Rõ ràng chỉ là một câu nói hết sức bình thản, giọng điệu cũng hết sức bình thường, vậy mà lại bất ngờ đánh thẳng vào lòng.
Tưởng Nam Huy không được tự nhiên mà cầm cốc cà phê, cụp mắt xuống né tránh ánh mắt của Sầm Hàn Lạc, ngồi thẳng lưng chăm chú nhìn vào chiếc bàn trà trước mặt.
Dừng một lát, anh hỏi: “Đây là bữa sáng cậu ‘làm’ đấy à?”
“Ừ hứ.” Sầm Hàn Lạc đưa tay sắp xếp lại đồ trên bàn, lần lượt đặt từ trái sang phải nào là lát bánh mì, lát giăm bông, lát phô mai, tương cà và sốt mayonnaise, rồi làm động tác mời trịnh trọng: “Buffet tự phục vụ, xịn không nào.”
Tưởng Nam Huy không nhịn được bật cười: “Xịn thật.”
“Nếu đã là mời bạn bè ăn sáng thì phải thêm một món nữa.” Sầm Hàn Lạc đứng dậy chạy tới tủ lạnh, ôm về một lọ thủy tinh: “Đừng khách sáo, dưa chuột muối chua, ăn bao nhiêu cũng được.”
Tưởng Nam Huy: “……”
Nói thật, kết hợp với nhau lại thấy ngon ra phết. Tưởng Nam Huy tự làm hai cái sandwich, vừa ăn vừa nhâm nhi tách cà phê sữa. Anh nhìn căn phòng có phần bừa bộn của Sầm Hàn Lạc, lại cảm thấy cuộc sống như vậy có chút an tâm.
“Nếu tách từng phần trong nhà cậu ra mà nhìn thì...” Tưởng Nam Huy vừa ăn vừa trò chuyện: “Hoa tươi, nước hoa, ảnh chụp… nhìn những thứ đó tôi sẽ nghĩ cậu là kiểu người sống rất có gu.”
“Tôi đúng là người sống rất có gu mà.” Sầm Hàn Lạc khoe khoang không hề khiêm tốn chút nào, sau đó lại tự kiểm điểm: “Nhưng tôi cũng quả thật cực kỳ lười, lười đến độ nhân thần cộng phẫn(1).”
(1)Nhân thần cộng phẫn: một thành ngữ Trung Quốc, nghĩa đen là “người và thần cùng phẫn nộ”, chỉ một hành vi hoặc tình trạng tồi tệ đến mức không thể tha thứ. Ở ngữ cảnh này Sầm Hàn Lạc dùng với ý châm biếm bản thân quá lười.
Tưởng Nam Huy vừa ăn vừa cười, Sầm Hàn Lạc chỉ tay về phía giỏ đồ bẩn đặt trên máy giặt, nói: “Tôi muốn nói tôi đặc biệt thích sạch sẽ nhưng anh nhìn thấy đống đồ bẩn này chắc chắn sẽ không tin. Mùa hè dễ đổ mồ hôi, quần áo mặc một lần tôi sẽ không mặc lại lần hai, nhưng vì lười giặt nên đồ bẩn mới ngày một chất đống.”
Tưởng Nam Huy hỏi: “Giặt đồ mệt lắm à?”
“Tôi thì dĩ nhiên không mệt, mệt là cái máy giặt.” Sầm Hàn Lạc dùng đũa gắp hai lát dưa chua đặt lên miếng giăm bông, rồi kẹp vào bánh mì, vừa làm vừa nói: “Nhưng phơi đồ mới mệt.”
“Chờ nó giặt xong, tôi phải ôm một đống đồ ướt nặng trịch ra ban công, giơ tay treo từng cái một lên mắc." Sầm Hàn Lạc thẳng thắn: "Ban ngày đi làm đã cực khổ, về nhà còn phải giặt giũ nữa thì tôi sẽ đau lòng bản thân mình lắm.”
Không rõ vì sao, Tưởng Nam Huy càng nghe Sầm Hàn Lạc nói thì càng muốn bật cười.
“Thường thì tôi sẽ dồn lại cuối tuần mới xử lý một thể.” Sầm Hàn Lạc ăn xong sandwich, phủi vụn bánh trên tay, nói: “Đợi khi nào tôi dọn dẹp đàng hoàng rồi sẽ chính thức mời anh đến nhà chơi. Đến lúc đó, anh cũng phải sửa lại ấn tượng về tôi đấy.”
Tưởng Nam Huy tò mò hỏi: “Ấn tượng của tôi với cậu là gì? Sao tôi không biết nhỉ.”
Sầm Hàn Lạc thản nhiên nói: “Nhà tôi lộn xộn thế này, hình tượng tôi trong mắt anh chắc chắn sụt giảm nghiêm trọng.”
Tưởng Nam Huy tự biết mình không phải kiểu người thú vị, nên anh cũng không nghĩ bản thân có thể hấp dẫn được bạn bè tính cách thú vị. Nhưng anh phải thừa nhận, Sầm Hàn Lạc thực sự là một người rất thú vị: “Ừ.”
Giúp Sầm Hàn Lạc cứu lại bộ ga gối, cũng ăn sáng xong rồi, Tưởng Nam Huy thấy không còn lý do gì để nán lại bèn chuẩn bị về nhà. Khi đến chỗ cửa ra vào, anh cúi xuống thay giày nhưng mới đi được một chiếc lại không tiếp tục nữa, mà quay người thở dài một tiếng, nhún vai với Sầm Hàn Lạc.
Tưởng Nam Huy nói: “Tôi có một tật xấu.”
Sầm Hàn Lạc đang nghĩ xem nên viện cớ gì để giữ Tưởng Nam Huy ở lại, nghe vậy liền ngẩng đầu hỏi: “Tật xấu gì?”
“Tôi không chịu nổi nhà cửa bừa bộn.” Tưởng Nam Huy tháo giày ra, xỏ lại dép đi trong nhà rồi bước vào trong: “Không gọn gàng là tôi khó chịu lắm.”
Anh vừa định cúi người nhặt quần áo trên sàn đã bị Sầm Hàn Lạc ngăn lại trước một bước, cậu nói: “Sao có chuyện nhà mình bừa bộn lại để bạn bè dọn giúp chứ, thế thì tôi mang tội nặng mất.”
“Ra kia, ngồi yên trên sofa đi.” Sầm Hàn Lạc ra lệnh: “Anh ngồi giám sát tôi dọn dẹp, nếu có chỗ nào không biết làm tôi sẽ hỏi anh.”
Tưởng Nam Huy ngoan ngoãn ngồi xuống, tư thế ngồi ngay ngắn như một giáo viên quản lý ký túc xá đang nghiêm túc giám sát học sinh dọn vệ sinh: “Cái này thì có gì mà không biết chứ?”
“Trong sinh hoạt có hai môn học lớn.” Sầm Hàn Lạc nhặt một đôi giày du lịch mới mua lên, vì giá để giày không còn chỗ nên phải đặt tạm bên cạnh: “Nấu ăn và dọn nhà.”
“Như tôi đây có quá nhiều chai lọ, hũ hộp, đồ dưỡng da, kính áp tròng, nước hoa, lung tung đủ thứ, bày kiểu gì cũng thấy bừa.”
“Có thể mua hộp đựng đồ. Trên mạng có bán, ba kích cỡ lớn – vừa – nhỏ.” Tưởng Nam Huy "chỉ đạo" Sầm Hàn Lạc: “Dựa theo số lượng chai lọ mà phân loại rồi cho vào hộp tương ứng, sau đó xếp vào tủ là nhìn gọn ngay.”
Sầm Hàn Lạc phản ứng nhanh nhạy: “Siêu thị có bán không?”
Tưởng Nam Huy nói: “Phía tây đài truyền hình có một cửa hàng đồ gia dụng, ở đó có bán.”
“Tôi mới về nước chưa lâu, vẫn chưa mở thanh toán trực tuyến, mua sắm online hơi phiền chút.” Sầm Hàn Lạc bịa chuyện không chớp mắt: “Còn mấy phương hướng đông tây nam bắc ấy, tôi càng chẳng phân biệt được, nếu anh rảnh hôm nào đi cùng tôi mua đồ nhé, tôi mời anh ăn cơm.”
“Cậu vừa mới mời tôi bữa sáng rồi.” Tưởng Nam Huy đáp: “Để tôi đi cùng cậu.”
Anh nói xong lại cảm thấy có gì đó sai sai, đặc biệt là khi phát hiện Sầm Hàn Lạc đang nở nụ cười ranh mãnh như đã đạt được mục đích. Lại một lần nữa vô thức lọt vào bẫy của cậu, bất quá Tưởng Nam Huy cũng chẳng định giãy giụa. Anh tự biết bản thân không phải đối thủ của Sầm Hàn Lạc nên cứ chiều theo ý cậu đi.
“Còn bụi thì phải xử lý như nào?” Sầm Hàn Lạc đau đầu nói: “Sàn nhà thì có thể dùng máy hút bụi, nhưng trong tủ với bệ cửa sổ thì sao? Chỉ có thể dùng giẻ lau từng lần từng lần một ấy hả? Lần nào lau xong tôi đều không thấy sạch lắm.”
“Có thể mua loại khăn giấy chứa cồn dùng để khử trùng.” Tưởng Nam Huy giúp Sầm Hàn Lạc đề xuất chiến lược: “Mùa hè oi bức ít mở cửa sổ, bụi trong nhà ba bốn ngày có thể lau một lần, các ngóc ngách thì dùng khăn giấy khử trùng lau, vừa tiện vừa sạch sẽ.”
“Cách này hay đấy.” Sầm Hàn Lạc ghi nhớ, tiếp tục khiêm tốn cầu chỉ giáo: “Tủ quần áo trong phòng ngủ không nhét nổi nữa, đống đồ mới mua này của tôi phải sắp xếp thế nào đây?”
“Dù sao cũng phải đi một chuyến tới cửa hàng đồ gia dụng.” Tưởng Nam Huy đứng dậy khỏi ghế sofa, bước tới khoảng trống nhỏ giữa tủ đứng và cửa sổ, trước tiên hỏi: “Tôi thấy chỗ này có thể để một cái giá treo đồ, treo mấy món cậu hay mặc thường xuyên, cậu thấy được không?”
Sầm Hàn Lạc xoa cằm gật đầu dứt khoát: “Quá được luôn.”
Tưởng Nam Huy hỏi: “Có thước dây không?”
“Có.” Sầm Hàn Lạc mở ngăn kéo bàn trà, lấy ra thước dây đưa cho Tưởng Nam Huy. Tưởng Nam Huy ngồi xổm xuống đo đạc cẩn thận: “Ước chừng chắc để được giá treo quần áo rộng tầm 1m3, cao khoảng 1m6, phía dưới có thể để một hàng giày cậu mới mua nữa.”
Ngoài cửa sổ gió vẫn gào thét, bụi cát mù trời, trong nhà chỉ bật một chiếc đèn trần vàng dịu, không khí ấm áp. Sầm Hàn Lạc nghiêng người dựa vào tường đầu nhìn Tưởng Nam Huy. Tưởng Nam Huy cất thước dây đi, bắt gặp ánh mắt của cậu, chậm rãi mở miệng: “... Sao vậy?”
Sầm Hàn Lạc nói: “Lần trước anh nói "chuyện của sau này, để sau rồi tính", tôi muốn bày tỏ ý kiến một chút.”
Sầm Hàn Lạc đang nhắc đến bữa cơm lần đầu gặp mặt, Tưởng Nam Huy đã bày tỏ thái độ của mình với chuyện yêu đương và từ chối cậu. Tưởng Nam Huy không đáp lời, Sầm Hàn Lạc nói tiếp: “Giả sử sau này anh muốn yêu đương mà tôi không phải người phù hợp, thì làm ơn nhất định phải nói cho tôi biết, tôi không muốn mãi chỉ làm bạn bình thường với anh đâu.”
Tưởng Nam Huy vô cùng khó hiểu: “Tôi rốt cuộc có điểm gì tốt?”
Sầm Hàn Lạc nói bằng giọng ngưỡng mộ: “Anh biết cách sống, anh có thể thu xếp sinh hoạt rất tốt.”
Tưởng Nam Huy đưa tay sau bóp bóp gáy, cười khổ: “Có là gì đâu chứ…”
“Có người coi trọng những thứ bên ngoài cuộc sống, cũng có người chỉ theo đuổi bản thân cuộc sống mà thôi.” Sầm Hàn Lạc thẳng thắn: “Tôi là kiểu người thứ hai, tôi hy vọng có thể tìm được một người dẫn tôi cùng nhau sinh hoạt thật tốt, tận hưởng cuộc sống. Dĩ nhiên, nếu người đó vừa hay lại là người tôi thích, mà anh ấy cũng thích tôi, thì tôi sẽ cảm thấy mình vô cùng may mắn.”
Tưởng Nam Huy dịu dàng mỉm cười: “Tôi nhớ lúc đó tôi đã nói với cậu rằng "tìm hiểu và quen biết" là tiền đề để bắt đầu một mối quan hệ. Sầm Hàn Lạc, cậu vẫn chưa hiểu rõ tôi đâu, tôi là người có rất nhiều khuyết điểm, có thể sau khi chung đυ.ng với nhau lâu hơn cậu sẽ không còn muốn ở bên tôi nữa.”
Tưởng Nam Huy cứ tưởng mình nói vậy thì Sầm Hàn Lạc sẽ từ bỏ. Nào ngờ, Sầm Hàn Lạc lại càng nhìn anh chăm chú khiến Tưởng Nam Huy bắt đầu thấy ngượng. Biểu cảm anh càng lúc càng gượng gạo, tay chân cũng không biết để vào đâu.
Tưởng Nam Huy chịu thua, hỏi: “Cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”
“Vậy nghĩa là bây giờ chúng ta đang ở giai đoạn "tìm hiểu và quen biết" đúng không?” Sầm Hàn Lạc mỉm cười: “Thế thì tôi có thể hiểu là, anh đang cho tôi một cơ hội không?"