Tưởng Nam Huy dường như cũng sắp quen với cái cảm giác “khó lòng ứng phó” này rồi.
Món địa tam tiên trên bếp đã dính chảo từ lâu, Tưởng Nam Huy chẳng buồn để ý, chỉ cầm điện thoại im lặng, trên mặt vẫn giữ nụ cười tự nhiên. Khung chat im bặt vài giây, Sầm Hàn Lạc gọi tới bằng cuộc gọi thoại, đầu dây bên kia thở dài một hơi thật nặng, rồi nói: “Mệt anh học văn cơ đấy, nửa ngày cũng không nặn ra nổi một lời khen là sao?”
Tưởng Nam Huy tựa vào bệ bếp, nghiêm túc đáp: “Cậu tiến bộ rất lớn, tiếp tục phát huy nhé.”
Sầm Hàn Lạc cười nói: “Cảm ơn thầy Tưởng.”
Tưởng Nam Huy cũng bật cười: “Đừng khách sáo.”
Cuộc gọi lần này của Sầm Hàn Lạc thật ra không chỉ đơn giản để đòi một câu khen, trọng điểm là nằm ở đoạn sau. Cậu tiếp tục nói: “À đúng rồi, có một chỗ tôi muốn đi từ lâu lắm rồi nhưng đi một mình thì chán lắm, mà tôi lại chẳng có mấy người bạn… tính tới tính lui, thấy chỉ có mời anh đi cùng là hợp nhất. Không biết anh có sẵn lòng không?”
Tưởng Nam Huy đáp: “Cậu đã nói tới nước đó rồi tôi còn từ chối thế nào được?”
“Tôi đâu có định cho anh cơ hội từ chối chứ.” Sầm Hàn Lạc nói: “Vậy tôi đặt vé nhé.”
Tưởng Nam Huy: “Chia đôi đi.”
“Là tôi hẹn anh, tôi trả. Nếu anh ngại thì lần sau mời tôi đi xem phim đi.” Sầm Hàn Lạc cười nói: “Lễ thưỡng vãng lai thì tình bạn mới bền lâu được.”
“Được.” Tưởng Nam Huy vui vẻ đồng ý, rồi hỏi tiếp: “Cậu muốn đi đâu?”
Sầm Hàn Lạc trả lời: “Tiệm xả stress kỳ ảo.”
Tưởng Nam Huy lần đầu tiên nghe thấy trên đời còn có cả nơi gọi là “tiêm xả stress”(1), bên trong có những hoạt động gì, dùng cách nào để xả stress thì anh hoàn toàn không biết. Nhưng càng là những điều chưa rõ ràng thì lại càng khơi gợi sự tò mò, mà tò mò càng lớn, kỳ vọng cũng tăng lên theo đó.
(1)Tiệm xả stress (解压馆): Đây Là mô hình không gian trải nghiệm phổ biến tại Trung Quốc trong những năm gần đây, được thiết kế để giúp người tham gia giải tỏa căng thẳng qua nhiều hình thức như: đập phá đồ vật, chơi trò chơi cảm giác mạnh, vẽ tranh tự do, thư giãn với ánh sáng và âm thanh, hoặc trải nghiệm thực tế ảo (VR). Vì ở Việt Nam chưa thấy có hình thức này nên mình dịch tạm thành "tiệm xả stress".
Thứ Bảy tuần thứ hai của tháng Tám, Tưởng Nam Huy mặc một bộ đồ thể thao rời khỏi khu nhà, vừa ra khỏi đã thấy Sầm Hàn Lạc ngồi xổm dưới gốc cây thanh đàn(2) giữa hai tòa nhà, đang ngắm một bụi hoa dại rậm rạp, giơ ngang điện thoại chụp ảnh.
(2)Ảnh mình để cuối chương
Lúc này ánh nắng thật đẹp, trời xanh, cây cối, hoa dại và Sầm Hàn Lạc — tất cả hợp thành cảnh sắc rực rỡ nhất trong tầm mắt của Tưởng Nam Huy. Anh bất giác bước chậm lại, từ từ đi tới chăm chú nhìn Sầm Hàn Lạc, không vội vàng cất tiếng chào.
Sầm Hàn Lạc đứng dậy, ngoảnh đầu nhìn ra sau, thấy Tưởng Nam Huy thì vui vẻ vẫy tay: “Nam Huy, tôi chụp được con bướm nè.”
Chuyện này có gì đáng mừng sao? Tưởng Nam Huy sải bước nhanh tới chỗ Sầm Hàn Lạc. Cậu đưa bức ảnh vừa chụp cho anh xem: “Nó có đẹp không?”
Đôi cánh đen điểm xuyết hoa văn màu lam, Tưởng Nam Huy cũng bị hấp dẫn bởi con bướm ấy: “Đúng là rất đẹp.”
“Tôi gửi qua WeChat cho anh rồi.” Sầm Hàn Lạc nói: “Chia sẻ với anh tâm trạng vui vẻ tôi thu hoạch được.”
Thì ra tâm trạng vui vẻ cũng có thể lan truyền và sẻ chia. Tưởng Nam Huy mở ảnh con bướm ra xem, dường như bị Sầm Hàn Lạc “lây” sang, anh cũng cảm thấy vui lây. Thế là anh nhấn giữ màn hình, chọn lưu ảnh.
Sầm Hàn Lạc nói: “Có chuyện này tôi phải thành thật với anh trước.”
Tưởng Nam Huy hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Hôm qua tôi nghe mấy chị trong văn phòng tám chuyện mới biết hôm nay là Thất Tịch.” Sầm Hàn Lạc cất điện thoại, giơ tay lên trời, mặt hướng về phía mặt trời, thoải mái vươn vai một cái: “Nếu anh thấy ngại thì mình có thể đổi ngày khác.”
Tưởng Nam Huy nói: “Không ngại đâu, không cần phiền toái thế.”
“Thật chứ?” Sầm Hàn Lạc cười tinh quái: “Vậy thì hợp ý tôi quá.”
Tiệm xả stress kỳ ảo cách đài truyền hình chừng hai cây số, nằm ở tầng hầm của một trung tâm thương mại. Trời đẹp nắng nhẹ, hai người ăn ý chọn đi bộ, đường có bóng cây che, gió lùa qua cũng dịu mát, không đến mức quá nóng.
Khi xung quanh có phong cảnh, Sầm Hàn Lạc rất ít khi mở miệng, thỉnh thoảng chỉ ngước nhìn trời, ngắm cây cối, thưởng thức những loài hoa cỏ bên vệ đường, hai mắt bận rộn đến mức không xuể. Tưởng Nam Huy đi bên cạnh cậu, chẳng hề thấy gượng gạo vì không trò chuyện, chỉ cảm thấy bầu không khí giữa hai người dễ chịu như tiết trời hôm nay, thoải mái và thong dong.
Xe cộ lao vυ"t qua mặt đường, Sầm Hàn Lạc chỉ lên trời: “Đám mây kia giống con kỳ lân một sừng quá.”
Tưởng Nam Huy nhìn theo hướng tay cậu, hỏi: “Cũng định chụp lại à?”
Sầm Hàn Lạc móc điện thoại ra, cười cười: “Sao anh biết tôi muốn chụp? Giờ anh hiểu tôi thật đấy.”
Tưởng Nam Huy chỉ cười không nói, Sầm Hàn Lạc mở camera ra chỉ đạo: “Nam Huy, giơ tay tạo dáng ‘Yeah’ với nó đi.”
Tưởng Nam Huy nhăn trán: “Thôi đi, trẻ con quá.”
Lúc nói câu đó, Sầm Hàn Lạc đã tạo dáng “Yeah” xong từ lâu, cánh tay duỗi ra, mắt lại không nhìn vào điện thoại mà liếc Tưởng Nam Huy: “Anh nói ai trẻ con hả?”
Tưởng Nam Huy lập tức cũng giơ tay tạo dáng “Yeah”.
Chụp ảnh xong, Sầm Hàn Lạc cúi đầu chỉnh sáng và chỉnh màu, hỏi: “Tôi đăng lên vòng bạn bè được chứ?”
Tưởng Nam Huy đáp: “Dĩ nhiên là được, đó là quyền tự do của cậu.”
Ngón tay nhẹ gõ màn hình, sau khi đăng lên xong, Sầm Hàn Lạc nói: “Không cần đợi tôi đi rồi mới lén xem đâu, không có gì ngại cả, anh muốn xem thì giờ cứ xem luôn đi.”
Tưởng Nam Huy bị Sầm Hàn Lạc nắm trúng tâm tư, chỉ biết âm thầm thở dài mở khóa điện thoại. Trong dòng trạng thái đính kèm tấm ảnh kia, Sầm Hàn Lạc viết: Bạn mới? Bạn cũ?
Tưởng đâu hôm nay là Thất Tịch, tiệm xả stress sẽ đông người, nhưng nghĩ kỹ lại thì ăn cơm hay xem phim mới là lựa chọn lãng mạn ấm áp hơn, hợp với không khí ngày lễ tình nhân. Những ai đến đây để xả stress, phần lớn đều là người độc thân đang bị cuộc sống giày vò.
“Vòng giấy đeo trên cổ tay đừng xé nhé, xé mất rồi thì không được vào lại đâu.” Nhân viên ân cần dặn dò: “Giữa chừng nếu muốn đi ăn hoặc tham gia hoạt động khác, vẫn có thể quay lại chơi tiếp dựa vào vòng này, nhưng chỉ có hiệu lực trong ngày thôi nhé.”
Cửa cách âm ở lối vào tiệm xả stress là dạng tròn, Sầm Hàn Lạc lúc này đã phấn khích đến nỗi tim đập thình thịch. Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào tai là một tràng tiếng hét chói tai vang lên inh ỏi. Đập vào mắt cậu là một bức tường kín đặc những con gà la hét(3), có người đang lấy nắm đấm đập liên tục lên chúng để trút giận.
(3)Ảnh mình để cuối chương
“Thất Tịch cái đầu mày!” Một cậu nam sinh mặc đồng phục gào lên giận dữ: “Mày nói chia tay là chia tay à! Ai đi chơi Thất Tịch người đó là chó!”
Tưởng Nam Huy: “……”
Chờ cậu nam sinh phát tiết xong, rời sang khu vực tiếp theo, Sầm Hàn Lạc lập tức lao vào trận địa, hít một hơi sâu rồi nắm chặt tay xông lên, lập tức khiến mấy con gà la hét gào lên thảm thiết: “Dựa vào đâu mà bắt tôi làm thêm giờ chứ!”
Tưởng Nam Huy quay mặt đi, cố nhịn cười.
“Dựa vào đâu mà làm thêm giờ lại không có tiền tăng ca!” Sầm Hàn Lạc vừa vung tay vừa hét: “Dựa vào đâu mà lính mới phải làm nhiều việc hơn! Dựa vào đâu mà có quan hệ thì được trốn việc!”
Tưởng Nam Huy bụm miệng cười không dứt, nhưng chưa cười được bao lâu thì đã nghe Sầm Hàn Lạc nói tiếp: “Dựa vào đâu mà Tưởng Nam Huy lại quên tôi! Có quá đáng không hả!”
Nụ cười cứng đờ trên mặt anh. Sầm Hàn Lạc xoay người lại, chất vấn: “Anh nói đi, Tưởng Nam Huy có phải quá đáng lắm không?”
Tưởng Nam Huy mím môi: “Phải.”
“Con gà la hét này chính là Tưởng Nam Huy.” Sầm Hàn Lạc chỉ vào một con trên tường, ra lệnh: “Anh đánh nó đi.”
Đành chịu thôi. Tưởng Nam Huy vừa cười vừa lắc đầu bất lực, tay phải siết thành nắm đấm, nện lên cái bụng tròn trịa của con gà. Nó lại phát ra một tiếng “ác”.
Âm thanh xung quanh ầm ĩ đến mức màng nhĩ cũng bị chấn động, ong ong không ngớt, vậy mà Tưởng Nam Huy lại chẳng thấy ồn chút nào, trái lại còn cảm thấy đặc biệt an toàn. Chỉ là anh hiếm khi trải qua trường hợp này, vẫn có phần chưa thả lỏn lắm. Tính cách anh ôn hòa, trầm tĩnh, vốn không sôi nổi hoạt bát như Sầm Hàn Lạc.
Trò chơi kế tiếp mà Sầm Hàn Lạc chọn là đại chiến gối ôm, hai người làm theo quy định cởi giày, bước vào khu vực thi đấu, mỗi người ôm lấy một chiếc gối. Gối của Tưởng Nam Huy hơi méo, phần bông bên trong dồn hết về một phía, anh đang dùng tay vỗ đều lại thì nghe thấy giọng Sầm Hàn Lạc nhẹ nhàng vang lên: “Nam Huy.”
Nghe thấy gọi tên, Tưởng Nam Huy ngẩng đầu lên, ngay lập tức bị Sầm Hàn Lạc dồn hết sức vung gối, mang theo luồng gió rít bên tai, chuẩn xác nện thẳng vào mặt.
Tóc mái bị hất dựng lên, chiếc gối trong tay rơi bịch xuống đất, Tưởng Nam Huy hoàn toàn bị đánh úp bất ngờ, ngơ ngác nhìn Sầm Hàn Lạc. Sầm Hàn Lạc nhướn mày đầy khıêυ khí©h, hai tay khéo léo xoay xoay cái gối, như đang biểu diễn kỹ thuật.
Tưởng Nam Huy hoàn hồn lại sau một thoáng, từ tốn cúi người, nhặt gối lên lần nữa.
“Cho anh một cơ hội đấy.” Sầm Hàn Lạc chắp tay sau lưng, đứng yên không nhúc nhích: “Đánh lại đi.”
Tưởng Nam Huy phủi bụi trên gối, đáp: “Không cần nhường, chơi thế nào thì chơi thế ấy.”
“Được thôi.” Sầm Hàn Lạc buông lỏng cảnh giác: “Vậy mình thống nhất luật trước đã, anh…”
Còn chưa kịp nói xong, trước mắt Sầm Hàn Lạc bỗng tối sầm, tóc tai rối tung, suýt nữa không đứng vững. Cậu mất mấy giây mới hoàn hồn lại, vén mái lên, trừng mắt nhìn Tưởng Nam Huy đầy khó tin: “Không ngờ luôn đấy, người đứng đắn như anh mà cũng chơi đánh lén à.”
Tay chân đã khởi động xong, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, dây thần kinh căng chặt cũng âm thầm giãn ra. Tưởng Nam Huy cười vừa phúc hậu vừa vô hại, hơi hất cằm về phía Sầm Hàn Lạc: “Tới đi, cho nhau thương tổn nào.”
---------------------
Cây thanh đàn

Gà la hét