ mịt. Người đàn ông chờ nhân viên rót xong rượu vang, cử chỉ thong thả, giơ ly lên chạm nhẹ: “Chào cậu, Tưởng Nam Huy, lâu rồi không gặp.”

“Tôi là Sầm Hàn Lạc.”