Chương 12: Hiểu tôi thế cơ à

Tưởng Nam Huy đã từng nếm qua sự “cao tay” trong cách nói chuyện của Sầm Hàn Lạc, lần này lại được lĩnh giáo luôn cả khả năng lập luận sắc bén của cậu, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào. Sầm Hàn Lạc đúng là một người bạn rất tốt, rất thú vị, nhưng anh thực sự không còn đủ sức lực để bắt đầu một mối quan hệ mới. Song nếu đứng từ góc độ của đối phương mà suy nghĩ, thì những lời cậu nói… hình như cũng chẳng có gì sai.

“Tôi là kiểu người nói chuyện khá thẳng thắn, anh đừng để bụng.” Sầm Hàn Lạc cất lại thước dây vào chỗ cũ, xoay người đi giặt quần áo bẩn: “Đừng thấy áp lực gì cả, cũng đừng cố tình giữ khoảng cách với tôi, cứ coi như bạn bè bình thường là được.”

“Không đâu, tôi không phải người như vậy.” Tưởng Nam Huy quay lại ngồi xuống ghế sofa: “Nếu là một người bạn mà tôi thật sự cho rằng đáng để kết giao, tôi cũng sẽ nghiêm túc trân trọng tình bạn đó.”

Dưới sự giám sát của Tưởng Nam Huy, Sầm Hàn Lạc đã giặt xong đống quần áo bẩn trong giỏ, những chiếc túi và giày dép vứt bừa bãi cũng tạm thời được dồn lại bên tường, chờ đến khi giá treo mới được mang về. Sau khi giúp Sầm Hàn Lạc giải quyết xong một phần “vấn đề sinh hoạt”, Tưởng Nam Huy cũng không định ở lại lâu hơn. Sầm Hàn Lạc xách túi rác vừa dọn xong, theo sau Tưởng Nam Huy ra cửa thay giày.

Tưởng Nam Huy đưa tay ra nói: “Bên ngoài bụi lắm, để tôi mang xuống vứt cho.”

Sầm Hàn Lạc từ chối: “Không cần đâu, như vậy tôi còn có thể cùng anh xuống lầu, ở bên anh thêm được hai phút nữa.”

Cậu luôn dùng giọng điệu thoải mái để nói ra những lời nghe có vẻ hơi thân mật, mà Tưởng Nam Huy thì luôn khó chống đỡ trước những câu như vậy. Khóa cửa xong, Sầm Hàn Lạc đi trước, Tưởng Nam Huy đi sau, mỗi khi rẽ qua một tầng giữa cầu thang, ánh sáng hắt qua khung cửa sổ cắt thành mảng sáng tối trên người cậu. Ánh mắt Tưởng Nam Huy không tự chủ được mà dừng lại ở phần gáy trắng trẻo, tiinh tế lộ ra bên ngoài của Sầm Hàn Lạc.

Phân loại rác xong theo đúng hướng dẫn, Sầm Hàn Lạc vẫy tay chào Tưởng Nam Huy, hai người đội gió cát, mỗi người trở về nhà mình. Sau đó, Tưởng Nam Huy bận rộn với công việc, tiếng gió ngoài cửa sổ cũng dần nhỏ đi, đợi đến khi anh rút ra khỏi trạng thái bận rộn, xung quanh đã sớm tối mịt, chỉ còn lại ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính trước mắt.

Trong tủ lạnh vẫn còn cơm thừa, Tưởng Nam Huy định đập hai quả trứng làm chút cơm chiên trứng tạm coi như bữa tối. Bất chợt chuông điện thoại vang lên, anh liếc nhìn màn hình chiếc điện thoại đặt trên bệ bếp, là cuộc gọi thoại từ Sầm Hàn Lạc.

Sầm Hàn Lạc nói với giọng hớn hở: “Mau ra cửa sổ đi.”

Tưởng Nam Huy nghe vậy bước ra khỏi bếp, đi tới đứng trước cửa sổ, ngẩng đầu nhìn sang phía Sầm Hàn Lạc: “Có chuyện gì vậy?”

Sầm Hàn Lạc chỉ lên trời: “Nhìn lên đi.”

Tưởng Nam Huy đẩy cánh cửa sổ ra, ngẩng đầu lên, dù là đêm khuya, anh vẫn có thể nhìn rõ những tầng mây đang chuyển động trên bầu trời. Sau trận gió lớn, bầu trời trở nên trong trẻo không một gợn bụi, muôn vàn vì sao lấp lánh, trăng sáng treo cao, một khung cảnh đêm đẹp đẽ thanh bình.

Rõ ràng chỉ là một khung cảnh vô cùng bình thường, vậy mà Tưởng Nam Huy lại ngắm nhìn rất lâu. Mãi đến khi giọng nói của Sầm Hàn Lạc lại truyền qua điện thoại: “Đẹp không?”

Tưởng Nam Huy hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, khuỷu tay tựa lên bậu cửa sổ, thả lỏng người đáp lại: “Đẹp.”

Sầm Hàn Lạc bật cười khẽ gọi: “Nam Huy.”

Tưởng Nam Huy đáp: “Ừ?”

“Nếu tâm trạng không tốt, hãy thường xuyên ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm nhé.” Sầm Hàn Lạc nói: “Chúng ta luôn sẽ vì một vài người, một vài chuyện mà đứng tại chỗ, không thể quay đầu nhìn lại, cũng chẳng có dũng khí nhìn về phía trước.”

Tưởng Nam Huy thu ánh mắt lại, nhìn về phía Sầm Hàn Lạc. Hai khung cửa sổ cách nhau hơn chục mét, Sầm Hàn Lạc cũng đang nhìn anh.

“Nhưng mặt trăng thì sẽ không bao giờ khiến cậu thất vọng.”

“Bầu trời, mây, trăng, sao - những thứ có thể chữa lành tâm trạng luôn ở quanh ta. Hãy chia sẻ nhiều hơn sự chú ý và thời gian cho chúng, cảnh đẹp sẽ luôn đối xử dịu dàng với chúng ta.”

Sau khii ngắt cuộc gọi, Sầm Hàn Lạc quay vào nhà đi ngủ còn Tưởng Nam Huy vẫn đứng yên bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm trăng khuya. Vài đêm kế tiếp, mỗi khi anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, bên tai dường như vẫn văng vẳng mấy lời Sầm Hàn Lạc nói. Lâu dần, Tưởng Nam Huy nhận ra mình không còn chỉ chìm đắm trong cảm giác u uất mà màn đêm mang lại, trái lại anh đã bắt đầu mong chờ màn đêm buông xuống mỗi ngày.

Đầu tháng Tám, Tưởng Nam Huy sắp xếp cuối tuần rảnh rỗi để đi cùng Sầm Hàn Lạc đến cửa hàng đồ gia dụng. Anh phụ trách chọn giá treo quần áo, còn Sầm Hàn Lạc thì mua kha khá đồ dùng sinh hoạt theo sở thích của mình. Quá trình nhìn chung diễn ra suôn sẻ, chỉ là lúc chọn khăn tắm, Sầm Hàn Lạc phân vân mãi trước các mẫu in hình, sau một hồi đắn đo, cậu quyết định giao quyền chọn cho Tưởng Nam Huy.

“Mua Pikachu?” Sầm Hàn Lạc mở khăn tắm ra hỏi: “Hay mua Agumon?”

Tưởng Nam Huy nghiêm túc suy nghĩ: “Hoặc là đổi góc nhìn thử xem, cậu thích Pokémon hơn, hay là Digimon hơn?”

“Digimon.” Sầm Hàn Lạc đáp: “Nhưng tôi là fan only của Pikachu.”

Tưởng Nam Huy nói: “Vậy thì mua Pikachu?”

“Nhưng mà tôi bước chân vào thế giới anime là vì Taichi và Agumon mà.” Sầm Hàn Lạc khổ não: “Vậy có được tính là tâm nguyện ban đầu không?”

Tưởng Nam Huy nhức đầu xoa trán: “Cậu thuộc cung hoàng đạo gì?”

“Thiên Bình.” Sầm Hàn Lạc nhún vai: “Không sai, tôi chính là điển hình của bệnh khó lựa chọn.”

Tưởng Nam Huy dứt khoát: “Vậy thì mua cả hai đi, dù sao cũng không đắt.”

Sầm Hàn Lạc nói: “Tôi thích người sảng khoái như anh đấy.”

Sau khi mua xong hết mọi thứ cần mua, họ đẩy xe đến khu thanh toán, Sầm Hàn Lạc nhìn chằm chằm vào quầy xúc xích sau quầy thu ngân. Trên bảng quảng cáo có mấy dòng chữ rõ ràng: “Hóa đơn mua hàng trên 50 tệ, có thể đổi một phần xúc xích với giá 1 tệ.” Khi đến lượt mình thanh toán, Sầm Hàn Lạc lập tức tính nhẩm tổng giá trị món hàng trong đầu, tổng cộng 188 tệ, rồi nhanh chóng chia thành ba lượt thanh toán riêng biệt, lần lượt quẹt thẻ lấy hóa đơn.

Tưởng Nam Huy cũng nhìn thấy bảng quảng cáo xúc xích, lập tức hiểu ra ý đồ của Sầm Hàn Lạc, bội phục nói: “Đầu óc cậu xoay chuyển nhanh thật đấy.”

Sầm Hàn Lạc mở túi nhựa, bỏ đồ vào bên trong: “Đừng quên tôi làm kê toán đấy.”

Tưởng Nam Huy nói: “Xúc xích giá gốc cũng chỉ 10 tệ thôi, nếu cậu thích ăn, tôi mua thêm mấy cái cho cậu.”

Sầm Hàn Lạc cười: “Cảm giác đó không giống nhau. Chỉ cần là ưu đãi và phúc lợi do cửa hàng tung ra, tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ. Thật ra đây cũng là một kiểu thú vui trong cuộc sống.”

Hai người ngồi ở khu nghỉ ngơi, dưới chân là túi mua sắm và giá treo gấp cần lắp ráp. Cả hai lau tay bằng khăn giấy sát khuẩn, làm việc cả buổi sáng, mỗi người như sói đói chén sạch một phần xúc xích. Còn thừa một cái, Sầm Hàn Lạc biết Tưởng Nam Huy nhất định sẽ khách sáo, dứt khoát không hỏi han gì mà chia đôi luôn cho xong.

Cậu đưa môt nửa cho Tưởng Nam Huy rồi nói: “Mỗi người một nửa thì anh mới chịu ăn, có phải tôi rất hiểu anh không?”

Tưởng Nam Huy biết Sầm Hàn Lạc nhất định sẽ khăng khăng muốn mình ăn nên bèn nhận lấy, cười nói: “Phải.”

Sầm Hàn Lạc bảo: “Ăn xong hơi khát, anh đi mua giúp tôi chai nước uống nhé.”

Tưởng Nam Huy không cần nghĩ ngợi đã đáp: “Là trà Khang Sư Phụ đúng không?”

Khóe mắt Sầm Hàn Lạc cong lên: “Hiểu tôi thế cơ à.”

Thế nào mới gọi là một mối quan hệ thoải mái tự nhiên — Tưởng Nam Huy ngày càng có câu trả lời rõ ràng hơn khi ở bên Sầm Hàn Lạc. Ở cạnh cậu, tâm trạng luôn nhẹ nhàng và vui vẻ, có thể vô tư làm chính mình trước mặt một người, lúc nào cũng được người đó quan tâm đến cảm xúc, cách ở chung như vậy thực sự là quá khó có được.

Lúc hai người tay xách nách mang trở về khu chung cư, chuẩn bị tách ra thì Tưởng Nam Huy chủ động nói: “Tôi giúp cậu lắp giá treo quần áo nhé.”

Sầm Hàn Lạc lắc đầu: “Chút chuyện nhỏ này mà cũng phiền anh thì ngại quá, không cần đâu, tôi làm được.”

Tưởng Nam Huy bán tín bán nghi: “Thật sự không cần ư?”

Sầm Hàn Lạc đáp: “Đợi tôi dọn dẹp xong sẽ gửi ảnh cho anh xem.”

Tưởng Nam Huy tưởng việc lắp giá treo, sắp xếp quần áo, dọn dẹp nhà cửa gộp lại thế nào cũng mất cả tiếng đồng hồ, không ngờ Sầm Hàn Lạc chỉ mất 40 phút đã giải quyết xong. Lúc nhận được ảnh, Tưởng Nam Huy đang làm món địa tam tiên(1), anh đưa tay tắt bếp rồi trả lời tin nhắn của Sầm Hàn Lạc.

(1)Địa tam tiên (地三鲜) Món ăn gia đình phổ biến ở Đông Bắc Trung Quốc, thường gồm ba nguyên liệu chính là khoai tây, cà tím và ớt xanh được chiên lên rồi xào cùng nhau. Ảnh mình để cuối chương.

Vẫn phải là Tiểu Sầm mới được: Mau nhìn xem thế nào?[ảnh]

JNH: Rất ổn👍

Vẫn phải là Tiểu Sầm mới được: 😎

Tưởng Nam Huy nhấn vào ảnh xem, chăm chú ngắm căn phòng gọn gàng sạch sẽ, suy nghĩ vài giây rồi nhắn lại:

JNH: Tôi thấy hình như mình không nên áp tiêu chuẩn của bản thân lên cậu. Nhà nên là nơi khiến cậu thoải mái nhất, nếu cậu thích cảm giác hơi bừa bộn một chút thì không cần cố gắng dọn dẹp cho thật sạch đâu.

Vẫn phải là Tiểu Sầm mới được: Không đâu, tôi bỏ công dọn dẹp kỹ như vậy, đương nhiên là có lý do của tôi rồi.

Tưởng Nam Huy tò mò hỏi:

JNH: Lý do gì?

Vẫn phải là Tiểu Sầm mới được: Tất nhiên là để được anh khen nha.

--------------

Địa tam tiên (地三鲜)Tuế Thời - Chương 12: Hiểu tôi thế cơ à