Phòng khách tối om, Tưởng Nam Huy ngồi trên ghế sofa, trong tay cầm một cốc nước. Bóng đêm len lỏi vào trong nhà, dần dần bao trùm lấy anh một cách kín kẽ. Sau một hồi tĩnh lặng thật lâu, Tưởng Nam Huy theo thói quen đưa tay tìm bao thuốc, nhưng khi vừa chạm vào lại chậm rãi thu tay về.
Có vẻ như trong đầu anh đang dần hình thành một ý thức — hễ chạm vào bao thuốc, là sẽ nhớ tới Sầm Hàn Lạc, nhớ đến câu nói của cậu: “Về đến nhà là không được hút nữa.”
Tưởng Nam Huy là người giữ lời. Một khi đã hứa với Sầm Hàn Lạc, anh nhất định sẽ làm cho bằng được.
“Ultraman sẽ giám sát anh.”
Mu bàn tay đè lên khóe miệng đang khẽ cong, Tưởng Nam Huy hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra trong tối nay, bất giác bật cười rất lâu. Những lời cuối cùng Sầm Hàn Lạc nói cứ quanh quẩn mãi trong tai anh, ngón cái miết nhẹ miệng cốc, ánh mắt dừng lại nơi chiếc ly thủy tinh đã bị mình miết đến mòn, trong đầu không còn chỉ toàn ký ức về Thẩm Khê Kha nữa, mà còn có rất nhiều người, rất nhiều chuyện.
Có lẽ là do bị ảnh hưởng bởi những bức ảnh gia đình mà Sầm Hàn Lạc đăng trong vòng bạn bè, cũng có thể là nhờ lời khuyên của cậu — tóm lại, tất cả đều liên quan đến Sầm Hàn Lạc. Tưởng Nam Huy đặt ly nước xuống, lấy điện thoại mở bàn phím quay số. Anh có thể đọc vanh vách số điện thoại bàn ở nhà, có thể đọc cả số điện thoại của bố mẹ, anh đang suy nghĩ không biết nên dùng câu nào để mở lời sau ngần ấy năm xa cách.
Mặc dù cuộc gọi ấy cuối cùng vẫn chưa được thực hiện, nhưng tối nay, Tưởng Nam Huy đang trưởng thành. Tâm trạng anh đã thay đổi, anh bắt đầu nhận ra điều mình nên trân trọng và quan tâm là gì, chứ không phải cứ mãi đắm chìm trong những gì đã mất và cảm xúc tiêu cực để rồi lãng phí thời gian.
Cũng có thể nói, mục đích trở về nước của Sầm Hàn Lạc coi như bước đầu đã đạt được. So với việc vội vã trở thành người yêu của Tưởng Nam Huy, nắm tay, hôn môi, ôm ấp, yêu đương – những tiếp xúc thân thể ấy tuy có thể tạm thời ru ngủ và xoa dịu nỗi đau, chữa lành vết thương lòng, nhưng đối với Sầm Hàn Lạc, điều có ý nghĩa hơn cả là được đồng hành cùng anh trưởng thành, cùng anh trở nên chín chắn hơn.
Con đường trưởng thành của mỗi người đều không bằng phẳng, có được có mất, thậm chí mất mát mới là điều thường trực. Mỗi một giai đoạn mới đều sẽ có người cũ rời đi, bởi vậy những người nặng tình luôn là người dễ bị tổn thương nhất.
Ngày hôm sau là thứ bảy, Tưởng Nam Huy không cài báo thức, lúc tỉnh dậy liếc nhìn đồng hồ, anh sững người. Từ 11 giờ tối hôm qua, anh đã ngủ thẳng một mạch đến mười hai giờ trưa hôm nay. Từ đầu tháng ba đến nay cuối cùng anh cũng có một giấc ngủ trọn vẹn. Tưởng Nam Huy cảm nhận cơ thể mình, chỉ thấy tinh thần dồi dào như thể có thể chạy hết cả một vòng marathon.
Điều hiếm có nhất là cả đêm anh không hề mơ.
Biết bao nhiêu lần anh bị ác mộng quấy nhiễu, tỉnh dậy chỉ muốn trút ra hết những uất nghẹn ra. Tưởng Nam Huy vẫn luôn âm thầm nhẫn nhịn, kìm nén cảm xúc tiêu cực, bất kể là ban ngày đối diện với người ngoài hay nửa đêm chỉ còn lại một mình, anh đều cố gắng giữ cho bản thân "bình thường".
Nhưng ác mộng luôn như có hẹn mà tìm đến anh, quá khứ cũng không ngừng đè bẹp anh. Bởi vậy khi Tưởng Nam Huy phát hiện cả một đêm mình không hề mơ thấy bất cứ hình ảnh nào, lúc tỉnh dậy lại cảm nhận được loại cảm giác “cuối tuần có thể ngủ nướng” khiến anh vô cùng ngạc nhiên.
Hôm nay có nắng không nhỉ? Ultraman có đang phát sáng không?
Tưởng Nam Huy vén chăn điều hòa xuống giường, bước chân nhẹ tênh đi tới bên cửa sổ, lại bất ngờ lộ ra vẻ mặt sững sờ.
Ngoài cửa sổ cát bui bay đầy trời, cuồng phong rống giận.
Cánh cửa có dán poster Ultraman đang mở ra, bên cạnh là một người đứng đó.
Tối qua hiếm khi Sầm Hàn Lạc quyết tâm hẳn hoi, thay toàn bộ ga giường và vỏ gối, tiện thể gom cả khăn tắm vứt vào máy giặt. Trời mới biết cậu giặt đồ khó khăn đến mức nào. Giặt xong lại chê ban công nhỏ quá, không phơi được hết, thế là cậu gom một mớ treo hết ra giá phơi ngoài bệ cửa sổ, tính tranh thủ ban ngày nắng gắt, phơi lâu một chút để diệt mạt, khử khuẩn.
Gió nổi lên ào ào, Sầm Hàn Lạc với tay giữ lấy ga giường. Trông thấy vỏ gối chuẩn bị bay mất, cậu lại quay sang giữ vỏ gối. Khóe mắt liếc thấy khăn tắm cũng muốn bay đi, Sầm Hàn Lạc bĩu môi, bực bội lầm bầm một câu: “Tạo nghiệt mà…”
Tưởng Nam Huy từ phòng ngủ ra phòng khách, ở đó có thể nhìn rõ hơn. Dáng vẻ của Sầm Hàn Lạc lúc này vừa luống cuống vừa buồn cười, mái tóc bị gió thổi rối tung, mang theo một nét non nớt đáng yêu. Tưởng Nam Huy chẳng để ý mình đang cười, mà nụ cười ấy chưa kịp kéo dài được mấy phút thì điện thoại trong tay anh đã đổ chuông.
Tưởng Nam Huy cúi đầu nhìn, người gọi đến là Sầm Hàn Lạc. Anh vội vàng trượt màn hình nghe máy, hướng mắt sang tòa nhà đối diện: “Alo?”
Tiếng Sầm Hàn Lạc bị gió át gần hết: “Nhìn đủ chưa.”
“Gì cơ?” Tưởng Nam Huy áp cả năm ngón tay lên mặt kính cửa sổ, cao giọng hỏi: “Cậu nói gì?”
Đầu dây bên kia, Sầm Hàn Lạc gào lên mấy câu nhưng Tưởng Nam Huy vẫn chỉ đáp: “Cái gì cơ?”
Sầm Hàn Lạc hít một hơi sâu: “Thỉnh! Cầu! Chi! Viện!”
Tưởng Nam Huy lập tức lao về phía cửa: “Đã rõ!”
Anh cuống cuồng xỏ giày, chợt nhớ đến quên chưa rửa mặt đánh răng, chỉ đành ném vội viên kẹo bạc hà vào miệng rồi tiện tay lôi một tờ khăn ướt từ ngăn kéo tủ giày, vừa nhét chìa khóa vào túi vừa lau mặt, sau đó phóng vèo ra khỏi nhà. Anh ngược gió chạy sang tòa đối diện, một mạch leo liền năm tầng lầu, chưa đến hai phút đã tới nơi.
Anh đập cửa nhà Sầm Hàn Lạc, đợi khá lâu cửa mới mở. Sầm Hàn Lạc đầu tóc như ổ gà, nghiêng người tránh đương. Tưởng Nam Huy sốt ruột sải bước vào nhà.
“Dép…” Một chân vừa đặt lên thềm cửa, Tưởng Nam Huy định mở miệng xin một đôi dép đi trong nhà, kết quả lại bị “phong cảnh” trong phòng làm cho choáng váng.
Anh nhìn giày, quần áo thun, túi xách bày ra khắp sàn, căn bản không có chỗ đặt chân. Sầm Hàn Lạc mặc bộ đồ ngủ hình gấu túi, điềm nhiên giải thích: “Đều là đồ mới mua, nhãn mác còn chưa cắt, tủ quần áo chật rồi nên tạm thời chưa có chỗ cất.”
Tưởng Nam Huy nghe vậy gật đầu, nhưng ngước mắt lên liền sửng sốt lần nữa. Bên cạnh bàn ăn, trên chiếc ghế gỗ là một con gấu bông khổng lồ. Vì ánh sáng trong nhà mờ tối, thoạt nhìn nó chẳng khác nào một con quái vật nhỏ mai phục trong bóng đêm cả.
“Đồ chơi em gái tôi chọn cho tôi đấy.” Sầm Hàn Lạc lại bổ sung: “Nó sợ tôi cô đơn, bắt tôi mang về nước để có bạn cùng ăn cơm.”
Tưởng Nam Huy bật ra một tiếng “ồ”, thầm nghĩ trong bụng: hai anh em đều rất đáng yêu.
Ánh mắt Tưởng Nam Huy bị thu hút bởi chiếc bình hoa thủy tinh đặt giữa bàn ăn, trong bình cắm mấy cành nguyệt quý màu hồng nhạt và hoa hợp hoan. Anh đưa mắt nhìn quanh một lượt, thứ nổi bật nhất trong phòng khách là bức ảnh chụp chung của Sầm Hàn Lạc với em gái treo trên tường phía trên TV. Khung ảnh là loại đặt làm riêng, chạm khắc hoa văn vàng kim cầu kỳ, cho thấy chủ nhân rất có gu thẩm mỹ.
Chỉ có điều những góc khác thì không được chu trọng như vậy... Trong tủ để đồ, chai lọ ngả nghiêng, chỉ có mấy chai nước hoa là còn đứng vững. Quanh máy pha cà phê, cốc tách bày bừa bộn, thìa khuấy để lung tung, gói kem sữa xé rồi cũng không vứt vào thùng rác. Trên bàn trà, túi bánh kẹo mở nắp nằm ngổn ngang… Tưởng Nam Huy thu lại ánh mắt, quay sang nhìn Sầm Hàn Lạc, chỉ thấy cậu ta đang mở to đôi mắt vô tội nhìn anh.
“Chết rồi.” Tưởng Nam Huy chợt nhớ ra, quay phắt đầu nhìn ra ban công: “Ga giường!”
“Không sao, tôi mua bộ mới luôn.” Sầm Hàn Lạc đóng cửa lại, cúi người lấy dép cho anh, vừa nói: “Khăn tắm cũng bay mất rồi, chắc nó có lý tưởng riêng, để nó đi đi.”
Tưởng Nam Huy cố nín cười, đi dép vào rồi chạy ra ban công, bằng vào sức lực bản thân đã cứu được bộ ga giường và vỏ gối của Sầm Hàn Lạc.
Anh phủi bụi và cát dính trên vải, gom tất cả lại ném vào phòng ngủ. Sầm Hàn Lạc thì thu dọn mấy hộp giày mới trên sofa, nhường chỗ cho anh ngồi. Mở tủ lạnh ra, cậu nói: “Cảm ơn nhé, lại để anh phải vất vả rồi. Tôi vừa mới ngủ dậy, nếu anh ăn sáng rồi thì tôi làm bữa brunch luôn nhé.”
“Chuyện nhỏ mà thôi, không tốn sức mấy.” Tưởng Nam Huy đáp. “Không cần đâu, tôi về nhà ăn cũng được.”
Sầm Hàn Lạc lập tức lặp lại y như robot: “Tôi vừa mới ngủ dậy, nếu anh ăn sáng rồi thì tôi làm bữa brunch luôn nhé.”
Tưởng Nam Huy bật cười, đáp: “Thật sự không cần mà.” Sầm Hàn Lạc vẫn lặp lại lần nữa, Tưởng Nam Huy chỉ đành chịu thua, nói: “Tôi cũng vừa ngủ dậy.”
“Anh uống cà phê hay sữa nóng?” Sầm Hàn Lạc hỏi: “Hay là cà phê pha sữa?”
Tưởng Nam Huy đáp: “Cà phê pha sữa.”
“Chậc, khẩu vị giống tôi ghê.” Sầm Hàn Lạc lôi từ trong tủ lạnh ra vài lát bánh mì và một đống nguyên liệu linh tinh, chất lên bàn trà trước mặt Tưởng Nam Huy, tiện tay cầm gói snack đi, rồi quay vào bếp hâm sữa và pha cà phê, sau đó mix hai thứ lại với nhau rồi rót ra ly.
Tưởng Nam Huy dùng hai tay đón lấy chiếc cốc sứ trắng mà Sầm Hàn Lạc đưa qua: “Cảm ơn.”
“Vừa nãy nhìn vẻ mặt anh là biết ngay bị thói quen sinh hoạt của tôi dọa cho hết hồn rồi.” Sầm Hàn Lạc ngồi xuống bên cạnh, nâng cốc lên nhấp một ngụm, rồi hỏi: “Có gì muốn đánh giá không?”
Đánh giá thì không đến mức, mấy chuyện khác đều ổn chỉ có một điều Tưởng Nam Huy muốn hỏi từ lâu rồi. Anh chỉ tay về phía tấm áp phích hình Ultraman dán trên cửa sổ: “Cậu gần như che kín cả cửa sổ rồi sao còn dán cái poster đó vậy?”
Sầm Hàn Lạc hỏi: “Thấy nó, anh có cười không?”
Tưởng Nam Huy thành thật đáp: “Có, lần nào nhìn thấy cũng cười.”
Sầm Hàn Lạc hơi nhướng một bên mày, nghiêng người đưa cốc cụng nhẹ vào cốc của Tưởng Nam Huy, nói: “Vậy là được rồi.”