Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tuế Thời

Chương 14: Chỉ cần anh luôn nhìn về phía trước

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hồi nhỏ, ai mà chẳng từng ôm gối ở nhà vừa cười vừa đùa nghịch. Chỉ là Tưởng Nam Huy không ngờ bọn họ đã 23 tuổi rồi mà vẫn còn chơi mấy trò con nít thế này. Chiến trường của mấy cậu bé thì chẳng đáng sợ, đáng sợ là chiến trường của đàn ông. Lúc này, hiện trường hỗn loạn tới mức hàng người đứng đợi bên ngoài không ai dám bước vào, sợ bị vạ lây.

“Anh còn dám dùng sức mạnh như vậy à.” Sầm Hàn Lạc một tay giữ chặt cái gối, tóc tai rối tung như ổ gà: “Ra tay nặng thế, Tưởng Nam Huy, anh có thấy chột dạ không?”

Tưởng Nam Huy cũng xù lông chẳng kém, đáp trả: “Chột dạ gì, chẳng phải tôi đã nhớ ra cậu rồi sao.”

Cái gối Sầm Hàn Lạc ném ra trúng ngay ngực Tưởng Nam Huy, anh liền quét ngang một cú, đánh trúng eo cậu. Sầm Hàn Lạc chống tay lên hông, nói: “Nhớ lại rồi đúng không? Được, vậy tôi hỏi anh, hồi đi học thêm anh mua cho tôi trà Khang Sư Phụ mấy lần?”

Tưởng Nam Huy nghe xong thì đứng yên bất động, lần này đúng là chột dạ thật. Anh tiện miệng chọn bừa một con số: “Ba lần?”

Sầm Hàn Lạc vớ liền hai cái gối, giáp công từ hai bên: “Anh nhớ cái khỉ ấy!”

Cú này làm Tưởng Nam Huy tâm phục khẩu phục.

Hai người đánh nhau đến cạn sạch sức lực, gối bay tứ tán khắp nơi. Sầm Hàn Lạc khom người chống gối, thở hổn hển: “Không chơi nữa, tôi sắp thiếu oxy rồi.”

Tưởng Nam Huy cũng toát mồ hôi đầy lưng, đề nghị: “Đổi sang trò nào nhẹ nhàng hơn đi.”

Căn phòng bên cạnh gọi là phòng đập vỡ, bên trong chia thành hai gian trái phải. Bên trái là trò ném bát, bên phải là trò dùng gậy bóng chày đập vỡ chai bia rỗng.

Mỗi người chỉ được ném sáu cái bát. Tưởng Nam Huy bưng bát, trong lòng hơi ngần ngại. Anh thích nấu ăn, lại rất quý trọng đồ dùng trong bếp, dù mấy chiếc bát sành này thô kệch, chẳng dùng được, cũng chẳng đáng giá, anh vẫn thấy tiếc.

Sầm Hàn Lạc đứng ngoài vạch giới hạn, ném cái bát đầu tiên về phía bức tường đá đối diện. Trước là tiếng va chạm, sau đó là tiếng vỡ loảng xoảng. Cậu quay đầu lại, chỉ vào những mảnh vỡ trên đất, nói: “Vỡ vụn bình an.”

Tưởng Nam Huy lặp lại: “Tuế tuế bình an(1).”

(1)Tuế tuế bình an: Câu chúc thường nói vào dịp năm mới, nghĩa là “năm nào cũng bình an”, ở đây là cách chơi chữ với “碎碎平安” (vỡ vụn bình an).

Bát thứ hai, Sầm Hàn Lạc nói: “Phiền não tiêu tan”; bát thứ ba: “Công việc thuận lợi”; bát thứ tư: “Cuộc sống vừa ý”; bát thứ năm: “Cũ không đi thì mới sẽ không tới”; bát thứ sáu, Sầm Hàn Lạc giơ cao tay, ném ra và hô: “Ngày tháng tốt đẹp còn ở phía trước.”

Tưởng Nam Huy phục rồi: “Sao cậu nghĩ ra được nhiều câu thế.”

“Đến lượt anh rồi.” Sầm Hàn Lạc nghiêng đầu nói: “Học theo tôi làm lại một lượt.”

Tưởng Nam Huy cầm lấy một chiếc bát, đứng vững trong khu vực chỉ định, hít ra một hơi rồi bình tâm lại, sau đó dùng sức ném bát đi: “Vỡ vụn bình an.”

Sầm Hàn Lạc hài lòng: “Không tệ, tiếp đi.”

“Phiền não tiêu tan, công việc thuận lợi, cuộc sống vừa ý.” Tưởng Nam Huy nhớ lại lời Sầm Hàn Lạc, nâng chiếc bát thứ năm, mắt dõi về đống mảnh vụn phía trước, động tác gọn gàng: “Cũ không đi thì mới sẽ không tới.”

Nụ cười thoáng hiện trên khóe môi Sầm Hàn Lạc, cậu bồi Tưởng Nam Huy ném chiếc bát thứ sáu: “Ngày tháng tốt đẹp còn ở phía trước.”

Tiếng vỡ loảng xoảng dừng lại, Tưởng Nam Huy thoải mái hạ tay xuống, thả lỏng vai gáy. Sầm Hàn Lạc hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Tưởng Nam Huy đáp: “Đúng là rất giải tỏa áp lực.”

Sầm Hàn Lạc mỉm cười nói: “Sáu câu này phải cố gắng thực hiện đấy nhé.”

Tưởng Nam Huy nghiêm túc gật đầu: “Được.”

Chuyển sang căn phòng bên kia, hai người mặc đồ bảo hộ, đội mũ, mỗi người cầm trong tay một cây gậy bóng chày. Trong căn phòng kín bày đầy chai rượu trống, Tưởng Nam Huy nhất thời không biết ra tay từ đâu, còn Sầm Hàn Lạc thì hùng hổ vung gậy quét ngang, mảnh thủy tinh vỡ tung bay khắp nơi.

Tưởng Nam Huy giật mình nuốt khan: “Cậu bây giờ với cậu ngày thường cho tôi cảm giá... khác rất nhiều.”

“Thế à?” Sầm Hàn Lạc dùng ngón tay vén kính bảo hộ lên, hỏi: “Có bị dáng vẻ này của tôi mê hoặc không?”

Tưởng Nam Huy: “…”

“Đến lượt anh rồi.” Sầm Hàn Lạc nhường chỗ: “Là đàn ông thì phải dứt khoát vào.”

Trong phòng, tiếng loảng xoảng không ngớt. Nhân viên đứng ở cửa canh đồng hồ bấm giây, đúng hai phút thì mở cửa nhắc thời gian đã hết.

Tưởng Nam Huy lúc này hoàn toàn không còn vẻ do dự khi mới vào, đang trong lúc hăng say, vừa giơ gậy bóng chày lên lần nữa. Nghe tiếng nhân viên, anh dừng động tác, ngạc nhiên hỏi Sầm Hàn Lạc: “Nhanh vậy, đã xong rồi à?”

Sầm Hàn Lạc cười hì hì: “Đi, chúng ta đi trải nghiệm trò còn vui hơn.”

Đối diện “phòng đâp vỡ” là "phòng nhún nhún". Vừa nhìn thấy bạt nhún, Sầm Hàn Lạc liền bước không nổi — đây là môn thể thao em gái cậu ấy thích nhất. Chỉ cần lên bạt nhún mà nhảy, là khó thoát khỏi sức hấp dẫn của nó. Mồ hôi nóng ướt đẫm áo, Sầm Hàn Lạc nhảy cực đã, mấy phút sau, Tưởng Nam Huy đuối sức, nắm lấy lưới chắn, là người rời sàn đầu tiên.

Tưởng Nam Huy bấm giờ cho Sầm Hàn Lạc, người này nhảy liền một mạch đủ mười lăm phút. Khoảnh khắc dừng lại, cổ chân Sầm Hàn Lạc tê rần, đùi mềm nhũn, cậu lao thẳng tới quỳ xuống trước mặt Tưởng Nam Huy.

Tưởng Nam Huy vội bước tới đỡ: “Lễ này... cũng lớn quá rồi.”

Sầm Hàn Lạc siết chặt cánh tay anh, nhìn chằm chằm nét mặt anh, cảnh cáo: “Không được cười tôi.”

Tưởng Nam Huy thật sự không định cười, chỉ nói: “Chỉ là... hơi bất ngờ thôi.”

Sầm Hàn Lạ đứng dậy phủi gối, thản nhiên bước xuống bậc, ánh mắt đã hướng về “phòng giường nước” đặt ngay khúc cua. Trong phòng lúc này chưa có ai, nhân viên cho họ vào rồi kéo rèm lại. Trong không gian tối tăm, ánh sáng xanh biển dịu mắt xuất hiện, tràn ngập khắp phòng.

Chiếc giường nước này rất lớn, không chỉ đủ chỗ cho hai người đàn ông trưởng thành nằm mà còn có thể lăn qua lộn lại thoải mái. Sầm Hàn Lạc xoay người mấy vòng, giữa chừng còn “va chạm” với Tưởng Nam Huy một cái, chơi đến mệt thì cả hai nằm cạnh nhau, cùng ngước nhìn trần nhà dán đầy những ngôi sao dạ quang.

Bề mặt giường nhấp nhô, Sầm Hàn Lạc hỏi: “Có cảm giác như đang trôi dạt giữa biển không?”

Tưởng Nam Huy nhắm mắt, thả lỏng một lúc rồi đáp: “Có.”

Cả hai im lặng, cùng yên tĩnh cảm thụ. Một hồi lâu, Sầm Hàn Lạc nhận ra Tưởng Nam Huy đang cố nhịn cười, bèn nghiêng đầu tò mò hỏi: “Anh cười gì vậy?”

Tưởng Nam Huy che khóe môi, giọng run run: “Cái màn cậu quỳ lúc nãy... thật sự khá đáng yêu.”

Sầm Hàn Lạc lại bắt đầu lăn qua lăn lại: “Tưởng Nam Huy, phản ứng của anh chậm quá rồi đấy!”

Lúc nhảy trên đệm thì oai phong lẫm liệt, lúc tiếp đất lại quỳ xuống trong một giây. Tưởng Nam Huy càng nghĩ càng không nhịn được cười. Sầm Hàn Lạc “giận dỗi” bỏ mặc anh, hất rèm cửa chạy ra ngoài.

Tưởng Nam Huy gọi một tiếng “Sầm Hàn Lạc”, không thấy người quay lại, tưởng đối phương thật sự giận, liền vội vàng bật dậy đuổi theo, nhưng lại chẳng biết phải chạy về hướng nào.

Bọn họ chơi hơn hai tiếng, trong khu vực này chỉ còn lại một trò cuối chưa thử, đó là mê cung gương. Tưởng Nam Huy đứng ở lối vào thò đầu nhìn vào bên trong, bất chợt thấy bóng dáng Sầm Hàn Lạc thoáng vụt qua trong một tấm gương.

“Sầm Hàn Lạc?” Tưởng Nam Huy bước qua cửa, chậm rãi đi sâu vào. Chung quanh toàn là gương, chỉ cần lơ đễnh một chút là sẽ va vào mặt gương ngay.

“Sầm Hàn Lạc, cậu ở đâu?” Anh cất cao giọng, từng bước tiến vào sâu hơn. Lúc này trong lòng anh không có thứ gì khác, chỉ muốn tìm lại Sầm Hàn Lạc. Anh hoàn toàn không nhận ra, ở giây phút ấy, trong lòng mình chẳng có bất cứ ý niệm nào khác ngoài Sầm Hàn Lạc.

Lạc lối giữa mê cung, vòng vo mãi cũng không tìm thấy bóng dáng Sầm Hàn Lạc, Tưởng Nam Huy bắt đầu sốt ruột. Anh liên tục quay người, liên tục ngoái lại, liên tục nhìn về phía sau, miệng không ngừng gọi tên Sầm Hàn Lạc.

“Đứng yên.” Giọng Sầm Hàn Lạc như vang ngay bên tai, lại như ở cách xa thật xa. Tưởng Nam Huy nghe lời, dừng bước, ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ.

“Nhìn phía trước, Nam Huy.” Sầm Hàn Lạc nói: “Nhìn vào tấm gương trước mặt anh.”

Tưởng Nam Huy ngẩng đầu, ánh mắt không rời tấm gương. Sầm Hàn Lạc bước ra từ một khúc rẽ, bóng hình trong gương từ xa đến gần. Trong khoảnh khắc ấy, Tưởng Nam Huy chợt thấy ngẩn ngơ, như thể một người cố nhân xa cách lâu ngày, đang đạp lên quãng thời gian xưa cũ vốn tưởng chẳng thể chạm tới, bình yên mà xuất hiện trước mặt anh.

Sầm Hàn Lạc vòng ra sau lưng Tưởng Nam Huy, bước tới trước mặt anh, hai tay giấu ra sau, mỉm cười đối diện ánh mắt anh, khẽ “chậc” một tiếng: “Vẫn phải để tôi đi tìm anh.”

Tưởng Nam Huy đứng yên, chăm chú nhìn Sầm Hàn Lạc.

“Anh xem, bây giờ tôi đã đứng ngay trước mặt anh rồi.” Sầm Hàn Lạc nói: “Cho nên, Nam Huy à, chỉ cần anh luôn nhìn về phía trước thì chắc chắn sẽ thấy tôi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »