Chương 15: Bỏ nhà ra đi

Tưởng Nam Huy chẳng nói nên lời, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong sáng của Sầm Hàn Lạc, thật lâu không thể dời đi.

Sầm Hàn Lạc biết anh sẽ không đáp lại, vì anh vốn không giỏi ăn nói. Còn việc Tưởng Nam Huy có nghe lọt lời mình hay không, một người thuần khiết từ trong cốt tủy như anh, ánh mắt sẽ không bao giờ biết nói dối.

Giọng Sầm Hàn Lạc nhẹ nhàng lại pha chút dí dỏm: “Có phải bị tôi làm cho cảm động rồi không?”

“Không chỉ là cảm động.” Tưởng Nam Huy chậm rãi hoàn hồn, đưa tay ấn sống mũi: “Cảm động chỉ là nhất thời, rất ngắn ngủi.”

Sầm Hàn Lạc mỉm cười nhún vai. Tưởng Nam Huy ngẫm nghĩ thật lâu như muốn nói ra điều gì đó hoặc muốn thổ lộ, nhưng đến khi mở miệng, những gì thốt ra chỉ là hai chữ giản đơn nhất: “Cảm ơn.”

“Đừng khách khí.” Sầm Hàn Lạc bĩu môi, nhân cơ hội nói: “Nhưng cảm ơn mà nói suông thôi là không có thành ý, phải có hành động thực tế nhé.”

“Tôi vừa rồi cũng đang nghĩ lần sau hẳn là đến lượt tôi chủ động hẹn cậu rồi.” Tưởng Nam Huy thật thà nói: “Chỉ là… hẹn cậu đi đâu thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.”

“Tôi là người khá nhạt nhẽo, trong đầu chỉ có ăn cơm, dạo phố, xem phim. Chỗ mới mẻ như tiệm xả stress này tôi còn chưa từng nghe bao giờ.”

“Ai nói ăn cơm, dạo phố, xem phim là nhạt nhẽo?” Sầm Hàn Lạc nói: “Hơn nữa, nếu có người chịu bỏ thời gian cùng anh làm mấy chuyện "nhạt nhẽo" đó thì phải biết trân trọng. Về sau, người bạn như thế sẽ càng ngày càng ít.”

Phía sau vang lên tiếng người, có du khách bước vào mê cung gương. Sầm Hàn Lạc vỗ nhẹ cánh tay Tưởng Nam Huy, ra hiệu tách ra tìm lối ra. Hai người ở trong mê cung chạm mặt mấy lần, cuối cùng vẫn là Sầm Hàn Lạc tìm được đường. Tưởng Nam Huy nhường cậu đi trước, cả hai cùng bước về phía có ánh sáng.

Bước ra khỏi mê cung, ánh sáng bên ngoài rực rỡ ùa vào, Tưởng Nam Huy ngoái đầu nhìn lại mê cung tối sâu hun hút phía sau, từng màn ban nãy thoáng qua như một giấc mộng dài.

“Khu bên ngoài có bowling với bắn cung.” Sầm Hàn Lạc hỏi: “Chơi không?”

Tưởng Nam Huy đáp: “Đã đến rồi thì phải chơi hết chứ.”

Suốt cả buổi sáng kéo dài tới tận trưa, tổng cộng năm tiếng liền, Tưởng Nam Huy chơi rất thỏa thích huống chi là Sầm Hàn Lạc. Bắn cung là trò cuối cùng, Tưởng Nam Huy lần đầu thử nhưng lại rất có năng khiếu, anh học theo tư thế của Sầm Hàn Lạc, luyện mấy lần đã có thể bắn trúng vòng thứ chín, điểm số khá cao.

Mỗi lần Sầm Hàn Lạc kéo cung đều gọn gàng, dứt khoát, ngắm và bắn liền mạch không chút chần chừ. Cậu bắn tổng cộng 19 mũi tên, Tưởng Nam Huy nhìn cậu bắn 19 lần mà lần sau đều khắc sâu vào trí nhớ anh hơn cả lần trước.

Mải chơi quá, Tưởng Nam Huy chẳng nhận ra thời gian trôi qua, cứ ngỡ vẫn chưa đến trưa, thực tế thì đã quá giờ ăn. Anh định mời Sầm Hàn Lạc ăn đồ Ý trong trung tâm thương mại nhưng cậu lại chê đắt. Sầm Hàn Lạc liền lấy điện thoại ra tìm xung quanh và chọn một quán xiên nướng đông khách, giá lại phải chăng.

Tưởng Nam Huy nói: “Sao đi với cậu, tôi chẳng bao giờ được tiêu tiền thế?”

“Tiền ai chẳng phải tự mình cực khổ kiếm ra.” Sầm Hàn Lạc đáp: “Đồ Ý đắt mà chưa chắc đã ngon, anh nỡ bỏ tiền nhưng tôi thì không nỡ để cậu tốn kém.”

Mấy lời này đúng là khiến Tưởng Nam Huy chẳng thể chống đỡ nổi, chạm thẳng vào chỗ mềm mại trong lòng anh.

Quán nướng cách trung tâm thương mại không xa, đi bộ chừng năm phút là tới. Sầm Hàn Lạc lần theo chỉ đường trên điện thoại, dẫn Tưởng Nam Huy tìm được nơi đó, là một cửa tiệm nhỏ ở ngay mặt đường. Hai người vẫn như lần trước, chọn ngồi bàn ngoài trời.

“Lúc cậu du học ở Melbourne thì hay ăn gì? Ăn quen đồ ăn bên đó không?” Gọi món xong, Tưởng Nam Huy hỏi: “Bên đó có quán ăn Trung Quốc nào không?”

Sầm Hàn Lạc chống cằm, khóe môi khẽ cong lên, trả lời lạc đề: “Nếu tôi nói thật ra tôi đã lừa anh thì anh có giận không?”

Tưởng Nam Huy tách đôi đũa dùng một lần, đặt lên bát Sầm Hàn Lạc: “Lừa tôi? Lừa chuyện gì?”

“Thật ra tôi hoàn toàn không phải đi du học về.” Sầm Hàn Lạc cười nói: “Mà là bỏ nhà ra đi.”

Tưởng Nam Huy sững người: “Hả?”

"Năm 18 tuổi, cả nhà tôi di dân sang Úc.” Sầm Hàn Lạc nói thật: “Nên tôi không phải đi du học, nhà tôi vốn ở Melbourne.”

Tưởng Nam Huy chậm rãi hỏi: “Vậy… cậu về nước là vì…”

Vì tôi sao? Phần sau câu hỏi, anh lại thấy khó mà nói ra.

“Vì anh đó.” Sầm Hàn Lạc đáp: “nhưng cũng là vì chính tôi.”

Bầu không khí lúc này rất hợp để trò chuyện, Sầm Hàn Lạc quyết định hé lộ với Tưởng Nam Huy một chút bí mật của mình.

“Anh cũng coi như là một điều tiếc nuối của tôi đấy. Vì tôi từng thích thầm anh, dù mối tình đơn phương này chỉ kéo dài chưa đầy hai năm, nhưng khi biết mình có cơ hội có thể bù đắp tiếc nuối ấy, tôi vẫn quyết đoán trở về.”

“Trong ký ức của tôi vẫn luôn tồn tại khung cảnh ấy.” Sầm Hàn Lạc rũ mắt chìm vào hồi ức: “Buổi học thêm cuối cùng kết thúc, anh và chị An Nhiên đi phía trước, tôi lặng lẽ theo sau hai người, nhìn anh, do dự không biết có nên chạy lên hay không.”

“Dù quãng thời gian chúng ta từng ở bên nhau quá ngắn ngủi, nhưng nó đã sưởi ấm những năm cấp ba của tôi.” Trên môi Sầm Hàn Lạc vẫn luôn vương nụ cười, cậu nói: “Có lẽ cách nói này hơi sến nhưng anh thật sự giống như ánh nắng giữa mùa đông, từ khi gặp anh, tôi không còn để bản thân mình buồn nữa.”

Một đĩa xiên nướng đầy ắp được bưng lên, bên trên rắc thìa là và hạt tiêu. Hương khói lửa nồng đượm bao quanh, mấy lời ngắn gọn của Sầm Hàn Lạc khơi dậy trí tò mò mãnh liệt trong lòng Tưởng Nam Huy, anh không nhịn được hỏi: “Khi nào thì cậu mới nói cho tôi biết chuyện đã xảy ra giữa chúng ta?”

Sầm Hàn Lạc giống như người đi câu, còn Tưởng Nam Huy là con cá đã mắc câu. Cậu cắn một miếng đậu phụ, mở miệng nói: “Vài hôm nữa nhé.”

Tưởng Nam Huy cười khổ: “Sao cậu cứ thích giấu giấu diếm diếm vậy?”

“Tôi phải lấp lửng thế chứ.” Sầm Hàn Lạc đáp: “Có vậy anh mới chịu nghĩ nhiều về tôi.”

Tưởng Nam Huy đành chịu thua, anh vốn không phải đối thủ của Sầm Hàn Lạc. Ăn xong hai chục xiên thịt, Tưởng Nam Huy hỏi: “Tôi đi mua đồ uống, cậu vẫn uống trà xanh à?”

“Không.” Sầm Hàn Lạc trả lời dứt khoát: “Mùa hè sướиɠ nhất là mặc áo phông quần đùi, ngồi bên đường ăn xiên nướng, mà đã thế thì nhất định phải uống bia.”

Tưởng Nam Huy tỏ ý đồng tình, vào trong gọi hai cốc bia lạnh.

Trên bàn đồ ăn đã sạch trơn, bia trong ly thủy tinh cũng chỉ còn dính đáy. Tưởng Nam Huy trầm ngâm một lúc rồi đưa miệng ly về phía Sầm Hàn Lạc: “Cạn ly một cái.”

Sầm Hàn Lạc nhướng mày, vui vẻ cụng ly với anh: “Tại sao lại cạn ly?”

Tưởng Nam Huy đáp: “Không có lý do gì đặc biệt, chắc là vì không khí và cảm xúc đều tới rồi.”

Sầm Hàn Lạc nói: “Vậy tôi cũng cạn lại anh một cái.”

Tưởng Nam Huy hỏi: “Có lý do không?”

Sầm Hàn Lạc cười: “Chúc anh Lễ Thất Tịch vui vẻ.”

Bất kể nói chuyện gì với Sầm Hàn Lạc, Tưởng Nam Huy cũng luôn dễ dàng bị chọc cười: “Được, cảm ơn, cũng chúc cậu Lễ Thất Tịch vui vẻ.”

Ở bên Sầm Hàn Lạc, anh luôn quên mất khái niệm về thời gian, chẳng để ý nó nhanh hay chậm. Ăn xong xiên nướng, Tưởng Nam Huy thanh toán, hai người thong thả tản bộ về, bước vào khu chung cư thì trời đã xế chiều. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, Sầm Hàn Lạc vẫy tay chào Tưởng Nam Huy, rồi quay người bước về tòa số tám. Tưởng Nam Huy dõi theo bóng lưng cậu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mất mát rất kín đáo, khó mà nắm bắt được.

Bỗng cậu dừng bước, quay đầu lại: “À, Nam Huy.”

Cảm giác mất mát lập tức tan biến, Tưởng Nam Huy đáp ngay: “Sao vậy?”

Sầm Hàn Lạc lấy tai nghe ra, giơ điện thoại hỏi: “Muốn nghe một lúc không?”

Tưởng Nam Huy gật đầu: “Được.”

Dưới gốc cây thanh đàn gió thổi mát rượi. Sầm Hàn Lạc mở một đoạn tiếng ồn trắng, hai người ngồi trên ghế dài, mỗi người đeo một bên tai nghe. Ánh hoàng hôn nghiêng xuống bên chân, Tưởng Nam Huy chăm chú nhìn vào khoảng không trước mặt, đến khi mặt trời hoàn toàn lặn mới quay đầu sang nhìn Sầm Hàn Lạc. Không ngờ, Sầm Hàn Lạc cũng đang nhìn anh.

Tằm mắt bất ngờ giao nhau, "tách" trong tai nghe vang lên tiếng mưa rơi xuống mặt hồ. Mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Tưởng Nam Huy chợt khẽ gợn sóng, anh nhìn Sầm Hàn Lạc, không hề né tránh.

Khóe mắt Sầm Hàn Lạc cong lên, hỏi: “Hôm nay vui không?”

Tưởng Nam Huy mím môi, đáp: “Ừ, vui.”